Popular Posts

Showing posts with label CẨM NANG. Show all posts
Showing posts with label CẨM NANG. Show all posts

Thursday, December 24, 2020

BÁN CÁI GIẾNG

 From: Ngoc Tran <

Date: Tue, Dec 15, 2020 at 4:31 AM
Subject: BÁN CÁI GIẾNG. 

Une leçon de logique

BÁN CÁI GIẾNG 

Ở làng nọ có một người đàn ông thông minh sở hữu một cái giếng nhưng anh ta không dùng gì đến nó nên quyết định bán cho bác nông dân gần nhà. Một hôm, khi đi ngang qua thấy bác nông dân đang múc nước từ giếng lên để nấu ăn, tưới hoa màu, nuôi gia súc…, gã thông minh lập tức ngăn lại và không cho phép bác nông dân múc nước từ giếng lên.

 

“Tôi chỉ bán cho ông cái giếng, tôi không bán nước cho ông. Vì thế, ông không thể lấy nước từ cái giếng này được”, gã thông minh lên tiếng.

    Bác nông dân rất buồn mà không biết phải làm sao. Giếng thì mình đã mua rồi, nhưng đúng là mình không trả tiền mua nước từ cái giếng. Giờ giếng có đầy nước mà không được dùng, trong khi cả gia đình mình, hoa màu và gia súc đều cần đến nguồn nước sạch từ cái giếng này.

Nghĩ mãi không biết làm thế nào để giải quyết với người đàn ông kia, bác nông dân quyết định mang lên trình quan huyện xét xử, mong lấy lại công bằng. Lên cửa quan, bác nông dân tường thuật lại đầu đuôi câu chuyện, không giấu giếm bất cứ điều gì, hòng mong lấy lại được công bằng cho gia đình mình.

Quan huyện gọi người đàn ông thông minh kia lên và hỏi: “Tại sao ngươi không cho ông ta dùng nước trong giếng? Chẳng phải ngươi đã bán cái giếng đó rồi sao?”

“Dạ, bẩm quan. Con chỉ bán cái giếng cho ông này, chứ con không bán nước trong giếng. Do đó, ông ta không có quyền lấy nước của nhà con. Giờ nếu muốn lấy nước, ông ta phải trả thêm tiền mua nước chứ” – người đàn ông đáp, chắc bẩm lý lẽ đã thuộc về tay mình.

    Quan huyện nhìn người đàn ông, khẽ mỉm cười và trả lời: “Ồ, ngươi nói rất có lý. Thế nhưng, khi ngươi đã bán cái giếng cho người nông dân này, cái giếng đã thuộc quyền sở hữu của anh ta; còn nước trong giếng vẫn thuộc sở hữu của ngươi. Vậy thì ngươi không có quyền được để nước dự trữ trong giếng của người nông dân nữa”.

    “Bây giờ chỉ có 2 lựa chọn: Một là ngươi phải trả tiền cho bác nông dân để thuê cái giếng dự trữ nước. Hai là ngươi phải mang toàn bộ nước ra khỏi cái giếng ngay lập tức”, quan tòa ngẩng lên nhìn gã thông minh và khẳng định đanh thép.

    Gã thông minh cúi đầu buồn bã, không biết làm gì để biện minh cho hành động của mình nữa. Anh ta đã bị chính trí thông minh của mình hại rồi.

    Thế mới nói, trong cuộc sống, dù bạn thông minh đến đâu cũng sẽ luôn có những người khác thông minh hơn bạn. Đó là lý do con người sinh ra luôn phải học hỏi không ngừng, dù là lúc ở tuổi thanh niên hay khi đã về già. Vậy nên đừng để trí thông minh sẽ phản tác dụng và khiến bạn “tự mình hại mình” nếu không biết sử dụng đúng cách nhé.

 


 

--

TRAN NANG PHUNG

http://www.youtube.com/user/trannangphung?feature=mhum

__._,_.___


Posted by: Tran Nang Phung 

Tuesday, February 18, 2020

Kính chuyển một bức tâm thư hữu ích




----- Forwarded Message -----
 Cá nhân Người gửi không có ý chỉ trích AI    ,hoặc  bênh Đông Y hay Tây Y

Nhân thấy có dịch,

Bài Đọc như Một Kinh Nghiệm cá nhân  ,nên người gửi chuyển tiếp,Mời đọc Cám ơn...
MD/NDN



 Kính chuyển một bức tâm thư hữu ích




Nguyen<

Cảm ơn video của bạn về thói ăn dơi, ăn đỉa, ăn tất cả những con gì bắt được trong hoang dã của người Tàu, người Thái, người Việt mình... Thời làm việc tại Á Châu, tôi có qua lại nước Tàu nhiều lần và cũng có thấy cách ăn uống những thứ "ghê tởm" này của họ. Nói ra thì họ tự ái nhưng không nói, không được.

Ngày nay, người Tàu không phải vì đói mà ăn tạp, ăn bẩn và ăn hoang. Họ cho thức ăn là thuốc bổ. Như ăn óc khỉ thì bổ não người, ăn chân gà thì chân người cứng cáp, và ăn tim heo thì tim người khỏe...

Đã hơn 5000 năm dựng nước (họ tự hào và nói thế) và quá hãnh diện về nghành đông y trị bá bệnh của mình, người Tàu coi việc ăn uống không chỉ để nạp năng lượng cho cơ thể mà ăn để chữa bệnh. Thuyết âm dương (âm thì lạnh, dương thì nóng) là phải ăn uống làm sao cho thuận khí, hòa tinh. Như ăn thịt vịt lạnh thì phải có thêm gừng cho nóng. Và cứ thế lấy nóng lạnh, âm dương làm chuẩn: như thức ăn phải bổ tì, dưỡng thận, bồi gan, nhuận trường, xung khí, ích phổi...

Như uống cao hổ cốt (xương con hổ nấu 5 ngày 5 đêm trở thành một loại Collagen) để bổ xương. Ăn trùng, đỉa, sa sùng, dế, châu chấu, cào cào... để có thêm đạm hữu cơ. Uống sâm để giúp thêm Oxygen vào máu cho da dẻ hồng hào, dễ thở và sống lâu thêm vài giờ sảng khoái trước khi nhắm mắt.

Đây là chuyện nhà tôi:

Bố vợ tôi tự nhận là một Đông Y có tiếng từ VN. Qua Mỹ năm 75, ông biết Sâm Mỹ tốt, rẻ nên ngâm rượu uống đến nứt da, cao áp huyết và chết vì tai biến mạch máu não. Ông chết mà mặt vẫn đỏ hồng như thanh niên khỏe mạnh. Trong nhà ăn uống, thực phẩm nấu như nấu thuốc Bắc. Nhà lúc nào cũng bay mùi thuốc Bắc vì uống thuốc thay nước. Cứ trời lạnh hay nhảy mũi vì dị ứng phấn hoa cho là bị cảm nên cho uống Quế Chi Thang (gừng, quế nấu với nước trong 15 phút).

Khi đứa con trai thứ 2 của tôi được 3 tháng trong bụng Mẹ, Ông bổ hàng chục thang thuốc Bắc chọ Mẹ nó uống nói là giúp cho thai nhỏ lại, dễ sinh đẻ. Thai tới tháng thứ 6 đi khám bác sĩ thấy mẹ thằng nhỏ không tăng cân, Bác Sĩ không biết lý do tại sao. Về nhà tôi để ý thấy mẹ thằng bé ngày ngày uống thứ nước đậm đặc, đen nghịt, đắng nghét, tôi sợ quá đổ hết vào thùng rác và nhất định không cho uống nữa. Nhờ thế thai nhi phát triển trở lại, nhưng khi sinh ra thằng con nhỏ hơn thằng anh nó 2 kg (2kg vs 4kg). Từ đó tôi không cho ông Ngoại Đông Y đụng đến vợ con tôi nữa. Thế là xung đột xảy ra. May là tôi cứu kịp chứ không con trai tôi đã chết trong bụng Mẹ nó.

Trước khi ông Ngoại qua đời, có viết một cuốn cẩm nang về cách trị bênh bằng tiếng Việt, nói là chữa được bá bệnh từ ung thư đến nhức đầu, và giao cho anh con trai cả giữ làm bửu bối. Trong nhà ai có bệnh gì thì theo đó mua thuốc uống thay Tây Dược. Anh ta, không biết một chút gì về Đông Y, không viết được chữ Hán nhưng rất rành về Đinh Lăng, Bạch Truật, Mã Đề, Cam Thảo...

Tôi vì không chịu nổi sự khác biệt về hiểu biết có nền tảng khoa học, nên không trụ lại trong nhà đó sau 12 năm làm rể. Bà Ngọai mấy con tôi sau này qua đời vì ung thư dạ dày do vi khuẩn HP (Helicobacter Pylori) có nhiều trong mắm cá, mắm ruốc bẩn gây ra. Trong suốt thời gian bà bị bệnh, mấy người con không cho đi bác sĩ soi ruột mà ở nhà chỉ uống mấy thứ lá cây rễ cây, vì nghĩ bà đau bụng vì ăn nhiều đồ lạnh. Cứ thế bà uống nước gừng, ăn tỏi, tiêu, hành cho nóng người lên. Cho đến khi quá trễ, đi bệnh viện Bác Sĩ cũng đầu hàng.


Mẹ mấy đứa con tôi vừa mới qua đời vì bị ung thư vú lúc cô ta 50t. Không đi khám, không chữa thuốc Tây, chỉ ở nhà uống mấy thang thuốc Bắc do ông anh "bào chế" cho, tới ngày ung thư di căn lên não, qua phổi, qua gan rồi qua đời ở tuổi 59.

Tôi làm việc nghiên cứu khoa học cao cấp trên 35 năm nên biết nhiều về thuốc Tây, biết họ bào chế như thế nào và hiệu quả của điều trị ra sao. Tôi biết chưa có thuốc Đông Y nào chữa bá bệnh như họ nói trên các quảng cáo. Chưa có thuốc Tàu nào chữa dứt khỏi các bênh do vi trùng, vi khuẩn, ung thư, tiểu đường, cao áp huyết, Gout, COPD..... Nói chung, thuốc Bắc chỉ có giúp cho con người khỏe mạnh, khi chưa có bệnh, để giúp chống lại bệnh tật. Khi có bệnh rồi mà tin Đông Y thì sớm muộn gì cũng chầu Diêm Chúa.

Vì thế, trong cơn đại dịch virus Vũ Hán, họ bó tay. Không đủ bệnh viện Tây Y, không đủ máy thở Oxy, không có phòng cách ly, không biết bệnh lây nhiễm như thế nào, ra sao, nên đang bị đại nạn. Sau lần virus SARS cách nay gần 20 năm, cũng phát ra từ Tàu, họ vẫn chưa học được bài học nào. Bên Tàu, bệnh viện Đông Y nhiều hơn Tây Y và mấy ông thầy thuốc Bắc, không biết tốt nghiệp từ trường ĐH Y Khoa nào vẫn tự nhận mình là Bác Sĩ, không phải là Đông Y Sĩ. Bác Sĩ ngồi nhà, chỉ bắt mạch, không có bất kỳ một dụng cụ ý khoa nào để chẩn đoan mà biết bệnh nhân bị ung thư nơi nào trong lục phủ ngũ tạng...thật là kỳ tài.

Trong khi thế giới loay hoay tìm cách chế ra Vacine để phòng bệnh COVID-19 trong tương lai và nổi tiếng như viện Pasteur chuyên sản xuất Vacine của Pháp tất bật chạy đua với thời gian. Họ đều nói phải mất gần 2 năm nữa mới xong, thì một công ty của Mỹ Inovio Pharmaceuticals ở San Diego trong 3 giờ sau khi người Tàu giải mã cấu trúc con virus Vũ Hán, họ đã có Vacine để bắt đầu thử nghiệm trên thú vật như thỏ, chuột, linh trưởng...Có thể đầu mùa hè này sẽ có Vacine chủng ngừa cho nhân loại rồi. Nếu quả đúng thì nhân loại này được cứu rồi.

Nhân dịp này, tôi chỉ mong những ai đọc câu chuyện này nên suy nghĩ lại về cách phòng và chữa bệnh ở Mỹ.. Ngày xưa ở VN chúng ta không có tiền, không đi Bác Sĩ, không biết thật sự mình bị bênh gì nên uống lá cây rễ cây, thắp vài nén nhang cầu Trời khẩn Phật chờ cứu. Ngày nay, chúng ta đang ở nước Mỹ với nghành Tây Y tân tiến, tại sao phải trở lại uống mấy thứ thuốc mà mình không biết nó là gì.

Tôi có người bạn, đang nằm chờ chết vì bị tai biến mạch máu não đã hơn 7 năm rồi. Oái ăm là bà có người con trai là một Bác Sĩ nổi tiếng (được nhận thẳng vào trường Y đặc biệt khi mới vừa tốt nghiệp TH). Biết Mẹ mình bị bệnh cao áp huyết và cao Cholesterol, anh ta gởi thuốc cho Mẹ hàng tháng. Một ngày Bà ta bị liệt nửa người, khi tìm hiểu ra, người con Bác Sĩ mới biết bao nhiêu năm Mẹ mình không uống thuốc Tây mà tự mua mấy thứ thuốc được quảng cáo trị bá bệnh trên các đài TV Việt Nam. Thuốc Tây con trai đưa cho bà bỏ đó vì nghĩ nó độc hại hơn là Đông Trùng Hạ Thảo, Linh Chi, Mật Gấu, Sữa Ong Chúa.....

Mẹ bênh nằm nhà thương, bất động, nhắm mắt, chờ ngày đi. Người con trai mỗi ngày về thăm Mẹ vò đầu bứt tóc và tự trách mình:

"Mẹ cho con học Bác Sĩ để cứu người giúp gia đình. Vậy mà Mẹ bệnh mình không cứu được. Sao Mẹ lại không tin con?".

Tôi chỉ mong mọi người đọc câu chuyện này và hiểu ý chính tôi muốn chia xẻ là gì.

Nguyên Lương




Tuesday, October 22, 2019

THĂM HỎI NGƯỜI BỆNH NẶNG



On Tuesday, October 22, 2019, 1:17:41 AM GMT+7, Tien Do t> wrote:



THĂM HỎI
NGƯỜI BỆNH NẶNG
Toàn Không
(Tham chiếu: Tạp AHàm, quyển 3, quyển 4; Khóa Hư Lục)
   Khi đếnthăm hỏi người bệnh, chúng ta cần biết bệnh trạng, thuốc men ra sao, thời gianlâm bệnh, hoàn cảnh, v.v.. Nếu đã biết phần lớn các vấn đề liên quan tới ngườibệnh, và thấy thuận tiện vào đề, chúng ta nói với bệnh nhân về lòng tin Tam Bảo“Phật,Pháp, Tăng”.
1). LÒNG TIN TAM BẢO:
    Bởi vì lòng tin lúc đó rất quan trọng và sẽ có nhiều lợi lạc đối vớingười bệnh, chúng ta nên dành một chút thời giờ để nói chuyện với người bệnhnếu có thể về Giáo lý của Phật. Khi người bệnh tin tưởng Tam Bảo rồi, chúng tasẽ tiến tới bước thứ hai.
2). HỎI NGƯỜI BỆNH VỀ NGƯỜI THÂN:
- Cụ (hay ông, bà,bác v.v…) nhớ thương người nào nhất trong gia đình?
    Nếu người bệnh trả lời:
- Có, tôi thương nhớ lắm, tôi nhớ thằng cháunội dễ thương lắm, làm sao quên được v.v..
     Chúng ta trả lời:
-Cụ (hay ông, bà, bác v.v…) đã từng nhớ thương từ hồi nào tới giờ rồi, nhớthương con cháu (hay vợ, chồng, cha, mẹ, v.v..) mà được sống mãi thì hãy nênnhớ thương. Đức Phật nói: “Nhớ thương màkhông được sống mãi thì nhớ thương để làm gì?”; nhớ thương chỉ mang lạinhức đầu mệt mỏi mà thôi, cần phải quên đi cho đầu óc được thanh thản.
    Chúng ta nên hỏi lại bệnh nhân:
- Như vậy Cụ... có còn nên nhớ nữa không?
    Nếu người bệnh vẫn nói:
- Còn nhớ, không thể quên ngay được.
    Chúng ta phải cố thuyết phục bệnh nhân là cả đời đã từng thương nhớ chứcó phải không nhớ đâu, bây giờ thương nhớ cũng chẳng giúp được sống mãi mãi thìnên quên đi cho tâm được bình an.. Khi người bệnh nói:
- Tôi không còn nhớ thương con cháu v.v… nữa.
    Chúng ta nên khen ngợi bệnh nhân về việc này, vì như vậy tâm thần sẽđược an ổn nhẹ nhàng v.v… và chúng ta tiến tới bước kế tiếp.
3). HỎI VỀ TIỀN CỦA TÀI SẢN:
- Cụ ... có nghĩ tiếc tiền, của cải, nhà cửa,v.v.. không?
(Lưu ý: Phải tuỳ trường hợp mà hỏi, người khôngcó nhà, không có của chỉ hỏi về tiền bạc mà thôi v.v…) 
    Nếu người bệnh nói :
- Có, tôi tiếc tiền của lắm, tôi nhớ nhà củatôi lắm v.v...
    Chúng ta phải khuyên người bệnh buông xả, quên đi, và nói:
- Nếu Cụ ... nghĩ tiếc tiền của, nghĩ nhớ nhàcửa, tài sản mà sống được lâu dài thì nên tiếc nhớ. Phật nói: “Đã không do tiếc nhớ tiền của ... mà đượcsống thì tiếc với nhớ để làm gì?”. Tiếc nhớ chỉ thêm mệt, thêm bệnh màthôi; Cụ ... nên quên tiền của (hoặc tài sản)... để cho tâm trí được thảnhthơi, yên ổn, khỏe khoắn v.v…
    Nếu người bệnh nói:
- Tôi không còn tiếc nhớ tiền của và tài sảnnữa.
    Chúng ta nên khen ngợi, ca tụng người bệnh, rồi tiếp tục bước tới.
4). HỎI NGƯỜI BỆNH VỀ SỰ HỐI TIẾC:
       (như hối hận, giận thù):
- Cụ ... có còn tiếc hối về điều gì tronglòng không?
    Nếutrả lời “có”, thì chúng ta hỏi đó là điều gì, và khi người bệnh nói điều hốitiếc, tuỳ theo đó trả lời thỏa đáng, hoặc giúp đỡ nếu có thể. Nếu người bệnhtrả lời “không” có gì hối tiếc, chúng ta sang bước tới.
5). HỎI VỀ SỰ THÈM MUỐN:
        (ngũ dục thế gian).
    Ngũ dục về là sắc, thanh, hương, vị, và xúc; chúng ta phải tuỳ cơ ứngbiến mà hỏi về vấn đề này, tỉ dụ:
- Về sắc ta hỏi: Cụ .... có nhớ thèm coi Tivikhông? v.v...
- Về thanh ta hỏi: Cụ ... có nhớ tiếng hát casĩ nào không?
- Về hương ta hỏi: Cụ ... có nhớ mùi gìkhông? v.v...
- Về vị ta hỏi: Cụ .... có nhớ thèm ăn gìkhông? v.v...
- Về xúc ta hỏi: Cụ có nhớ sự gần gũi ngườikhác phái không? v.v...
     Chúngta phải tự kiếm ra những câu hỏi có liên quan tới “ngũ dục” và có liên quan vớibệnh nhân mà hỏi; nếu người bệnh trả lời có nhớ về bất cứ một thứ nào trong ngũdục, chúng ta đều trả lời những sự hưởng thụ của con người ở thế gian là ảogiác, không bền, không bằng sự sung sướng thắng diệu cõi Trời.  Hãy khuyên người bệnh không nên nghĩ nhớ ngũdục thế gian, và nuôi chí nguyện thích sống sung sướng ở cõi Trời. Nếu ngườibệnh nói: “Tâm tôi đã xa lià những cáicủa con người, không còn nhớ nghĩ đến sự thèm muốn thế gian, vì trước kia tôiđã nuôi chí nguyện thích cảnh sung sướng cõi Trời rồi”. Như vậy, chúng takhen ngợi bệnh nhân, xong tiếp tục sang bước sau.
6). KHEN CẢNH VUI NIẾT BÀN:
    Chúng ta nói với bệnh nhân:
- Mặc dù cảnh sống ở cõi trời tốt đẹp hơn cõingười, nhưng vẫn là vô thường, biến hoại, chứ không vĩnh cửu nên vẫn còn cókhổ, có chết. Có cái vui tột khi thực hành sẽ đến Niết-Bàn vĩnh cửu, Cụ ... nênbỏ ý niệm về các cái sung sướng của cõi Trời, nên vui với cái vui tuyệt đỉnhcủa Niết-Bàn, bằng cách giữ tâm tĩnh lặng, không nghĩ nhớ bất cứ điều gì, khônglo phiền, không sợ hãi, an nhiên tự tại, vắng lặng, là tối thượng, thù thắng sẽdẫn tới Niết-Bàn.
    Như thế người bệnh từ từ lần lượt được nhắc nhở chỉ dẫn, khiến ngườibệnh được Niết-Bàn bất thoái, vì tâm người bệnh sẽ hướng theo lời chỉ dạy ấy.
7). HƯỚNG DẪN NIỆM PHẬT
      HAY QUÁN NIỆM:                                                      

     Chúng ta, tùy trường hợp, có thể hướng dẫn người bệnh hoặc niệm Phật,hoặc Quán niệm như sau:
A). NIỆM PHẬT: Niệm: Nammô Tây Phương cực lạc thế giới, đại Từ đại Bi, tiếp dẫn Đạo-Sư A-Di-Đà Phật”.Nếu người bệnh nặng không thể nhớ đọc câu dài như thế được, chúng ta rút ngắnlại như sau: “Nam mô tiếp dẫn Đạo-SưA-Di-Đà Phật”, hoặc “Nam mô A-Di-ĐàPhật” đều được cả, trường hợp này người niệm phải nhớ nghĩ Phật A-Di-Đà.Người bệnh khó mà nhìn hình mãi được, nên cho người bệnh nhìn hình PhậtA-Di-Đà, rồi bảo người bệnh ráng nhớ trong đầu; trong khi niệm, chúng ta nhắcnhở người bệnh không nên nhớ nghĩ bất cứ chuyện gì, mà chỉ có nhớ tới PhậtA-Di-Đà mà thôi, nên nhớ niệm ngày cũng như đêm, niệm cho tới nhất tâm bấtloạn.
B). QUÁN NIỆM: Người không quen niệmPhật, chúng ta chỉ bốn phép quán, chỉ cần quán một phép quán thích hợp nhất chothật thuần thục là đủ:
1. Quán niệm 18 Giới là:
- SáuCăn:Mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý.
- Sáutrần:Sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp.
- SáuThức: Nhãnthức, nhĩ thức, tỷ thức, thiệt thức, thân thức, ý thức.
    Hãy quán: “Tất cả 18 giới đềukhông phải là ta, không vướng mắc tới ta”; luôn luôn quán, nhớ nghĩ như thế.
2. Quán niệm sáu Đại.
     Thân: được hợp thành bởi Sáu đại là Đất, Nước, Gió, Lửa, Không gian, và Tâm thức; quán: “Tất cả 6 đại đều không phải là ta, sáu đạikhông vướng mắc tới ta”, quán nhớ nghĩ mãi như thế.
3. Quán niệm năm Uẩn (năm Ấm):
     Thân: gồm có Sắc, Thọ, Tưởng, Hành, Thức.
- Sắc (Thân xác, vạn vật,thế giới, vũ trụ).
- Thọ (Cảm nhận sự vui khổ,yêu ghét, nóng lạnh v.v…).
- Tưởng(Suynghĩ, tưởng nhớ).
- Hành (Thân làm, miệng nói,ý nghĩ, tác ý).
- Thức (Hiểu, thấy, nghe,biết của 5 giác quan và ý thức).
  “Tất cả5 Uẩn đều không phải là ta, ta không bị giới hạn bởi năm uẩn”; luôn luôn quán,nhớ nghĩ như thế.
4. Quán niệm Thời Gian: Quá khứ, hiện tại, tương lai.
- Quá khứ đã qua rồi. - Hiện tại không dừngnghỉ. - Tương lai chưa tới.
    Quán:“Tất cả ba thời quá khứ, hiện tại, tương laichẳng phải là ta, ta không bị giới hạn bởi thời gian”, quán mãi như thế.
     Mọi pháp đều không có tự tánh riêng biệt, vàđều do nhân duyên sinh, có duyên thì hội tụ, hết duyên thì tan hoại. Đây làquán niệm muôn pháp đều không, những phép quán cao siêu mà dễ thực hành.,.


__._,_.___

Posted by: caovan minh 

Saturday, October 19, 2019

Triết Lý Về Tiền


Spooked Pumpkin

                   Triết Lý Về Tiền 

 

The power of money
Cuộc đời này vì rất nhiều thứ cần đến sự có mặt của đồng tiền, nên rất nhiều người bị nó khuất phục.
Tiền làm bao người thương mà không thể bên nhau
Tiền buộc người không ưa cũng phải ngồi chung bàn
Tiền giúp đời sống tình cảm trở thêm phong phú
Tiền đẩy biết bao mối tình đi vào tuyệt lộ.
Tiền khiến quan chức tham ô lãng phí
Tiền biến người thường trở thành tội phạm
Tiền xúi thương nhân trốn thuế quỵt đò
Tiền đẩy đàn ông xa vợ mất con
Tiền bắt phụ nữ xoay tròn quanh nó…
Kết quả hình ảnh cho power of money
Đàn ông nếu có tiền, với ai cũng có duyên; Phụ nữ nếu có tiền, bên cạnh luôn náo nhiệt
Đàn ông có tiền dễ làm bậy, Phụ nữ làm bậy dễ có tiền
Có tiền, có thể đi khắp thiên hạ; Không tiền, mỗi bước chân ra đều vướng víu
Sự đời lên xuống thất thường, nếu không có tiền thì không ổn
Có tiền, người ta dễ mến yêu; Không tiền, khó làm người lương thiện
Có tiền mặc gì cũng đẹp; Không tiền mặc gì cũng ngại
Có tiền tha hồ hô mưa gọi gió; Không tiền nhờ cậy người quen cũng khó khăn…

Kết quả hình ảnh cho power of money

Nhưng nếu tỉnh táo một chút bạn sẽ nhận ra: khi một người cảm thấy vô cùng cần tiền, kỳ thật thứ họ thật sự cần chỉ là muốn dùng nó để chứng minh sức mạnh và bù đắp những trống vắng trong lòng.
Nên đừng để đồng tiền mê hoặc rồi điều khiển lại mình
Đừng vì tiền mà phản bội lương tâm
Đừng vì tiền mà làm việc không phải
Đừng vì tiền mà buông bỏ ước mơ
Đừng vì tiền mà sống đời giả tạo
Đừng vì tiền mà chấp nhận đau thương
Đừng vì tiền mà phản bội tình cảm
Đừng vì tiền mà đánh mất bạn bè 
Đừng vì tiền mà cắt đứt tình thân…
Người quân tử tuy vẫn dùng tiền bạc nhưng điều họ tôn trọng là đạo lý.
Vì họ hiểu:Lương thực dù có đầy kho, một ngày cũng chỉ ăn ba bữa
Tiền của chất đống, thời gian cũng chỉ sáng với tối
Nhà rộng thênh thang, ngủ nghĩ cũng một phòng
Đi xe quý giá cũng có điều lo nghĩ
Chức to lộc lắm cũng đi làm mỗi ngày
Thê thiếp đầy nhà cũng vui vẻ một đêm
Sơn hào hải vị cũng chỉ chứa một bụng
Vinh hoa phú quý chớp mắt cũng thành áng mây bay…
Chỉ những gì lưu lại được cho người, cho những đời sau mới thật sự quý giá! 
***Cám ơn qúy vị & các bạn đã xem.
Nhân dịp mời thưởng thức nhạc phẩm:

Tien - Ngoc Son -Thanh An - ( New version )

Enjoy the videos and music you love, upload original content, and share it all with friends, family, and the wor...







Spooked Pumpkin
__._,_.___

Posted by: Quang Nguyen 

Monday, September 23, 2019

7 GIÁ TRỊ Ở MỸ không thể mua bằng tiền

 


----- Forwarded Message -----
From: Le Hiep <
Sent: Sunday, September 22, 2019, 10:05:41 PM CDT
Subject: 7 giá trị ở Mỹ, không thể mua bằng tiền...

Kính chuyển đến Quý Trưởng bối , Quý bằng hữu ... coi chơi cho vui .
Xin cám ơn người gởi .
Kính chúc mạnh giỏi , bình an .
LH

                                         7 GIÁ TRỊ Ở MỸ
                                     không thể mua bằng tiền
1. Một ca sĩ nổi tiếng từng nhổ nước bọt vào mặt một bà cụ, lập tức tòa án Liên bang phán quyết cô phải bồi thường 5 triệu đô-la Mỹ cho bà lão.
Quan tòa nói, sở dĩ mức phạt nặng như vậy không phải bởi miếng nước bọt đó đã mang đến tổn thương lớn ngần nào cho bà cụ. Lý do là với những người có tiền như cô ca sĩ nếu chỉ phạt bồi thường 50 nghìn đô-la, lần sau cô ấy chắc chắn sẽ tái phạm. Có thể cô ấy cũng sẽ gây tổn thương cho hơn 10 người khác nữa.

          BM

2. Ở Mỹ, không có một hãng truyền thông nào thuộc về chính phủ. Bởi vì pháp luật nước Mỹ quy định, không thể lấy tiền của dân chúng để dát vàng cho mình mà lừa mị, mê hoặc dân chúng. Kênh truyền thông duy nhất mà chính phủ Mỹ bỏ vốn làm chủ là đài phát thanh VOA của Mỹ, nhưng nó không được phép phát sóng trên đất Mỹ. Trong con mắt của người Mỹ, dư luận nên phải là tự do, nhiều nguồn, muôn hình muôn vẻ, thậm chí là mâu thuẫn lẫn nhau.

         BM  

3. Ở nước Mỹ, người dân có bệnh thì bệnh viện cần phải điều trị trước, sau đó mới gửi hóa đơn viện phí đến nhà bệnh nhân. Nếu bạn không gánh nổi khoản tiền trị liệu thì các tổ chức từ thiện hoặc chính phủ sẽ ‘ra mặt’ giải quyết. Trong trường hợp người nghèo khó chỉ vì không có tiền chi trả viện phí mà bệnh viện ngưng điều trị thì những người có liên quan sẽ bị chất vấn và nhận chế tài của pháp luật.

         BM

4. Nước Mỹ coi trẻ em là tài sản quý báu của quốc gia, trẻ em được pháp luật che chở cẩn thận. Nếu bạn không có tiền gửi con ở nhà trẻ, chính phủ sẽ chi trả, hoặc không có tiền mua sữa bột, chính phủ cũng sẽ chu cấp. Ngoài ra còn có nhiều chính sách đặc biệt trợ cấp cho phụ nữ mang thai, sản phụ thu nhập thấp và trẻ em chưa đến 5 tuổi.
Các gia đình thu nhập thấp có thể nhận được bữa cơm dinh dưỡng sáng và trưa miễn phí. Nếu bạn không có tiền thuê nhà, chính phủ sẽ chi trả, hơn nữa quy định trẻ nhỏ cần phải có phòng ngủ riêng. Ở nước Mỹ, bạn sẽ không bao giờ bắt gặp hình ảnh trẻ em đi xin ăn.

         BM

Có một bà mẹ mải mê bận rộn việc nhà, nhất thời không để ý trông con. Đứa con chẳng may ngã xuống bể bơi chết đuối. Trong lúc người mẹ đang đau khổ không thôi thì bất ngờ nhận được giấy triệu tập của tòa án.
Lý do mà tòa án đưa ra vô cùng đơn giản, bà đã không làm hết trách nhiệm của một người giám hộ nên sẽ phải đối mặt với việc bị tuyên án. Điều đó cũng giúp cảnh tỉnh ý thức chăm sóc con trẻ cho hàng triệu người mẹ khác.
Người Mỹ quan niệm, một đứa trẻ trước hết thuộc về bản thân nó. Đứa trẻ đó mang theo vô số quyền lợi sống vốn có trong xã hội này. Không kể là bản thân nó có ý thức được hay không, không kể là nó có thể lớn lên thành người hay không, xã hội này có tầng tầng pháp luật để bảo vệ nó. ( Ở Mỹ , có nền giáo dục bắt buộc . Nếu không phải thời kỳ nghỉ hè , và trong giờ các trường đang hoạt động , mà bắt được bé nào lang thang trốn học , đi chơi , thì bố mẹ sẽ bị chất vần ngay ! Đứa nhỏ nào đi học với vết bầm dù thật nhỏ trên thân thể , bố mẹ  sẽ được chất vấn kỹ càng về nguyên nhân !)

5. Nhiều người cho rằng nước Mỹ bị giới quyền quý thao túng. Thật ra, 20% người có thu nhập cao nhất nước Mỹ đã đóng trả 67% tiền thuế. Những người có thu nhập vừa và thấp chiếm 49% căn bản không phải đóng thuế, hơn nữa còn được hưởng các đãi ngộ miễn phí về mặt giáo dục, vệ sinh, phòng cháy chữa cháy, y tế…

         BM

Điều quan trọng hơn cả là một nửa những người không đóng thuế này lại có quyền bỏ phiếu giống như những nhân vật thượng lưu như Bill Gates, Warren Buffett, Mark Zuckerberg, Clinton…
Sự khác biệt giữa các triệu phú Trung cộng và Mỹ là rất lớn. Các triệu phú nước Mỹ phần lớn đều là tự gây dựng sự nghiệp làm giàu, còn triệu phú Trung cộng phần nhiều đều là dựa vào mối quan hệ mà ăn nên làm ra. Triệu phú nước Mỹ trốn thuế là chuyện cực hiếm, còn đa số triệu phú Trung cộng đều có hành vi này trong đời ít nhất một lần.

6. Năm 1988, trong thảm họa rơi máy bay Lockerbie, phần lớn hành khách là người Mỹ. Chính phủ Mỹ đã sử dụng hàng nghìn chuyên gia kỹ thuật, từ trong mấy triệu mảnh vụn của máy bay mà tìm ra thủ phạm là những phần tử khủng bố Libya.

         BM

Cuối cùng, nước Mỹ cứng rắn ép buộc chính quyền Tổng thống Gaddafi khi ấy giao nộp phần tử khủng bố. Chính phủ Mỹ đồng thời chi ra 2,7 tỷ đô-la tiền bồi thường cho nạn nhân vụ tai nạn này, gia đình mỗi nạn nhân nhận được 10 triệu đô-la.

Trong chiến tranh vùng Vịnh lần thứ hai (nổ ra vào tháng 3/2003), quân Mỹ huy động lực lượng quân sự lớn mạnh tấn công tầm xa trong sa mạc. Quân đội của nhà độc tài Saddam Hussein binh bại như núi đổ, nhếch nhác bỏ chạy. Lúc này, trong cát bụi mịt trời, một chiếc xe vận tải của quân Mỹ mất phương hướng, lạc vào trận địa của quân địch.

        BM

Người lái xe là một nữ quân nhân tên Lynch, bị thương và bị địch bắt giữ làm con tin để uy hiếp quân Mỹ. Cô bị nhốt ở một nơi hẻo lánh bí mật và bị canh giữ sát sao. Vì để cứu Lynch, quân Mỹ đã huy động đội đột kích Task Force 121 tấn công mãnh liệt khiến quân địch mất phương hướng, hoảng loạn tan vỡ. ( còn như ở Việt Nam và ở Trung hoa , với chế độ cộng sản , binh sĩ có chết, có lạc , mặc kệ ,
 họ không mất công tìm kiếm ,
  Rất nhiều trường hợp thương phế binh của họ , bị cấp chỉ huy thủ tiêu để khỏi vướng bước tiến quân ! Nhận xét : du lịch ở  VN ngày nay , ta không thấy thương phế binh ! )
Chỉ trong thời gian mấy phút, quân Mỹ đã giải cứu thành công Lynch. Cô nhanh chóng được đưa về hậu phương điều trị. Chiến tranh kết thúc, Lynch cùng với hai binh sĩ Mỹ từng bị bắt giữ khác trở về quê nhà và được chào đón như những người anh hùng.

         BM

7. Điều được giảng trong “Tuyên ngôn độc lập” của Mỹ không phải là quần thể, quốc gia, thậm chí không hề giảng đến dân chủ. Điều được giảng là 3 quyền lợi lớn: quyền sống, quyền được tự do và mưu cầu hạnh phúc. Ba quyền lợi này đều là quyền lợi của cá nhân, không phải là quyền lợi của quần thể hay quốc gia.

Những quyền lợi này có được ngay từ khi công dân Mỹ vừa mới sinh ra, chứ không phải do ai ban tặng. Mặt khác, những quyền lợi này có thể bảo vệ cá nhân, khiến họ không phải chịu đựng sự xâm hại của bất cứ ai. Chỉ có kiến lập trên cơ sở quyền lợi cá nhân, mọi người mới có thể có được một xã hội tự do chính nghĩa, tôn nghiêm và bình đẳng :
     - Có thể tự do phê bình chính phủ;
     - Làm việc không cần phải luồn lách quan hệ;
     - Không ai dám cưỡng chế, sách nhiễu;
     - Chỉ cần bản thân có thực lực là có thể thăng chức;
     - Gần như không có thực phẩm độc hại, quang cảnh nước biếc trời          trong;
     - Vật giá rẻ, thu nhập cao, phúc lợi tốt;
     - Chăm lo người già, trẻ em, khám bệnh, giáo dục phần lớn đều là do chính phủ gánh vác;
     - Nếu như có quan chức không làm tròn trách nhiệm thì có thể bỏ phiếu phản đối;
     - Quan niệm mọi người bình đẳng đều đã ăn sâu vào lòng                        người; “Con ông cháu cha” không dám ngông cuồng hống hách.

          BM
__._,_.___

Posted by: Hank Music 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Blog List