Popular Posts

Showing posts with label cộng sản việt nam. Show all posts
Showing posts with label cộng sản việt nam. Show all posts

Saturday, November 4, 2017

Chuyện những cô dâu tội nghiệp


Chuyện những cô dâu tội nghiệp

ĐOÀN DỰ ghi chép
 Image result for Chuyện những cô dâu tội nghiệp
Chuyện một trung tâm “tuyển vợ” tại Hải Phòng
Vào “chợ” cô dâu
Quả thật nếu không có Park, người đàn ông Hàn Quốc 45 tuổi dẫn dắt có lẽ không dễ dàng chính mắt được thấy những gì đã diễn ra trong “Trung tâm tuyển vợ” cho đàn ông xứ sở kim chi tại xã Ngũ Lão, huyện Thủy Nguyên, thành phố Hải Phòng. Để được vào khu vực này, người Việt buộc phải vượt qua những quy định hết sức chặt chẽ, gần như không được phép vào ngoại trừ đi với người Hàn Quốc và anh ta đã được người môi giới xếp đặt vào để…chọn vợ.
Park là giảng viên người Hàn, hiện đang công tác tại một trương đại học ở Hà Nội. Anh khá cao ráo, điển trai, chưa có gia đình mặc dầu đã 45 tuổi. Cách đây 3 năm, truớc khi sang Việt Nam công tác, Park đã từng nghe bạn bè của mình ở bên ấy nói chuyện về các “dịch vụ” tuyển vợ tại \/iệt Nam. Điều này khiến anh tò mò, gần như không tin rằng tìm cho mình một  người bạn đời lại giống như chọn mớ rau mớ cá ngoài chợ. Thế nên, khi người kể chuyện, sống tại Hà Nội, đề cập đến việc thâm nhập vào “thủ phủ xuất khẩu cô dâu” bí mật ở Hải Phòng, Park sẵn sàng hợp tác và tỏ ra rất hào hứng
Buổi tối trước hôm đi Hải Phòng, Park trò chuyện rằng anh chưa bao giờ nghĩ trên đời lại có những cuộc “giao lưu” vô lý như vậy. Hôn nhân là chuyện cả đời nhưng lại quyết định trong vài phút gặp gỡ thì thật bất công cho cả hai bên. Chú rể không được quyền tìm hiểu, lựa chọn; cô dâu cũng chẳng biết gì về người chồng tương lai của mình, tính nết ra sao, gia đình bên ấy thế nào.
Lái xe theo Quốc lộ 5B (trước đây gọi la Đường số 5) đi thẳng ra Hải Phòng, mất khoảng 2 giờ 50 phút. Tới Hải Phòng, một người bạn tên là Thanh, thường gọi Thanh-đen, một tay “thổ công” ở Hải Phòng, dẫn tới Trung tâm tiệc cưới Hồng Ngọc, xã Ngũ Lão, huyện Thủy Nguyên, Hải Phòng.
Trước khi đến Trung tâm tiệc cưới, Thanh-đen dặn phải hỏi lại giá cả ngay từ đầu nếu không sẽ bị “chém” đẹp, và phải thỏa thuận với người môi giới là đến xem mặt để tìm hiểu trước xem có đồng ý hay không rồi mới cưới sau chứ chưa cưới ngay, nếu không họ sẽ bắt cưới luôn vào một hai hôm sau.
Tỏ ra là người sành sỏi ở đây, Thanh-đen cung cấp cho bảng giá chi tiết các “dịch vụ” khi đến Trung tâm tiệc cưới. Ví dụ: phải đóng cho ban tổ chức về việc họ thuê “địa điểm bí mật” khoảng 1 triệu đồng. Tiền ”hoa hồng” cho người môi giới từ 600-700 nghìn đồng. Tiền xe đi lại cho mỗi cô dâu từ 30 – 50 nghìn đồng tùy theo cô dâu là người Hải Phòng hay ngoài thành phố. Cô dâu ở tỉnh khác thì chi phí xe cộ sẽ cao hơn. Ngoài ra, mức giá này cũng cao nếu chú rể chỉ xem mặt chứ chưa cưới ngay.
Các cô gái dự thi “tuyển vợ” tại Hải Phòng
Do được sắp xếp lịch hẹn từ truớc nên Trang – người phụ nữ trong vai trò môi giới – liên tục gọi điện thoại cho Thanh-đen, giục phải có mặt sớm để chọn cô dâu chứ nếu đển muộn người ta sẽ chọn hết và dâu cũng mệt thì khó chọn được người ưng ý.
Tới Trung tâm Hồng Ngọc. Với “mật hiệu” trong điện thoại, Trang nhanh nhẹn đón khách và dẫn qua cổng không bị những người canh gác làm khó dễ, rồi dưa vào một  căn phòng nho nhỏ nhưng bàn ghế rất sang trọng, có máy lạnh:  “Các bạn ngồi đây chút xíu cho mát, dâu sẽ vào ngay bây giờ”. Nói xongTrang đi ra ngoài, đẩy một cô gái trẻ măng vào trong phòng rồi khép cửa lại.
Cuộc “ra mắt” chớp nhoáng
Cô gái có vẻ hơi nguợng khi lần đầu tiên vào gặp chúng tôi. Tuy nhiên, chỉ một lát sau lấy lại bình tĩnh, cô ào ào tuôn ra những câu nói đã được dạy thuộc lòng: “Em tên là Thắm, sinh năm 1997 (tức năm nay 20 tuổi.- PV), là con thứ ba trong một gia đình có ba chị em”. Trong cuộc trò chuyện, Thắm cho biết chị gái của mình cũng lấy chồng Hàn Quốc, sung sướng lắm nên Thắm cũng muốn được như chị,  kết hôn vói người Hàn Quốc.
“Em thấy anh Park thế nào? Em có thích anh ấy không?”- người phiên dịch bắt đầu hỏi. Thắm nhẹ nhàng trả lời: “Em thấy anh ấy có vẻ hiền lành, lịch sự, trí thức, mà lại trẻ nữa. Em cũng thích anh ấy”.
Kể từ khi cô gặp đến khi cô nói thích Park thì chỉ chừng chưa đầy 3 phú!
Tôi đặt câu hỏi: “Nếu em biết anh Park bằng tuổi ba em thì em có đồng ý làm vợ anh ấy không?”. Thắm lúng túng giây lát rồi nói: “Tuổi tác đối với em không thành vấn đề, bản thân em thấy anh ấy vẫn còn trẻ là được. Nếu yêu nhau thì điều đó có nghĩa gì đâu anh”. Cứ cho rằng câu trả lời của Thắm là thật nhưng cái gọi là “tình yêu” trong mấy phút phỏng vấn e quá vội vàng.
Vừa lúc đó, bên ngoài có tiếng Trang vọng vào giục: “Nhanh lên em, không còn nhiều thì giờ,  trưa rồi!”. Thắm đành đứng dậy nở một nụ cười rồi đi ra, Park nhìn tôi khe khẽ lắc đâu, không hiểu là không bằng lòng hay thương hại Thắm.
Ngay sau đó, Trang ấn thêm hai cô gái trẻ khác vào để chúng tôi lựa chọn. Nhan sắc hai “thí sinh” này không bằng Thắm nhưng bù lại, các cô rất tự tin. Dường như các cô đã có nhiều kinh nghiệm trong việc ứng tuyển làm vợ trai Hàn: “Em thích lấy chồng Hàn bởi vì em yêu Hàn Quốc. Em thích hai món kim chi, kim bap và thích không khí ở Hàn”,  Linh, 18 tuổi, quê Cẩm Phả tỉnh Quảng Ninh, bắt đầu “tấn công” Park. Thế nhưng khi chúng tôi hỏi có biết tiếng Hàn không thì cô gái trẻ này trả lời: “Chưa, em đang định đi học tiếng Hàn”. Mới 18 tuổi nhưng Linh tỏ ra rất trải đời khi nói lý do đến đây: “Em thấy con trai Việt chán lắm mà lại không chung thủy. Em nghe người ta nói đàn ông Hàn Quốc yêu vợ, chăm chỉ làm ăn, cuộc sống bên đó cũng ổn định hơn bên Việt Nam nhiều”. Cô gái thứ hai vào cùng với Linh cũng liến thoắng một hồi về bản thân nhưng có vẻ kém nhan sắc hơn nên chúng tôi nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện với hai cô.
Chúng tôi tiếp tục “phỏng vấn” thêm 12 cô gái khác. Có một điểm chung giữa các thiếu nữ này là ngoài các vấn đề về bản thân, gia đình, thì câu trả lời của các cô đều khá giống nhau. Tìm hiểu, chúng tôi được biết, trước khi ra mắt “rể Hàn”, các thí sinh đều được dạy chung một “bài học”, miễn sao có thể lấy lòng được rể Hàn một cách nhanh chóng, và mục tiêu lớn nhất của các cô là cái đám cưới ngay một hai hôm sau.
Mặc dầu Park đã 45 tuổi, gương mặt trông không còn trẻ, nhưng khi chúng tôi hỏi cảm tưởng về Park thì không cô nào chê già, kể cả với các “ứng viên” mới 18 – 19 tuổi. Có lẽ mục đích của các cô là được xuất ngoai sang Hàn chứ không phải tìm người chồng phù hợp. Chuyện chênh lệch vài chục tuổi không là vấn đề đối với các cô.
Sau khi thanh toán tổng cộng khoảng hơn 3 triệu đồng về tiền địa điểm, tiền xem mặt cô dâu, tiền công môi giới, chúng tôi rời khỏi căn phòng, ra về trong sự tiếc nuối của Trang: “Ông bạn của các anh khó tính quá, nhiều thế mà không chọn được cô nào. Hôm khác tôi bố trí đông hơn, cứ xuống đây tha hồ mà chọn”.
Khi ra đến bên ngoài, Park bỗng sững người trước “ánh mắt biết nói” của Kim Ngân – một cô gái chúng tôi mới phỏng vấn lúc nãy. Ngân không có gì nổi trội so với các cô khác ngoài chất giọng miền Nam mau mắn, ngọt lừ. Cô mời chúng tôi đi uống nước vì lúc đó các “thí sinh” khác cũng đã lục tục ra về sau buổi ra mắt mệt mỏi nhưng không có kết quả.
Chúng tôi cùng Kim Ngân đến một nhà hàng gần đó. Cách cư xử của Ngân rất tự nhiên theo bản tính của người miền Nam chứ hình như không có ý gì khác. Điều đó khiến Park có vẻ cảm động. Anh rút bút ra nhờ bạn thông dịch để ghi vào sổ tay tên tuổi, địa chỉ, số điện thoại và quê quán của Ngân, trong Nam cô ở tỉnh nào, cách Hà Nội và Sài Gòn bao xa, cô ra ngoài Bắc hồi nào, hiện tại ở đâu. Cuối cùng anh hứa sẽ nói chuyện với Trang để gặp lại Ngân sau. Xem ra, Kim Ngân có nhiều hy vọng mặc dầu lúc mời chúng tôi đi uống nước hình như cô không để ý đến chuyện đó.
Chuyện một cô dâu tội nghiệp
Khởi đầu một cuộc “chào hàng”
Năm Lan 23 tuổi, người anh bà con tới nhà chơi. Anh nói: “Một mẹ một con, không nhà không cửa, lấy chồng Hàn Quốc đi cho gia đình bớt khổ em à”. Má nói: “Ờ, người ta lấy chông Đài Loan, Hàn Quốc hà rầm nhưng tùy nó chớ dì hổng có ý kiến”. Lan nói: “Thôi má ơi, một mẹ một con được rồi, lấy chồng nước ngoài làm gì”. Bà ngoại gần 80 tuổi nói: “Tao thấy quanh đây các gia đình có con gái lấy chồng ngoại quốc ai cũng xây nhà xây cửa, còn bây ở nhà đi bán bánh tiêu bánh bò khổ quá, kiếm được vài ba chục ngàn trần ai”. Người anh họ nói: “Để con chở nó lên Sài Gòn chào hàng. Nếu trúng mối, qua bển từ từ rồi cũng có tiền”.
Cô gái quê Trần Thanh Lan
Họ hàng ai cũng thuyết phục. Mọi người đều hiểu hoàn cảnh của Lan, cha bỏ đi sống với người khác biệt tăm từ khi vợ chánh thức là bà Kim Anh mang thai Lan. Hai má con ở nhờ nhà bà ngoại. Sáng Lan đạp xe đạp, má đội cái rổ đi khắp nơi bán dạo, chiều về làm bánh tiêu, bánh bò, kể cả bánh khoai mì nữa để sống qua ngày.
Lan người hơi thấp nhưng được cái da dẻ trắng tươi, tóc đen mướt và hay cười. “Con nhỏ đi đâu cũng được mọi người thương mến, bởi vì tánh nó vui vẻ, đối đáp lanh lẹ, lại thiệt thà như đếm. Mấy thằng con trai trong xóm theo nó quá trời mà nó đâu có chịu”.
Có người đàn ông lớn tuổi, vợ chết, muốn cưới Lan làm vợ, Lan bảo: “Mua cho tui căn nhà nho nhỏ đặng má tui tá túc thì nhiêu tuổi tui cũng ưng”. Song ở miền quê, dễ gì người ta cho tiền mua nhà. “Thôi, để con hy sanh đời con cho má đỡ vất vả”.
Không hiểu người anh họ liên lạc với người môi giới cách nào nhưng rồi anh chở Lan lên Sài Gòn, tới đường Lãnh Binh Thăng, quận 10, tại một địa chỉ bí mật, và Lan kêu điện thoại về cho má: “Các bạn đông lắm má ơi, tới mười mấy hai chục chị lận, ai cũng vui vẻ, thân thiện”
Lan ở trong nhà trọ đã được ban tổ chức mướn để phân tán ra mấy cô một nhà cho được kín đáo. Ăn uống đã có người lo, không phải trả tiền, họ sẽ tính vô chi phí khi các cô được lựa chọn. Khi có người tới coi mắt, các cô sẽ tập trung lại tại  “trụ sở” chính thức cũng rất bí mật.
Trong một lần đến xem mặt, một ông tên Hae Jang Su, hơn Lan 15 tuổi thấy Lan là ưng ý liền. Lan kêu điện thoại về Cần Thơ cho má: “Má ơi, con chào hàng xong gồi. Ngày mốt má với ngoại, với mấy dì lên dự đám cưới. Má nhớ đi sớm, ít nhứt là 5 giờ sáng, lên tới Sài Gòn khoảng lúc 8 giờ là vừa, đừng có trễ người ta không đợi đâu. Bận đồ gì cũng được hết trơn, không cần mướn áo dài”.
Mọi người cẩn thận ra bến xe từ 4 giờ sang, gồm bà ngoại, hai bà dì em của bà ngoại,  má, các dì em của má và con của các dì. Đám cưới “tập thể” mấy cặp một lúc. Cả nhà 11 người được xếp ngồi chung một bàn. Bà ngoại về kể: “Đám cưới lớn lắm, lần lượt cứ cặp này lên sân khấu chào mọi người xong  thì tới cặp khác, mỗi cặp cỡ chừng 10 phút”.
Lần đầu gặp rể, coi cũng không già lắm, bà Kim Anh gật đầu chào. Anh ta cũng cúi đầu chào lại má và mọi người phía nhà cô dâu. Làm lễ cắt bánh xong, cô dâu chú rể ra ngoài sân nhà hàng chụp hình. Cả nhà được đãi ăn từ lúc 11 giờ đến gần 2 giờ chiều, trước khi về cũng được chụp mấy pô hình rồi lục tục ra xe buýt, tới Bến xe miền Tây để về lại Cần Thơ. Lúc chia tay, nhân có thông dịch viên, má cảm động dặn chú rể chăm sóc cho Lan, anh ta cúi đầu liên tục rất lễ phép. Người môi giới đưa cho bà một phong bì, bên trong có 2 triệu đồng. Tên con rể là gì bà cũng quên không nhớ rõ.
Lan và người chồng Hàn Quốc trong cuốn album. (Hình bên trên đã được gia đình xóa đi sau cái chết của Lan)
Có khoảng 10 cặp Hàn-Việt được tổ chức làm đám cưới chung hôm ấy, sau đó họ về ở chung trong khách sạn loại thường thường tại Chợ Lớn.
Hai ngày sau chú rể về nước. Lan lại về Cần Thơ, tuần ba lần đi trung tâm học tiếng Hàn. Bà Kim Anh thắc mắc: “Trung tâm gì đâu nhỏ chút xíu, dạy trớt gướt, học hoài mà hổng thấy nói được tiếng Hàn”. Lan nói: “Thôi, qua bển gồi con đi học thêm”. Lúc rảnh Lan làm bánh phụ với má nhưng không đạp xe đi bán nữa vì Lan có chồng nước ngoài gồi.
Hôm Lan sắp qua Hàn Quốc, bà Kim Anh làm mâm cơm mời bà con họ hàng. Có cậu trai tới năn nỉ Lan: “Đừng đi em ơi, qua bển xứ người chưa biết họ sống ra sao”. Cậu trai làm nghề bán rau cỏ bỏ mối ở chợ Cần Thơ. Bà Kim Anh mến nó, không biết ngoài chợ nó ra sao chớ tới nhà nó ăn nói lễ phép lắm. Bà nói: “Hai đứa cũng đẹp đôi nhưng nó nghèo, đâu có lo nổi cho con Lan”. Lan nói: “Đừng đi sao được, anh. Em nhận tiền của người ta gồi, giấy tờ cũng mần gồi, giờ mà bỏ họ bắt thường má với bà ngoại chết luôn”.
Ra sân bay Bình Thủy tiễn con lên Sài Gòn, tới phi trường Tân Sơn Nhứt sẽ qua Hàn Quốc, bà Kim Anh khóc. Con nhỏ chưa bao giờ đi đâu xa, nhiều lắm là đi “chào hàng” ở trên Sài Gòn, bây giờ qua xứ người, lại chưa nói được tiếng Hàn, không biết nó sẽ sống ra sao. Lan tươi tỉnh vẫy tay chào từ giã mọi người Bà cũng vẫy tay nhưng không cười nổi mà cũng không biết đó là lần cuối cùng bà trông thấy con…
Nhật ký nàng dâu
– 19 giờ ngày 28/1
Tôi không biết bà ta nói gì với chồng tôi, ổng vô phòng lôi tôi ra ngoài. Ổng lấy hai tay nhấn hai vai tôi buộc quỳ xuống xin lỗi bà ta. Ổng nhéo vào mặt tôi 2 cái rất đau. Tôi kêu nhưng ổng còn ấn đầu tôi xuống nữa.
19 giờ 50 phút, cả nhà đang ăn tối. Bà ta nói với chồng tôi chuyện gì. Bất ngờ, chồng tôi đánh vào mặt tôi. Bà ta tiếp tục diễn tả, chồng tôi lấy hai ngón tay định đâm vô mắt tôi Tôi khóc, chồng tôi không cho khóc, ra hiệu phải nín ngay.
– Ngày 29/1
Ăn tối xong, tôi rửa chén rồi định đi vô phòng nhưng bị bả ngăn lại. Chồng tôi đang xem ti-vi, đi đến gần tôi, đưa hai tay ra bấu vào mặt tôi. Sau đó anh ta lấy hai ngón tay bóp lỗ mũi tôi muốn nghẹt thở. Tôi cố nhịn nhưng không sao cầm được nước mắt. Họ ra dấu bảo tôi phải im.
Bà ta tới nhéo vô mặt tôi mấy lần, rồi bả nhéo lỗ mũi tôi nữa. Tôi chạy vô phòng, bả vô theo. Trong khi tôi đang xoa xoa mặt cho bớt đau thì bả kéo tay tôi xuống và tát tôi lia lịa. Rồi tới ổng nữa cũng vậy. Tôi hổng dám khóc mà chỉ hích hích thì bả lại bạt tai tôi và ra hiệu phải nín.
Bả vô toi-lét lấy cái quần, không cho tôi mặc, lấy cái khăn, không cho tôi lau. Tôi có làm gì đâu mà họ lại hành hạ thân xác tôi như vậy. Họ không cho tôi tắm rửa, không cho gội đầu luôn. Họ không cho tôi nói chuyện điện thoại. Tối ngày tôi chỉ biết im lặng, có miệng cũng như không. Họ luôn luôn chửi bới, đánh đập tôi về những điều nếu họ không hài lòng. Họ khinh tôi sao họ lại cưới tôi?
– Ngày 27/1
Chồng tôi đi làm về. Chẳng hiểu bà ta lại nói gì với chồng tôi, ổng nóng giận chạy vô phòng. Tôi cố ra dấu cho ổng hiểu là tôi không có lỗi gì hết nhưng bất lực. Bả lấy tay nâng cằm tôi lên 2 lần để bạt tai tôi trong khi đó tôi không dám ngước mặt lên vì sợ.
Tôi ước ly dị, về Việt Nam tôi sẽ trả lại cho họ tất cả. Tuy nhà tôi nghèo thiệt nhưng đừng xem thường tôi. Tôi cầu mong mình được trở về Việt Nam. Ngày nào tôi còn ở đây là tôi sống trong nỗi sợ hãi, không biết chuyện gì sẽ xảy ra với tôi nữa. Đến tấm hình cưới của tôi bả và ổng cũng đem ra đập và xé trước mặt tôi. Tôi nói với lòng mình rằng nếu ly dị được tôi sẽ về Việt Nam, sẽ không lấy thứ gì họ đã cho tôi. Tuy nhà tôi nghèo thiệt nhưng tôi không thiếu thứ gì, họ đừng làm như vậy. Làm như vậy tôi rất là xem thường họ.
– Ngày 26/1
Khoảng 8 giờ 50 phút, bả đang ở ngoài vườn, nhìn tôi và la hét, giận dữ. Tôi không hiểu nhưng nói đại ôkê. Nếu tôi biết tiếng Hàn Quốc, họ sẽ không ăn hiếp tôi đâu. Tôi chịu cực, quen vất vả nên không ngại, chỉ sợ họ bắt nạt tôi. Tôi khóc nhiều vì tức mà không nói được nên mới khóc…
– Ngày 25/1
Chồng tôi nằm trên giường xem cuốn nhật ký của tôi. Coi thì coi chớ có biết tiếng Việt đâu mà coi. Bất ngờ, chồng tôi ném cuốn sổ trúng vào gót chân tôi. Tôi khóc vì đau. Cả hai người quát tháo buộc tôi phải câm miệng… Cả hai kêu tôi nín nhưng tôi vẫn tức tưởi… tôi lết ra ngoài màn, rút như con chuột.. còn hai người đang ngồi trên giường, rồi la lên… Ông đi lại nắm tay tôi.
Họ cư xử với tôi thật thậm tệ như một con vật. Họ đâu biết rằng, những lần họ nhéo mặt, bóp mũi tôi thì vài ngày sau mặt mới hết sưng, mũi mới hết đau… Những gì bả làm cho tôi sẽ ám ảnh tôi suốt đời.
Càng ngày họ càng coi tôi không phải là con người. Họ qua Việt Nam cưới tôi chớ tôi có theo đâu mà họ làm như thế. Họ coi con gái Việt Nam chúng tôi là hạng người gì. Ai cũng đều là con người hết chỉ có khác nước mà thôi.
Nếu tôi nói rành tiếng Hàn thì đâu để họ ăn hiếp đến như vậy. Người Việt Nam tôi không dễ gì để họ xem thường nữa đâu.
Từ lúc có chồng, lên sân bay sang Hàn Quốc, tâm hồn tôi không còn niềm vui nữa.
Tôi lo gia đình, lo cho tương lai sẽ ra sao… Khi mà tôi và ổng ly dị tôi sẽ trở về Việt Nam, sẽ rất mừng vì được gặp lại gia đình và bạn bè của mình, nhưng về đó tôi sẽ phải đối mặt với bà con xóm làng và mấy dì ở chợ. Họ sẽ hỏi tôi. Tôi sẽ nói sao bây giờ cho họ hiểu.
Tôi thì không sao, không ăn thua gì hết. Tôi chỉ sợ má tôi sẽ buồn và càng thêm bịnh…
Kết cuộc thảm thương
Ngày 6/2/2008, cô dâu Trần Thanh Lan nhảy từ tầng 17 của tòa nhà đang sống xuống đất để tự tử. Đó là ngày thứ 26 cô làm dâu nơi xứ người.
Bà Kim Anh chỉ biết tin con qua cuộc điện thoại ngắn từ người môi giới: “Trần Thanh Lan nhảy lầu chết rồi dì ơi”. Bà xỉu. Không còn nghe được gì nữa.
Bà và người anh họ Lan bắt xe đò từ Cần Thơ lên Sài Gòn tìm lãnh sự quán Hàn Quốc lúc trưa mồng 6 tết. Bà còn nhớ: “Trình bày cả giờ là con tôi mới lấy chồng, họ nói nó chết ở bển” người gác VN mới cho vô cổng. Vô, họ bắt đợi từ giờ nọ qua giờ kia, cuối cùng ông lãnh sự mới ra nói để coi xem sao. Thằng anh nó nghe người ta mách, đi ra ngoài kiếm mua một tờ báo Phụ Nữ trước tết rồi gọi cho nhơn viên trực đường dây nóng nhờ giúp đỡ. Người của tòa báo đến giúp đỡ, làm đơn gởi Lãnh sự quán Hàn Quốc, đề nghị cung cấp thông tin về trường hợp của con Lan”.
Hai tuần sau, một cuộc điện thoại từ bến xe Cần Thơ, kêu bà mang giấy chứng minh ra nhận hàng. Món hàng mà chiếc xe tải từ Sài Gòn chuyển về là chiếc hộp gỗ từ lãnh sự quán Hàn Quốc.
Bà Kim Anh và di ảnh của Lan
Cầm cái hộp gỗ trên tay, bà Kim Anh không tin con mình đã chết. Làm sao nó chết được, nó mới dặn dò bà giữ gìn sức khỏe cách đây một tháng. Bà cứ để cái hộp gỗ trên bàn, cũng không dám mở ra xem có gì bên trong. Thì ra đó là các giấy tờ, quyển nhật ký và các vật dụng lặt vặt của Lan.
Nhờ sự giúp đỡ của nhiều tổ chức từ thiện, bà Kim Anh sang được tỉnh Gyeongsangbuk, nơi Lan làm dâu. Chuyến đi giúp bà kịp dự lễ 49 ngày của Lan nơi đất khách.
Con rể bà, Hae Jang Su giải thích: “Nó trèo qua cửa lùa không có chấn song trong phòng ngủ. Nó bị nhốt trong nhà. Nhảy cửa sổ để trốn ra ngoài  nên mới chết”. Bà chỉ khóc. Anh ta giải thích rằng do bất đồng ngôn ngữ, do khác biệt văn hóa, do hai bên không hiểu nhau… đủ thứ lung tung nhưng cái chính là con gái bà đã chết và  bà chỉ khóc, chẳng biết gì hơn.
Đem bình tro cốt con về Việt Nam, bà xót xa nghĩ rằng lúc tiễn con đi bằng da bằng thịt, lúc đưa con về bằng bình tro cốt, rồi bà lại khóc trên máy bay.
Sau khi đem tro cốt của Lan lên chùa Phước Long, về nhà, được người anh họ của Lan đọc nhật ký của Lan trong 26 ngày làm dâu Hàn Quốc thì bà mới hiểu tại sao con bà chết. “Tội nghiệp nó quá, lấy chồng nước ngoài mà khổ như ở tù”
Quảng cáo “Lấy vợ Việt Nam”
Hiện nay, có khoảng hơn 40.000 (hơn bốn mươi ngàn) cô dâu Việt Nam lấy chồng Hàn Quốc, không kể tại các nước khác như Trung Quốc, Đài Loan..vv.. với tổng số tính từ năm 2008 tới năm 2016 là 152.029 người. Nói chung, lấy chồng Trung Quốc thì họ bủn xỉn, keo kiệt, lao động cật lực; lấy chồng Đài Loan thì họ già lão, bịnh hoạn, tàn tật, có khi cả gia đình chung một cô dâu, sinh con ra không biết là con của chồng, của bố chồng hay anh em chồng; lấy chồng Hàn Quốc thì họ nóng tính, tàn nhẫn, hay chửi mắng, đánh đập, có khi đánh chết hoặc đâm chết.
Một cô dâu VN đào thoát trở về kể rằng, ở Hàn Quốc, đâu đâu cũng thấy quảng cáo của các công ty môi giới hôn nhân. Tấm quảng cáo sau đây là một ví dụ:
“Mua một người vợ từ Việt Nam giá chỉ có 6.000 USD.
  1. Bảo đảm còn trinh.
  2. Bảo đảm được giao trong vòng 90 ngày.
  3. Không thêm một chi phí nào khác.
  4. Nếu trong vòng một năm mà cô ta bỏ trốn thì bạn
sẽ được bồi thường một cô khác hoàn toàn miễn phí”.
Quảng cáo “Vợ Việt Nam giá có 6.000 đô la”. Mại dô! Mại dô dân Củ sâm ơi!…
Thật là nhục nhã! VNCH trước năm 1975 không hề có chuyện đó. Nhất là dưới thời TT Ngô Đình Diệm, các xứ Kim chi, Phọt-mô (Đài Loan tên cũ là Formose, tên mới là Taiwan), kể cả Chúng-Cọoc cũng không nhằm nhò gì với VN. Nhục nhã thay cho người VN hiện nay. Lỗi đó tại ai?


__._,_.___

Posted by: Truc Chi 

Monday, June 13, 2016

NGHĨA QUÂN




Một mặt trận hai kẻ thù
Việt cộng bán nước, giặc tàu xâm lăng


Cờ_Bảo_quốc_an_dân
Rất vui được nói chuyện với chú. Chú có thể cho biết tên tuổi, cấp bậc, đơn vị
– À , tôi tên Nguyễn Văn Ba, Trung Đội trưởng Nghĩa Quân, sáu mươi sáu tuổi
– Ngày 30/4/75 chú còn ở trong quân đội?
– Tới ngày 6/5/75…
– Nghĩa là chú vẫn cầm súng sau 30/4/75?
– Tụi tôi vẫn chiến đấu mặc dù đã biết có lệnh đầu hàng
– Chú nghĩ gì về cuộc chiến tranh VN?
– Rất đơn giản : bên mình (VNCH) phải tự vệ vì bị bên kia ( VC) tấn công. Hễ buông súng là chết….
– Chú có thể giải thích rõ hơn một chút
– Tụi nó đánh mình, phá hoại nhà cửa đất nước mình, bổn phận mình là phải chống trả để tự vệ. Cũng giống như bị cướp vào nhà, mình không muốn vợ con bị hại thì mình phải chống lại.
– Nhiều người cho rằng chiến tranh VN là chiến tranh ý thức hệ, chú nghĩ sao ?
– Ý thức hệ cái con mẹ gì. Lính VNCH chiến đấu để tự vệ, chiến tranh ý thức hệ là sản phẩm của mấy cha mấy mẹ trí thức chồn lùi, sa lông. Mấy cha mấy mẹ muốn chứng tỏ mình học giỏi , thông minh hơn người khác nên chế ra vụ ý thức hệ để hù con nít…
– Vậy đánh nhau giữa Bắc Việt và Nam Việt không phải do ý thức hệ?
– Để tôi cho em một thí dụ dễ hiểu: nếu Cộng sản miền Bắc (CSMB) không xúi dục đám Giải phóng miền Nam(GPMN) và không đưa lính vào phá miền Nam liệu chiến tranh có xảy ra hay không? Nếu tụi nó cứ ở yên ngoài đó mà xây dựng chủ nghĩa Cộng Sản, dân miền Nam có đi lính không? Trả lời được câu này em sẽ thấy chẳng ý thức hệ con mẹ gì hết!
– Có người lại cho rằng chiến tranh VN là nội chiến, chú đồng ý không?
– Theo suy nghĩ của tôi nội chiến là người cùng một nước đánh nhau vì tranh dành hay bất đồng gì đó. VNCH và VNDCCH (CSMB) là hai nước độc lập đâu phải anh em trong nhà .
– Nói về anh em trong nhà lại có người cho rằng miền Nam và miền Bắc đánh nhau theo kiểu huynh đệ tương tàn. Chú nhận xét thế nào?
– Đó là ý nghĩ của đám trốn lính . Tụi này là thứ hèn nhát sợ chết nên phải chế ra vụ huynh đệ tương tàn để từ chối đi lính . Tụi nó nại cớ không muốn bắn vào anh em.
– Một người viết cho rằng VNCH điên cuồng chống Cộng. Tác giả này còn đưa ra hình ảnh của hai nhân vật mà tác giả gọi là đại diện của hai quân đội. Một anh tên Lưu Quang Vũ lính miền Bắc , và Nguyễn Bắc Sơn của VNCH. Tôi xin phép đọc thơ của cả hai cho chú nghe ( đọc thơ)…
– ĐM thằng nào viết ngu vậy?
– Chú có vẻ tức giận… xin cho biết lý do…
VNCH mà điên cuồng chống Cộng thì đâu có chính sách chiêu hồi, đâu có bắt tù binh cả trăm ngàn nuôi ăn cho mập rồi trao trả ? thằng cha này chắc chưa bao giờ cầm súng! Cũng chưa bao giờ biết rõ về VC. Chú em về biểu chả đọc bài của Trần Đức Thạch, cựu lính trinh sát VC về vụ thảm sát ở miền Đông. Hèn gì VNCH mất sớm chỉ vì còn có nhiều người quá khờ khạo và ngu xuẩn. Cha tác giả này chắc không biết vụ tết Mậu Thân, Đại Lộ Kinh Hoàng … Tui nói cho chú biết VC được chính huấn là đằng trước mũi súng của tụi nó kể cả con gà con chó đều là kẻ thù. Cho nên chúng giết dân vô tội không gớm tay. Được bao nhiêu người trong lính VC giống như ông Lưu Quang Vũ nào đó ? còn cha Nguyễn Bắc Sơn làm thơ để giải sầu chứ đâu có sĩ quan nào đem bi đông rượu đi hành quân. Lính khát nước cần nước chứ đâu cần rượu, hơn nữa giữa trận tiền mà say rượu thì chỉ huy sao được? Mạng sống của lính nằm trong tay mình, đâu có giỡn được?
– Xin phép hỏi chú câu khác : chú có thể kể lại diễn biến những ngày cuối cùng tại sao chú vẫn còn cầm súng cho tới sau 30/4?
– Tôi là Trung đội Trưởng Nghĩa Quân. Nhiệm vụ của tôi là đóng đồn ở địa phương. Có mười tám anh em dưới quyền tôi. Ngày đầu hàng tôi biết tụi du kích sẽ không tha mạng nếu bị bắt sống , do đó tôi ra lệnh anh em giải tán về nhà. Còn tôi thì xách cây M16 vô rừng . Tôi tính thí mạng cùi nếu bị phát giác trước sau gì cũng chết vậy nên chọn cái chết cho đáng. Trong số mười tám anh em có sáu thằng tình nguyện theo tôi
– Rồi sau đó thì sao?
– Khi thấy êm êm tôi nói tụi nhỏ giải tán , trốn đi xứ khác đừng trở về nhà…
– Vậy là chú không trở về nhà? Chú có ân oán gì với du kích địa phương không?
– Thì chiến tranh mà, tránh sao được….
– Vậy có lần nào chú bắn tù binh khi bắt sống không?
– Để tôi kể cho em nghe vụ này : một lần lính đi phục tóm được du kích dẫn về trình diện tôi. Thằng du kích cỡ khoảng mười bốn mươi lăm tuổi, nhìn đã thấy ngờ ngợ. Tới chừng hỏi ra mới biết là con trai của thằng Ba Cội…
– Ba Cội là ai vậy?
– Bạn cùng quê, lớn lên nó theo VC … Nó là Đội Trưởng du kích, tụi tôi thỉnh thoảng cũng chạm nhau..
– Rồi chú xử con Ba Cội ra sao?
– Xử gì, con nít mà…. tôi đá đít , bạt tai nó mấy cái rồi đuổi về . Tôi biểu nó : nói với tía mày có ngu thì ngu một mình đừng xúi dại con mình đi theo…Vụ này ban Hai Chi Khu làm hồ sơ chuyển tôi lên Quận. Cũng may ông Quận biết tánh khí tôi nên vỗ vai cười rồi cho tôi về. Ổng biếu tôi chai rượu nói : Tôi biết anh mà anh Ba….
– Sau này chú gặp lại Ba Cội không?
– Không, Ba Cội chết rồi. Bị Thám Sát Tỉnh dứt…
– Còn con Ba Cội?
– Nghe nói nó qua Công An bây giờ làm lớn lắm. Thời gian tôi trốn, nó có ghé nhà vợ tôi hỏi thăm . Có cho mấy chục kí gạo. Nghe nói nó có cám ơn tôi ….
– Rồi chú ra trình diện hay bị bắt?
– Bị bắt. Trốn hoài mệt quá, cũng mấy năm sau nhớ vợ con mò về thăm …
– Chú bị bao lâu?
– Sáu năm tám tháng mười bốn ngày!
– Vậy sao chú không xin đi HO?
– HO gì tôi, mình đâu phải sĩ quan, mà chữ Anh chữ U mình đâu có biết gì…
– Sau khi trở về nhà chú có bị khó dễ gì không?
– Nói thiệt chú nghe, VC nó ghét lính Tổng Trừ Bị ( ND, TQLC, BDQ..) một , nó ghét tụi tôi mười. Lính đánh giặc xong rồi rút còn tụi tôi, đây là tài sản vợ con xóm giềng, địa phương mình nên tụi tôi sống chết cũng cố thủ, tụi nó đánh hoài mà không chiếm được. Nó đì tôi sói trán, nhưng mình thua rồi thì cứ làm câm làm điếc mà sống
– Chú có cơ hội nào gặp lại mấy anh em dưới quyền?
– Có, hai thằng em giờ nghèo lắm, còn ba thằng đi vượt biên. Tội nghiệp, huynh đệ chi binh thỉnh thoảng hùn tiền gởi về cho mấy đứa nghèo.
– Họ có giúp chú không?
– Có, mà tôi không nhận. Vợ con buôn bán cũng sống được, để dành cho mấy đứa em khổ hơn mình
– Xin phép chú được hỏi một câu về chính trị: Có vài người đang hô hào hòa hợp hòa giải với VC chú nghĩ sao?
– Tôi cảm ơn chú em đã tôn trọng mà hỏi tôi , cỡ TDT Nghĩa Quân học hành bao nhiêu . Nhưng như tôi đã nói hòa hợp hòa giải là anh em trong nhà có chuyện xích mích mới ngồi xuống mà nói chuyện. Còn đàng nầy nước mình (VNCH) bị nước khác (VNDCCH, CSMB ) đánh chiếm thì làm sao mà có chuyện đó. Tôi hỏi chú em : Tầu lục địa đánh chiếm Tây Tạng, Duy Ngô Nhĩ … liệu dân mấy nước đó có chịu hòa hợp hòa giải với Tàu không?
– Bây giờ nói chơi cho vui một chút, chú biết Nguyễn Tấn Dũng chớ?
– Biết…
– Thí dụ nếu ngày xưa chú đi kích bắt được NTD thì chú làm sao, cha này nghe nói trước đây cũng là du kích mà..
– NTD cũng cỡ tuổi tôi . Hồi đó có bắt được chắc cũng bớp tai đá đít vài cái rồi gởi về cho ban Hai.
– Nếu chú biết trước NTD sẽ là TT sau nầy chú tính sao?
– Làm sao biết được? Nhưng như chú em nói nếu có thiên lý nhãn thấy được vị lai tôi sẽ tính cách khác!
– Cách nào chú có thể cho biết…
– Bị mật quân sự mà chú em, làm sao cho biết được …thì cũng cỡ như người nhái Mỹ với Osama Bin Laden vậy thôi
( cười..)
– Vậy chớ bây giờ hỏi vui chú em điều này: đố chú em biết đám mới về hưu kỳ rồi ( NTD, TTS, NSH…) đang làm gì? Bí hả? Tụi nó đang viết kiến nghị!! Thằng CS nào về hưu cũng giỏi viết kiến nghị hết.
( cười..)
– Cụng ly cái chú Ba..
– Tôi thấy chú lớn tuổi rồi và cũng đã cống hiến phần vụ của mình cho Tổ Quốc . Giả sử bây giờ nếu đất nước (VNCH) cần, chú dám cầm súng trở lại không?
– Già rồi , giờ chỉ nghỉ ngơi vui với con cháu. Nhưng nếu phải chiến đấu để lấy lại đất nước VNCH từ bất cứ ai chết tôi cũng chịu chú à. Súng không nỗi thì cầm dao, bất cứ cái gì….
– Chiến tranh qua rồi giờ nghĩ lại chú có thấy căm thù lính bên kia không?
– Không, lính chỉ biết theo lệnh. Căm thù là căm thù đám lãnh đạo. Đám này đã lừa gạt lính của nó vào trong nầy chết cả triệu. Cả triệu gia đình ngoài kia mất người thân đến nỗi không có cái xác mà chôn. Hồi đó thiếu gì dịp bắn chết tù binh rồi quẳng xuống sông phi tang mà mình làm không được, ngoài chiến trường bắn nhau thì OK nhưng bắt tù binh rồi tôi chuyển qua cho ban Hai thẩm vấn coi như mình xong nhiệm vụ. Cũng là con người với nhau cũng có gia đình, cha mẹ, vợ con sung sướng gì bắn người đã ngã ngựa?
– Theo chú những người CS có nghĩ như vậy không?
– Tôi đã nói rồi, tụi nó được chính huấn coi mỗi thứ trước đầu súng là kẻ thù cần phải giết hết. Thương binh của nó nó còn giết phi tang huống hồ gì lính mình. Bởi vậy mình thua nó vì phía bên mình còn nhân đạo quá!
– Dạo này có nhiều cuộc biểu tình về môi trường mà lượng người tham gia không đông. Có vẻ như dân Saigon rất thờ ơ cho chính tương lai của đất nước và của gia đình họ. Chú có ý nghĩ gì không?
– Giỡn hoài chú em mày! Để tôi nói cho chú em mày rõ : dân Saigon thứ thiệt thì hoặc là ở nước ngoài hoặc là chết tù chết biển hết. Còn dân “ Saigon “ bây giờ đa số toàn tụi Ba Ke 75. Tụi nầy thừa hưởng biết bao quyền lợi từ “ bác ‘ và “ đảng “ đâu có ngu gì chống! Cỡ phân nữa Saigon bây giờ là dân nguyên thủy VNCH thì VC hết nước sống !
– Chắc chú biết chuyến thăm của Obama. Ổng còn ghé ăn bún chả rồi thăm chùa Tàu gì đó ở Saigon…
– Biết chớ, có điều Tổng Thống của chú em đi lộn chỗ! Đáng lẽ ổng phải ghé mấy cái quán “phở chửi” “cháo mắng” để biết văn hóa của Xã Hội Chủ Nghĩa. Thay vì viếng chùa Tàu ổng nên đi thăm Nguyễn Trường Tô và Sầm Đức Xương (mấy thằng cô hồn các đãng môi giới và mua trinh nữ sinh ) để học thêm về “đỉnh cao trí tuệ của loài người”…
– Chú Ba vui quá!! cảm ơn chú về cuộc nói chuyện này. Chú có muốn nhắn gì với anh em không?
– Ai?
– Những người lính cùng chung chiến tuyến ngày xưa
– À, vậy thì tôi xin có chút lời : thưa anh em tôi Nguyễn Văn Ba, TDT Nghĩa Quân xin có lời chào hỏi anh em mình : Tôi chỉ muốn nói là tôi hãnh diện từng chiến đấu dưới cờ của VNCH như anh em. Tuổi trai trẻ của tụi mình đã không phí phạm. Tôi cũng có nhiều dịp gặp anh em thương binh thỉnh thoảng ngồi uống cà phê, hút điếu thuốc. Anh em coi vậy chớ hãnh diện lắm vì đã cống hiến phân thân thể mình cho đất nước. 

Khổ thì có khổ, nhưng tới ngày chết tụi tôi còn ở trên quê hương không bao giờ mất đi niềm hãnh diện từng là người lính VNCH. Đi dân nhớ ở dân thương phải không các chiến hữu?


CHÚ THÍCH : Đã xóa rất nhiều chữ Đổ Mười ( và tiếng khề khà rượu đế chưng cất tại nhà, rượu hạng nhất ) để bài viết dễ đọc hơn. Chú Ba vẫn còn sống ở VN, những lời chú tâm sự là từ đáy lòng bởi tin tưởng nhau hơn hai chục năm trời.giữa chú và tôi
Cảm ơn chú Ba. Đ M VC hả chú Ba ? Ô Kê Sa Lem chú Ba!
nguoiviettudo


__._,_.___

Posted by: HungViet Bui <

Tuesday, May 31, 2016

Chia sẻ trên mạng để làm gì?

Chia sẻ trên mạng để làm gì?

Nhạc sĩ Tuấn Khanh - 31.05.2016
Giữa tháng 5/2016, em Huỳnh Thành Phát ở Sài gòn bị bắt về đồn công an do xuống đường cùng nhiều người khác để yêu cầu chính phủ Việt Nam phải sớm tìm ra lý do vì sao cá chết hàng loạt ở dọc bờ biển 4 tỉnh miền Trung. Em bị các công an viên tra vấn nhiều giờ liền, với các câu hỏi “động cơ nào khiến quan tâm đến cá chết”. 

Sau khi tra vấn và không tìm được điều gì sai phạm, công an thả em ra vào đêm khuya. Nhưng vừa ra khỏi đồn, em Phát bị những người to khỏe, mặc thường phục, đeo khẩu trang chận lại, đánh đập dã man. Lúc đó, em Phát chỉ là trẻ vị thành niên.

Cuối tháng 5/2016, anh Phan Anh, một người dẫn chương trình trên truyền hình ở Hà Nội bất ngờ được mời vào buổi tọa đàm, mà trong đó anh bị chất vấn bởi một nhóm người, được dẫn dắt bởi bà Tạ Bích Loan, trong suốt 2 giờ liền (cắt lại chỉ còn 60 phút) để truy vấn rằng “mục đích nào, động cơ nào…” trong việc chia sẻ các thông tin về vụ cá chết mà anh đưa trên facebook của mình.

 Những câu hỏi mang tính tấn công, diễn dịch sai hiện thực… cũng như thái độ muốn áp đảo anh tại trường quay đã khiến hàng triệu người Việt sững sờ. Sự phản ứng nhanh chóng và dữ dội ngay trong đêm đã thành một áp lực lớn, khiến đài truyền hình VTV phải lấy xuống bản phát trên youtube. Khác với trường hợp của em Huỳnh Thành Phát, cuộc đánh nguội vào Phan Anh đã hoàn toàn thất bại.

Có cái gì đó khá giống nhau trong 2 trường hợp điển hình nêu trên. Bởi thủ pháp và lý luận của phía những người đứng về phía chính quyền – từ hành chánh công quyền đến giải trí tuyên truyền – đều tương đồng.
Câu hỏi “mục đích gì, động cơ nào…” cũng không xa lạ gì với tôi. Từ những bài viết đầu tiên về hiện thực xã hội, tôi đã nhiều lần phải làm việc với những người luôn lặp đi lặp lại câu hỏi đó. Nhận thức trở thành một loại tội danh đối với những ai không chọn ăn đong khẩu phần thực tế trên đất nước này.

Anh Phan Anh bị chất vấn trên đài truyền hình về “động cơ” chia sẻ thông tin vụ cá chết trên facebook cá nhân của mình. Ảnh: Internet

Nhưng đó là thủ pháp đặc biệt của phía an ninh văn hóa. Giờ thì tôi thấy thủ pháp đó đã phổ thông ở khắp nơi, leo lên đến tận truyền hình với những nụ cười giả văn minh. Không biết động cơ nào đã khiến một lớp người nói trên luôn biết cách né tránh gọi tên đúng những kẻ luôn gây sai lầm và khổ nạn với tổ quốc – dân tộc, nhưng rất giỏi học đòi thủ pháp của công an để truy vấn người dân mình.

Xã hội Việt đang suy đồi với một lớp người như vậy. Họ luôn tin rằng bất kỳ ai có ý thức về hiện thực, ai nói và tin vào sự thật, khác với những điều mê mị mà truyền thông nhà nước gieo rắc, đều là kẻ thù của họ. Dựa vào quyền lợi và sự bình an tạm thời mà họ đang hưởng thụ, tất cả những người quan tâm đến vận mệnh đất nước, đến đồng bào… đều là kẻ âm mưu lật đổ sự tận hưởng máng ăn mỗi ngày trong trang trại.

Từ câu chuyện của em Huỳnh Thành Phát đến anh Phan Anh, cho thấy tư duy và hành động của phía một phía vẫn không đổi, nhưng nhận thức và ý thức của phía nhân dân đã vùn vụt đổi thay. Chuyện của em Huỳnh Thànn Phát chỉ có hàng trăm lượt share, hàng ngàn like nhưng đến chuyện của Phan Anh đã là hàng ngàn lượt share, hàng chục ngàn like. Vấn đề không phải là Phan Anh nổi tiếng hơn, mà vấn đề ở chỗ cấp số nhân của thái độ đó, cùng một ý nghĩa là phẫn nộ cho sự thật.

“Chia sẻ trên mạng để làm gì?” – câu hỏi là chương trình 60 phút mở của VTV dàn dựng rất công phu về chuyện thảm họa cá chết đã không có được lời đáp, thì hôm nay, mạng xã hội đã giúp trả lời thay: để vùng đứng dậy, để biết mình còn mang giá trị một con người.

Em Huỳnh Tấn Phát bị đánh đập dã man trước cổng đồn công an phường Bến Nghé, Quận 1, Sài Gòn hôm 10-5-2016. Ảnh: Fb Hoàng Dũng

“Thoạt đầu họ, phớt lờ bạn, sau đó chế giễu bạn. Rồi họ chuyển sang tấn công bạn. Cuối cùng thì bạn chiến thắng”, Mahatma Mohandas Gandhi (1869-1948), nhà lãnh đạo tranh đấu dân quyền lừng danh của Ấn Độ đã để lại di huấn như vậy về những cuộc đối đầu giữa sự thật và xảo biện, giữa con người tự do và công dân chuồng trại.

Thoạt đầu những kẻ xảo biện trung thành phớt lờ em Phát hay Phan Anh vì cho rằng điều của Phát hay Phan Anh suy nghĩ là thiểu số. Đến khi nhận ra sức mạnh của suy nghĩ đó, thì họ chọn cách diễu cợt vô căn “nhận tiền của thế lực xấu”, “muốn làm người nổi tiếng”… để nhằm dập tắt. Rồi khi ngay cả những lời diễu cợt ấu trĩ đó thất bại, họ lại tổ chức tấn công.

 Em Phát bị đánh đập đến thâm tím mặt mày, Phan Anh bị đưa vào đấu trường Đỏ. Và cuối cùng thì những con người có suy nghĩ độc lập và chân chính lại chiến thắng. Họ làm cho giòng dõi Việt Nam ngập tràn sự tự hào và mạnh mẽ, rằng thành phần nặc nô trộn lẫn trong dân tộc này chỉ là số ít đáng thương hại mà thôi.

Đã 2 tháng, kể từ khi thảm họa môi trường phát đi từ Vũng Áng, Hà Tĩnh. Hàng trăm tấn cá chết, tài nguyên, con người bị thiệt hại. Những người có trách nhiệm đã cố tình im lặng, thậm chí chọn cách đối đầu với nhân dân để kéo dài thời gian, bịt chặt thông tin. 

Giữa việc mở rộng cửa sự kiện, thúc đẩy các biện pháp khoa học để tìm ra nguyên nhân, thì họ chọn cách bít lối, lùa dân xuống biển, ăn cá như một tập tục hoang dã nhằm chứng minh sự tồn tại của chính quyền. Hành động này nhắc cho người ta nhớ lại hành động của nhà lãnh đạo Cộng sản Nam Tư Slobodan Millosevic khi ông xua dân bắt buộc phải qua lại cây cầu mà NATO đã thông báo trước sẽ đánh sập, nhằm triệt hạ sử dụng quân sự bừa bãi của ông Millosevic vào năm 1999.

Tại sao một thảm họa quốc gia lại được bưng bít đến mức, khiến nhân dân bị hăm dọa, vây hãm, đánh đập, gán án tù… chỉ vì muốn biết điều gì đang xảy ra trên đất nước mình? 60 phút mở ấy, lại đóng sập những câu hỏi chính cần có, quay lưng một cách nhục nhã với tình trạng của đất nước.

Một Gạc Ma khác trên đất liền đang diễn ra. Hàng hàng tấn cá chết tràn bờ, những thợ lặn thoi thóp và những ngư dân nhiễm độc và khốn cùng đường sinh sống, đang bị bức tử một lần nữa bởi truyền thông nhà nước và các kiểu công dân máng ăn. Gạc Ma ở tọa độ 9°43’9″N -114°16’57″E thì người Việt bị thảm sát bởi giặc xâm lược Trung Quốc. 

Còn chương trình 60 phút mở lại cho thấy một Gạc Ma khác chạy dài dọc bờ biển miền Trung. Cuộc thảm sát tài nguyên và tương lai con người Việt Nam đang công khai diễn ra bởi những kẻ nhân diện thú tâm, có cùng tiếng nói và dòng máu Lạc Hồng.

Rất nhiều người tức giận đòi phải phản ứng đích danh từng người trong chương trình đấu trường Đỏ với Phan Anh, nhưng thật sự điều đó không cần thiết đâu, thưa các bạn. Tiếng gào rú từ chuồng trại dù lớn bao nhiêu, bộ lông bóng bẩy thế nào vẫn thấp hèn hơn những con người tự do sống giữa đồng xanh và mặt trời sự thật. 

Điều mà bạn cần ghi nhớ dứt khoát rằng, cột mốc hôm nay, là điểm dừng cuối của hành trình có thể đã dài hơn 41 năm, rằng truyền thông tuyên truyền nhà nước không bao giờ đáng tin cậy cả. Và hơn nữa, đó là những kẻ phản bội tồi tệ, vì đã sử dụng tiền thuế của nhân dân để chống lại nhân dân.

Nguồn: Blog Tuấn Khanh
__._,_.___

Posted by: ly vanxuan 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Blog List