Popular Posts

Showing posts with label việt gian. Show all posts
Showing posts with label việt gian. Show all posts

Monday, June 13, 2016

NGHĨA QUÂN




Một mặt trận hai kẻ thù
Việt cộng bán nước, giặc tàu xâm lăng


Cờ_Bảo_quốc_an_dân
Rất vui được nói chuyện với chú. Chú có thể cho biết tên tuổi, cấp bậc, đơn vị
– À , tôi tên Nguyễn Văn Ba, Trung Đội trưởng Nghĩa Quân, sáu mươi sáu tuổi
– Ngày 30/4/75 chú còn ở trong quân đội?
– Tới ngày 6/5/75…
– Nghĩa là chú vẫn cầm súng sau 30/4/75?
– Tụi tôi vẫn chiến đấu mặc dù đã biết có lệnh đầu hàng
– Chú nghĩ gì về cuộc chiến tranh VN?
– Rất đơn giản : bên mình (VNCH) phải tự vệ vì bị bên kia ( VC) tấn công. Hễ buông súng là chết….
– Chú có thể giải thích rõ hơn một chút
– Tụi nó đánh mình, phá hoại nhà cửa đất nước mình, bổn phận mình là phải chống trả để tự vệ. Cũng giống như bị cướp vào nhà, mình không muốn vợ con bị hại thì mình phải chống lại.
– Nhiều người cho rằng chiến tranh VN là chiến tranh ý thức hệ, chú nghĩ sao ?
– Ý thức hệ cái con mẹ gì. Lính VNCH chiến đấu để tự vệ, chiến tranh ý thức hệ là sản phẩm của mấy cha mấy mẹ trí thức chồn lùi, sa lông. Mấy cha mấy mẹ muốn chứng tỏ mình học giỏi , thông minh hơn người khác nên chế ra vụ ý thức hệ để hù con nít…
– Vậy đánh nhau giữa Bắc Việt và Nam Việt không phải do ý thức hệ?
– Để tôi cho em một thí dụ dễ hiểu: nếu Cộng sản miền Bắc (CSMB) không xúi dục đám Giải phóng miền Nam(GPMN) và không đưa lính vào phá miền Nam liệu chiến tranh có xảy ra hay không? Nếu tụi nó cứ ở yên ngoài đó mà xây dựng chủ nghĩa Cộng Sản, dân miền Nam có đi lính không? Trả lời được câu này em sẽ thấy chẳng ý thức hệ con mẹ gì hết!
– Có người lại cho rằng chiến tranh VN là nội chiến, chú đồng ý không?
– Theo suy nghĩ của tôi nội chiến là người cùng một nước đánh nhau vì tranh dành hay bất đồng gì đó. VNCH và VNDCCH (CSMB) là hai nước độc lập đâu phải anh em trong nhà .
– Nói về anh em trong nhà lại có người cho rằng miền Nam và miền Bắc đánh nhau theo kiểu huynh đệ tương tàn. Chú nhận xét thế nào?
– Đó là ý nghĩ của đám trốn lính . Tụi này là thứ hèn nhát sợ chết nên phải chế ra vụ huynh đệ tương tàn để từ chối đi lính . Tụi nó nại cớ không muốn bắn vào anh em.
– Một người viết cho rằng VNCH điên cuồng chống Cộng. Tác giả này còn đưa ra hình ảnh của hai nhân vật mà tác giả gọi là đại diện của hai quân đội. Một anh tên Lưu Quang Vũ lính miền Bắc , và Nguyễn Bắc Sơn của VNCH. Tôi xin phép đọc thơ của cả hai cho chú nghe ( đọc thơ)…
– ĐM thằng nào viết ngu vậy?
– Chú có vẻ tức giận… xin cho biết lý do…
VNCH mà điên cuồng chống Cộng thì đâu có chính sách chiêu hồi, đâu có bắt tù binh cả trăm ngàn nuôi ăn cho mập rồi trao trả ? thằng cha này chắc chưa bao giờ cầm súng! Cũng chưa bao giờ biết rõ về VC. Chú em về biểu chả đọc bài của Trần Đức Thạch, cựu lính trinh sát VC về vụ thảm sát ở miền Đông. Hèn gì VNCH mất sớm chỉ vì còn có nhiều người quá khờ khạo và ngu xuẩn. Cha tác giả này chắc không biết vụ tết Mậu Thân, Đại Lộ Kinh Hoàng … Tui nói cho chú biết VC được chính huấn là đằng trước mũi súng của tụi nó kể cả con gà con chó đều là kẻ thù. Cho nên chúng giết dân vô tội không gớm tay. Được bao nhiêu người trong lính VC giống như ông Lưu Quang Vũ nào đó ? còn cha Nguyễn Bắc Sơn làm thơ để giải sầu chứ đâu có sĩ quan nào đem bi đông rượu đi hành quân. Lính khát nước cần nước chứ đâu cần rượu, hơn nữa giữa trận tiền mà say rượu thì chỉ huy sao được? Mạng sống của lính nằm trong tay mình, đâu có giỡn được?
– Xin phép hỏi chú câu khác : chú có thể kể lại diễn biến những ngày cuối cùng tại sao chú vẫn còn cầm súng cho tới sau 30/4?
– Tôi là Trung đội Trưởng Nghĩa Quân. Nhiệm vụ của tôi là đóng đồn ở địa phương. Có mười tám anh em dưới quyền tôi. Ngày đầu hàng tôi biết tụi du kích sẽ không tha mạng nếu bị bắt sống , do đó tôi ra lệnh anh em giải tán về nhà. Còn tôi thì xách cây M16 vô rừng . Tôi tính thí mạng cùi nếu bị phát giác trước sau gì cũng chết vậy nên chọn cái chết cho đáng. Trong số mười tám anh em có sáu thằng tình nguyện theo tôi
– Rồi sau đó thì sao?
– Khi thấy êm êm tôi nói tụi nhỏ giải tán , trốn đi xứ khác đừng trở về nhà…
– Vậy là chú không trở về nhà? Chú có ân oán gì với du kích địa phương không?
– Thì chiến tranh mà, tránh sao được….
– Vậy có lần nào chú bắn tù binh khi bắt sống không?
– Để tôi kể cho em nghe vụ này : một lần lính đi phục tóm được du kích dẫn về trình diện tôi. Thằng du kích cỡ khoảng mười bốn mươi lăm tuổi, nhìn đã thấy ngờ ngợ. Tới chừng hỏi ra mới biết là con trai của thằng Ba Cội…
– Ba Cội là ai vậy?
– Bạn cùng quê, lớn lên nó theo VC … Nó là Đội Trưởng du kích, tụi tôi thỉnh thoảng cũng chạm nhau..
– Rồi chú xử con Ba Cội ra sao?
– Xử gì, con nít mà…. tôi đá đít , bạt tai nó mấy cái rồi đuổi về . Tôi biểu nó : nói với tía mày có ngu thì ngu một mình đừng xúi dại con mình đi theo…Vụ này ban Hai Chi Khu làm hồ sơ chuyển tôi lên Quận. Cũng may ông Quận biết tánh khí tôi nên vỗ vai cười rồi cho tôi về. Ổng biếu tôi chai rượu nói : Tôi biết anh mà anh Ba….
– Sau này chú gặp lại Ba Cội không?
– Không, Ba Cội chết rồi. Bị Thám Sát Tỉnh dứt…
– Còn con Ba Cội?
– Nghe nói nó qua Công An bây giờ làm lớn lắm. Thời gian tôi trốn, nó có ghé nhà vợ tôi hỏi thăm . Có cho mấy chục kí gạo. Nghe nói nó có cám ơn tôi ….
– Rồi chú ra trình diện hay bị bắt?
– Bị bắt. Trốn hoài mệt quá, cũng mấy năm sau nhớ vợ con mò về thăm …
– Chú bị bao lâu?
– Sáu năm tám tháng mười bốn ngày!
– Vậy sao chú không xin đi HO?
– HO gì tôi, mình đâu phải sĩ quan, mà chữ Anh chữ U mình đâu có biết gì…
– Sau khi trở về nhà chú có bị khó dễ gì không?
– Nói thiệt chú nghe, VC nó ghét lính Tổng Trừ Bị ( ND, TQLC, BDQ..) một , nó ghét tụi tôi mười. Lính đánh giặc xong rồi rút còn tụi tôi, đây là tài sản vợ con xóm giềng, địa phương mình nên tụi tôi sống chết cũng cố thủ, tụi nó đánh hoài mà không chiếm được. Nó đì tôi sói trán, nhưng mình thua rồi thì cứ làm câm làm điếc mà sống
– Chú có cơ hội nào gặp lại mấy anh em dưới quyền?
– Có, hai thằng em giờ nghèo lắm, còn ba thằng đi vượt biên. Tội nghiệp, huynh đệ chi binh thỉnh thoảng hùn tiền gởi về cho mấy đứa nghèo.
– Họ có giúp chú không?
– Có, mà tôi không nhận. Vợ con buôn bán cũng sống được, để dành cho mấy đứa em khổ hơn mình
– Xin phép chú được hỏi một câu về chính trị: Có vài người đang hô hào hòa hợp hòa giải với VC chú nghĩ sao?
– Tôi cảm ơn chú em đã tôn trọng mà hỏi tôi , cỡ TDT Nghĩa Quân học hành bao nhiêu . Nhưng như tôi đã nói hòa hợp hòa giải là anh em trong nhà có chuyện xích mích mới ngồi xuống mà nói chuyện. Còn đàng nầy nước mình (VNCH) bị nước khác (VNDCCH, CSMB ) đánh chiếm thì làm sao mà có chuyện đó. Tôi hỏi chú em : Tầu lục địa đánh chiếm Tây Tạng, Duy Ngô Nhĩ … liệu dân mấy nước đó có chịu hòa hợp hòa giải với Tàu không?
– Bây giờ nói chơi cho vui một chút, chú biết Nguyễn Tấn Dũng chớ?
– Biết…
– Thí dụ nếu ngày xưa chú đi kích bắt được NTD thì chú làm sao, cha này nghe nói trước đây cũng là du kích mà..
– NTD cũng cỡ tuổi tôi . Hồi đó có bắt được chắc cũng bớp tai đá đít vài cái rồi gởi về cho ban Hai.
– Nếu chú biết trước NTD sẽ là TT sau nầy chú tính sao?
– Làm sao biết được? Nhưng như chú em nói nếu có thiên lý nhãn thấy được vị lai tôi sẽ tính cách khác!
– Cách nào chú có thể cho biết…
– Bị mật quân sự mà chú em, làm sao cho biết được …thì cũng cỡ như người nhái Mỹ với Osama Bin Laden vậy thôi
( cười..)
– Vậy chớ bây giờ hỏi vui chú em điều này: đố chú em biết đám mới về hưu kỳ rồi ( NTD, TTS, NSH…) đang làm gì? Bí hả? Tụi nó đang viết kiến nghị!! Thằng CS nào về hưu cũng giỏi viết kiến nghị hết.
( cười..)
– Cụng ly cái chú Ba..
– Tôi thấy chú lớn tuổi rồi và cũng đã cống hiến phần vụ của mình cho Tổ Quốc . Giả sử bây giờ nếu đất nước (VNCH) cần, chú dám cầm súng trở lại không?
– Già rồi , giờ chỉ nghỉ ngơi vui với con cháu. Nhưng nếu phải chiến đấu để lấy lại đất nước VNCH từ bất cứ ai chết tôi cũng chịu chú à. Súng không nỗi thì cầm dao, bất cứ cái gì….
– Chiến tranh qua rồi giờ nghĩ lại chú có thấy căm thù lính bên kia không?
– Không, lính chỉ biết theo lệnh. Căm thù là căm thù đám lãnh đạo. Đám này đã lừa gạt lính của nó vào trong nầy chết cả triệu. Cả triệu gia đình ngoài kia mất người thân đến nỗi không có cái xác mà chôn. Hồi đó thiếu gì dịp bắn chết tù binh rồi quẳng xuống sông phi tang mà mình làm không được, ngoài chiến trường bắn nhau thì OK nhưng bắt tù binh rồi tôi chuyển qua cho ban Hai thẩm vấn coi như mình xong nhiệm vụ. Cũng là con người với nhau cũng có gia đình, cha mẹ, vợ con sung sướng gì bắn người đã ngã ngựa?
– Theo chú những người CS có nghĩ như vậy không?
– Tôi đã nói rồi, tụi nó được chính huấn coi mỗi thứ trước đầu súng là kẻ thù cần phải giết hết. Thương binh của nó nó còn giết phi tang huống hồ gì lính mình. Bởi vậy mình thua nó vì phía bên mình còn nhân đạo quá!
– Dạo này có nhiều cuộc biểu tình về môi trường mà lượng người tham gia không đông. Có vẻ như dân Saigon rất thờ ơ cho chính tương lai của đất nước và của gia đình họ. Chú có ý nghĩ gì không?
– Giỡn hoài chú em mày! Để tôi nói cho chú em mày rõ : dân Saigon thứ thiệt thì hoặc là ở nước ngoài hoặc là chết tù chết biển hết. Còn dân “ Saigon “ bây giờ đa số toàn tụi Ba Ke 75. Tụi nầy thừa hưởng biết bao quyền lợi từ “ bác ‘ và “ đảng “ đâu có ngu gì chống! Cỡ phân nữa Saigon bây giờ là dân nguyên thủy VNCH thì VC hết nước sống !
– Chắc chú biết chuyến thăm của Obama. Ổng còn ghé ăn bún chả rồi thăm chùa Tàu gì đó ở Saigon…
– Biết chớ, có điều Tổng Thống của chú em đi lộn chỗ! Đáng lẽ ổng phải ghé mấy cái quán “phở chửi” “cháo mắng” để biết văn hóa của Xã Hội Chủ Nghĩa. Thay vì viếng chùa Tàu ổng nên đi thăm Nguyễn Trường Tô và Sầm Đức Xương (mấy thằng cô hồn các đãng môi giới và mua trinh nữ sinh ) để học thêm về “đỉnh cao trí tuệ của loài người”…
– Chú Ba vui quá!! cảm ơn chú về cuộc nói chuyện này. Chú có muốn nhắn gì với anh em không?
– Ai?
– Những người lính cùng chung chiến tuyến ngày xưa
– À, vậy thì tôi xin có chút lời : thưa anh em tôi Nguyễn Văn Ba, TDT Nghĩa Quân xin có lời chào hỏi anh em mình : Tôi chỉ muốn nói là tôi hãnh diện từng chiến đấu dưới cờ của VNCH như anh em. Tuổi trai trẻ của tụi mình đã không phí phạm. Tôi cũng có nhiều dịp gặp anh em thương binh thỉnh thoảng ngồi uống cà phê, hút điếu thuốc. Anh em coi vậy chớ hãnh diện lắm vì đã cống hiến phân thân thể mình cho đất nước. 

Khổ thì có khổ, nhưng tới ngày chết tụi tôi còn ở trên quê hương không bao giờ mất đi niềm hãnh diện từng là người lính VNCH. Đi dân nhớ ở dân thương phải không các chiến hữu?


CHÚ THÍCH : Đã xóa rất nhiều chữ Đổ Mười ( và tiếng khề khà rượu đế chưng cất tại nhà, rượu hạng nhất ) để bài viết dễ đọc hơn. Chú Ba vẫn còn sống ở VN, những lời chú tâm sự là từ đáy lòng bởi tin tưởng nhau hơn hai chục năm trời.giữa chú và tôi
Cảm ơn chú Ba. Đ M VC hả chú Ba ? Ô Kê Sa Lem chú Ba!
nguoiviettudo


__._,_.___

Posted by: HungViet Bui <

Sunday, June 2, 2013

VIỆT NAM ĐI VỀ ĐÂU?


 


Xin giới thiệu một bài bình luận chính trị rất đáng đọc, ủng hộ và phổ biến rộng rải. Xin cảm ơn tác giả Tạ Huy Thái.

 

Trần Thiên


 


 

 

From: Thai <> Subject: [CATBUI2011] FW: VIỆT NAM ĐI VỀ ĐÂU? To:
> Date: Friday, May 31, 2013, 9:37 AM
Để tham khảo.
Regards,
 
THThais/333 Sent from my iPhone 4s
 
VIỆT NAM ĐI VỀ ĐÂU?
 
Ngày 27 tháng 5, 2013, có bản tin ngắn tựa đề: “ Ông Tập Cận Bình: Quan hệ với Mỹ đang ở 'bước ngoặt quan trọng' ”. Đó là lời nói của trùm tàu cọng Tập Bình với Cố vấn An Ninh Quốc gia Mỹ Tom Donilon trong phiên họp ở Bắc Kinh.
 
Ngày 28/5/2013, bản tin kế tiếp ghi: “ Mỹ kêu gọi thắt chặt quan hệ quân sự với Trung Quốc. “ Tom Donilon đáp ứng Tập Bình, “ Cố vấn An ninh Quốc gia Tòa Bạch Ốc Tom Donilon ngày hôm nay tuyên bố hai bên nên tăng tiến những hoạt động quân sự “ phi truyền thống ”, như gìn giữ hòa bình, chống hải tặc, và cứu trợ thiên tai.
 
Đọc hai bản tin ngắn kể trên, nhớ tới vụ Kissinger đi gặp tàu Mao hồi 1969 mà giật mình thon thót!
 
Trùm Mỹ mà đi đêm với trùm Tàu, số phận nhược tiểu Việt Nam sẽ ra sao?
Bước ngoặt quan trọng ” là bước ngoặt gì khi Biển Đông đang dậy sóng?
Quân sự phi truyền thống “ đích xác là gì ngoài 3 ví dụ kể trên? Phải chăng là để cô lập Nga để Mỹ - Tàu cưa đôi Biển Đông như có lần một viên Tướng Tàu nói?
 
Nhớ lại những bài học lịch sử từ ngày gọi là cách mạng mùa thu chết 1945 đến nay, mỗi khi giặc cọng sản hồ nói chuyện “ hòa bình “ là mỗi lần đất nước tang thương.
 
Năm 1946, cs thế yếu, lập mưu đoàn kết quốc gia, lập chánh phủ liên hiệp. Sau khi dàn xếp được vơi thực dân Pháp, chúng ra tay tiêu diệt phe Quốc gia. Cán bộ Việt Quốc, Việt Cách trên phố Ôn Như Hầu bị Võ Nguyên Giáp dẫn quân tàn sát. Các lãnh tụ Nguyễn Hải Thần, Vũ Hồng Khanh, Nguyễn Tường Tam … may nhanh chân trốn thoát sang Tàu.
 
Năm 1954, giặc hồ tuân lịnh Nga – Tàu nói chuyện ngưng bắn, hòa bình với thực dân Pháp. Kết quả là Hiệp định Genève chia đôi Đất nước!
 
Nắm 1973, cs Bắc Việt lại theo lịnh Nga – Tàu đàm phán hòa bình với Mỹ. Kết quả là Hiệp định Paris ngầm trao Miền Nam VNCH cho cọng sản Miền Bắc ngày 30 tháng Tư 1975. Thống nhất Đất nước về một mối để rồi lần hồi dâng cho Tàu cọng.
 
Còn như ngày hôm nay, Tảu cọng “ mở bước ngoặt “ trong bang giao với Mỹ là gì?
 
Có dính líu gì về vấn đề Biển Đông của Việt Nam không? Nếu có, hai bên toan tính ra sao?
 
Không ai biết được mưu lược của cường quốc.
 
Nhưng thời đại truyền thông điện tử có “ cái Wikileaks “, nó leak cũng nhiều.
 
Có 4 cái bản tin ngắn lưu lạc trên net nói như dzầy:
1/ Trong một bửa dạ tiệc, trùm vc Trọng lú ngôn: Các mô hình Liên Bang như Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ, Cộng hòa Liên bang Đức... đều thành công tốt đẹp. Tại sao chúng ta không tiến hành kết hợp với Trung Quốc thành Liên Bang Cộng Hòa Xã Hội chủ nghĩa China? ( United States of Socialist Republic of China )
 
2/ Vừa đây, Quốc hội TQ thảo luận về việc tiến hành thành lập ĐẶC KHU HÀNH CHÁNH VIỆT NAM tương tự như Hong Kong.
 
3/ Theo Wikileak, trong hội nghị Thành Đô 1990, Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Phạm Văn Đồng ký kết với Giang Trạch Dân, Lý Bằng, cam kết giao Việt Nam làm KHU TỰ TRỊ của Tàu vào năm 2020.
 
4/ Động trời hơn hết là bản tin với mấy giòng ngắn ngủi nói rằng: Mỹ – Tàu thỏa thuận chia đôi Việt Nam mà ranh giới là từ Đà Nẳng.
 
Trong 4 mô hình tiết lộ, nhìn vào cái nào cũng sa nước mắt cho thân phận nhỏ nhoi của cái nước Việt Nam nhỏ nhỏ bên kia bờ Đại Dương!
 
Nước Việt bốn ngàn năm văn hiến, ngày nay tiêu điều đến thế sao?!
 
Đâu rồi tuổi trẻ Việt Nam ngạo nghễ?
 
Đâu rồi sĩ phu Đất Việt khí phách?
 
Đâu rồi nhửng anh hùng, hào kiệt Lê Lợi, Quang Trung?
 
Mà phải đâu cùng đường tuyệt vọng. Chỉ vì bọn giặc cọng sản hồ làm tay sai cho Tàu khựa quá lâu, mỗi mỗi việc nước đều nghe theo lịnh Tàu mà thành ra như vậy.
 
Bây giờ muốn tự mình cởi trói, chỉ có việc cùng nhau diệt cho xong nội gian cọng sản An nam, giành lại CHỦ QUYỀN QUỐC GIA mới tự mình nói chuyện trực tiếp với Mỹ được.
Đừng trách gì nước Mỹ. Nước nào cũng vậy thôi. Không ai dại khờ đi nói chuyện với đầy tớ. Muốn được việc phải nói chuyện thẳng với chủ.
 
Cho nên khi nào chúng ta giành lại được quyền làm chủ của Đất nước, chúng ta mới nói chuyện ngang hàng với quốc tế được.
 
Nói chống cọng thì cứ nói, kỳ thật là chúng ta làm một công, hai chuyện: DIỆT TRỪ VIỆT GIAN CỌNG SẢN – CHỐNG TÀU KHỐNG CHẾ ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM.
Muốn được như vậy phải vận dụng tòan lực Quốc gia, tiến hành một cuộc CÁCH MẠNG TOÀN TRIỆT loại trừ đảng cọng sản việt gian bán nước, xóa bỏ mọi cam kết của chúng với chệt tàu.
 
Tất cả liều thân hành động dứt trừ ách nạn cọng sản một lần cho tuyệt diệt.
Nếu không, một ngày nào đó, bừng con mắt dậy, chợt thấy cố đô Thăng Long treo rặt cờ tàu 6 ngôi sao.
 
Cháu chắt chúng ta rồi đây không còn cắp cặp đệm học trường làng, ê a đọc Quốc văn Giáo khoa thư mà sẽ sắm bút lông cặm cụi vẽ chữ tàu!
Nguyễn Nhơn

Tuesday, April 16, 2013

Ký giả nằm vùng



  Patrick et Lan Nga Willay <

Ký giả nằm vùng


Tạ Quang Khôi

 

 

Tôi không biết chắc miền Nam trước 30 tháng 4 1975 có bao nhiêu ký giả nằm vùng cho cộng sản, tôi chỉ nhớ có mấy người. Có người tôi quen thân, cũng có người tôi chỉ gặp một vài lần mà không quen.

Người tôi quen thân nhất là Nguyễn Ngọc Lương vì Lương cùng làm đài phát thanh Saigon với tôi nhiều năm, lại cùng quê Nam Ðịnh. Lương ở Hải Hậu, tôi ở ngay tỉnh lỵ. Vì tình đồng hương, chúng tôi dễ thân nhau. Hồi mới gặp Lương, tôi không ngờ ông lại là một cán bộ cộng sản được gài vào Nam theo cuộc di cư năm 1954. Ông có vẻ nhà quê và ít hiểu biết. Vào cuối thập niên 1950, thuốc chữa bệnh lao phổi rất hiệu nghiệm là Streptomycine, thế mà Lương không biết. Khi tôi sang thăm ông bên Thị Nghè, thấy ông gầy và xanh xao. Tôi ngạc nhiên hỏi ông có ốm đau gì không, thì ông cho biết bị lao phổi và đang uống thuốc Bắc. Tôi rất ngạc nhiên về sự kém hiểu biết của ông. Vậy mà cũng là biên tập viên phòng bình luận đài phát thanh Saigon. Tôi liền nói :

“Trời ơi, sao cậu lại uống thuốc Bắc ? Cậu phải đi bác sĩ hoặc vào nhà thương ngay. Thuốc Bắc làm sao chữa được ho lao.”

Quả nhiên sau một thời gian nằm bệnh viện Saint Paul, Lương khỏi bệnh. Con người như thế, ai có thể ngờ là một cán bộ cộng sản nằm vùng. Nhưng chỉ một thời gian ngắn sau, ông bị công an bắt. Không phải một lần mà nhiều lần. Tôi không hiểu sao công an bắt rồi thả mà không giam giữ luôn trong tù hoặc đưa ra tòa nếu biết chắc ông hoạt động cho cộng sản ? Không những thế, ông tổng giám đốc Nha Vô Tuyến Truyến Thanh còn vào khám thăm Lương. Nhưng rồi ôg không làm đài phát thanh nữa mà ra mở báo riêng, một tờ nguyệt san (tôi quên tên tờ nguyệt san này). Tòa báo ở đường Phạm Ngũ Lão và bút hiệu ông là Nguyễn Nguyên. Như vậy, chính quyền miền Nam quá khoan dung.

Sau 30 tháng 4 năm 1975, Lương lộ nguyên hình là một cán bộ cộng sản trong lãnh vực báo chí. Ði đâu ông cũng ôm kè kè một chiếc cặp da đầy các bài viết. Ông thường hôi thúc tôi viết cho ông, nhưng không nói rõ sẽ đăng ở báo nào. Một hôm, Ông mở cặp lấy ra hai bài viết của hai tác giả nổi tiếng miền Nam (tôi xin phép được dấu tên hai tác giả này vì một người đã qua đời và một hiện sống ở Úc). Tôi tò mò đọc lướt qua hai bài viết. Cả hai đều bị Lương sửa bằng bút đỏ, như thầy giáo sửa bài luận văn của học trò. Thật ra, tôi cũng chưa bao giờ sửa bài học trò quá đáng như vậy. Tôi rất ngạc nhiên về sự sửa chữa ấy. Dù sao họ cũng là những tác giả đã nổi tiếng trước 1975.

Sau nhiều lần bị Lương hối thúc, tôi đành viết một truyện ngắn, tên là “Tiếng Hát Trương Chi” với mục đích bênh vực các nhà văn miền Nam cũ, cho rằng họ là những người có tài, nhưng bị chế độ mới ruồng rẫy, ghét bỏ. Khi tôi viết xong, tìm Lương thì không thấy ông đâu. Có người cho biết lúc đó ông phải về quê Hải Hậu, Nam Ðịnh, để xác nhận lại đảng tịch và cấp bậc thượng tá. Khi tôi đưa các con tôi vượt biên thì ông vẫn chưa trở lại Saigon.

Sau khi được định cư ở Mỹ, tôi lại liên lạc được với Lương qua những lá thư gửi bưu điện. Tôi biết tin ông không còn được đảng và nhà nước cộng sản trọng dụng nữa. Ông phải viết cho báo Tiếp Thị để tạm sống qua ngày. Mỗi lần về Nam Ðịnh thế nào ông cũng ghé thăm ông anh rể và bà chị ruột tôi. Bây giờ thì cả ba người đều không còn nữa. Trong môt bức thư khác ông cho biết vợ ông đã bỏ ông. Bà là em gái ông Ngô Vân, chủ nhiệm nhật báo Tia Sáng ở Hà Nội trước năm 1954. Bà làm cho sở Mỹ, đáng lẽ được Mỹ bốc ra khỏi Việt Nam trước ngày 30 tháng 4 năm 1975. Nhưng vì chồng bà là cán bộ cộng sản nên bà bị bỏ rơi.

Lương qua đời vì bệnh ung thư.

Người thứ hai mang tiếng nằm vùng hay thân cộng là Vũ Hạnh. Tôi quen Vũ Hạnh từ hồi cùng làm báo Ngày Nay của nhà văn Nguyễn Họat tức Hiếu Chân, Rồi sau đó lại cùng dạy ở một trường tư. Vũ Hạnh tên thật là Nguyễn Ðức Dũng, người Ðà Nẵng (hay Hội An ?). Theo ông Vũ Ký, một giáo sư của trường Pétrus Ký, cũng là một nhà văn, cùng quê với Vũ Hạnh, thì Hạnh đã bị chính quyền tỉnh Ðà Nẵng (hay Hội An ?) nọc ra giữa sân tòa tỉnh trưởng để đánh đòn về tội thân cộng, rồi thả ra mà không bắt giam. Quả thật tôi không biết chuyện này thực hư ra sao nhưng thắc mắc nếu đã biết Hạnh là cộng sản nằm vùng mà không bắt giam, chỉ đánh đòn thôi ? Không lẽ chính quyền miền Nam chống cộng một cách…ngây thơ như vậy ?

Dù nhiều người không ưa Vũ Hạnh, nhưng ai cũng phải công nhận ông viết văn hay. Nhiều lần ông đề nghị ông và tôi xuất bản một tờ báo lấy tên là “Ði Về Hướng Mặt Trời”. Tôi đứng tên chủ nhiệm, ông chủ bút. Tôi hiểu thâm ý của ông nên cương quyết từ chối.

Sau khi cộng sản chiếm miền Nam, chính quyền cộng sản tổ chức một buổi họp mặt các văn nghệ sĩ Saigon ở tòa đại sứ cũ của Ðại Hàn, Hạnh và mấy cán bộ nàm vùng, như Thái Bạch, Nguyễn Ngọc Lương đều đeo súng lục bên hông. Thi sĩ Hoàng Anh Tuấn nửa đùa nửa thật nói với Hạnh :”Anh em văn nghệ sĩ chỉ quen dùng bút, chư có biết chơi súng đau.” Hạnh lườm xéo Tuấn một cái rồi bỏ đi.

Nhưng mấy tháng sau đó, tôi tình cờ gặp Hạnh ở giữa đường. Tôi chưa kịp hỏi thăm, ông đã lắc đầu nói nhỏ :”Totalement decu !” (hoàn toàn thất vọng). Tôi không dám có ý kiến gì vì khi ở với cộng sản, ta không thể tin bất cứ ai trừ những người thân trong gia đình. Ít lâu sau, một người bạn giầu có của tôi cho biết anh cộng tác với Vũ hạnh để mở một gánh hát cải lương. Tôi không quan tâm mấy nên không hỏi thêm điều gì, vì lúc đó vợ tôi đang ốm nặng. Dường như gánh hát thất bại nên tôi lại nghe tin Hạnh lập xưởng làm xà bông. Tất nhiên cũng phải có người bỏ vốn. Tôi thắc mắc tại sao Hạnh thân cộng, nằm vùng mà sau khi chiếm được miền Nam cộng sản không dùng Hạnh khiến ông long đong phải làm hết việc này đén việc khác để kiếm sống ? Bẵng đi một thời gian khá lâu, khi tôi đang tìm đường vượt biên, một hôm tôi tình cờ gặp Trần Phong Giao ở nhà bưu điện Saigon. Giao là chủ nhiệm kiêm chủ bút tờ nguyệt san Văn trước năm 1975. Giao và tôi ngoài tình bạn văn nghệ còn có tình đồng hương nữa. Chúng tôi cùng sinh trưởng ở Nam Ðịnh. Vì lâu không gặp nhau, chúng tôi ngồi ngay xuống bậc thềm nhà bưu điện để nói chuyện. Chúng tôi nói đủ thứ chuyện, cuối cùng, tôi thì thầm cho Giao biết tôi đang tìm đường vượt biên. Ông liền hỏi tôi có biết Vũ Hạnh cũng đang tìm đường vượt biên không ? Tôi ngạc nhiên hỏi :

”Nó mà cũng vượt biên ?”

Giao lắc đầu và cho biết Hạnh tìm đường cho các con Hạnh thôi. Rồi Giao cười, nửa đùa nửa thật :

“Thằng ấy mà ra khỏi nước thế nào cũng bị người ta quẳng xuống biển.”

Rồi Giao nói thêm :

“Ngay cả việc giới thiệu cho con nó đi thôi cũng không dám, lỡ nó tố cáo với công an tổ chức vượt biên thì mệt lắm.”

Có một điều rất ngạc nhiên là từ khi ra khỏi nước, sống ở hải ngoại, tôi không hề nghe ai nhắc tới Vũ Hạnh nữa, kể cả những bạn văn nghệ còn sống ở Việt Nam. Cho đến nay tôi không hiểu Hạnh còn sống hay đã chết ?

Nhà văn thứ ba bị coi là nằm vùng cho cộng sản là Ngọc Linh. Khi viết truyện cho nhật báo Hồa Bình, cứ hai ba hôm tôi lại phải ghé tòa báo để đưa bài. Lần nào tôi cũng gặp Ngọc Linh. Ông làm thường trực trong ban biên tập, đồng thời viết cả truyện dài cho báo. Ông là một nhà văn có nhiều độc giả hâm mộ. Ông có truyện đã được đưa lên sân khấu cải lương và quay thành phim, như truyện “Ðôi Mắt Người Xưa”. Một hôm tôi ghé tòa soạn Chính Luận để đưa bài, một nhân viên tòa soạn hỏi tôi có biết Ngọc Linh là cộng sản nằm vùng không ? Tôi hơi ngạc nhiên vì quả thật tôi không bao giờ nghĩ rằng Ngọc Linh lại có thể là một cán bộ cộng sản. Ông có một cuộc sống rất sung túc và rất…tiểu tư sản. Ông đi xe hơi Nhật mới toanh, là chủ một phòng tập dưỡng sinh (không rõ là Tai chi hay Yoga ?) Truyện ông viết rất ướt át đày tình cảm. Ông biết rõ lập trường chống cộng của tôi mà vẫn thân mật với tôi. Ông đã giới thiệu nhà xuất bản in sách của tôi.

Rồi chỉ sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông mới tỏ ra thân cộng. Ông tích cực họat động cho hội Văn Nghệ Sĩ cộng sản. Một hôm, tôi tình cờ gặp ông giữa đường, lúc đó ông không còn lái xe hơi nữa mà đi xe đạp, tôi vui vẻ chào ông mà ông ngoảnh mặt làm ngơ như chưa từng biết tôi là ai. Tôi hơi ngạc nhiên nhưng hiểu ra ngay. Tôi không buồn mà cũng chẳng giận ông. Ít lâu sau thì nghe tin ông bị tai biến mạch máu não và qua đời.

Trong giới văn nghệ Saigon, người ta cũng đồn nhà văn Sơn Nam nằm vùng. Tôi không thân với Sơn Nam, chỉ thỉnh thoảng gặp nhau ở tòa báo Chính Luận khi cung đến đưa bài. Chúng tôi lạnh nhạt chào nhau một cách xã giao. Sau khi cộng sản chiếm miền Nam, tôi thấy ông cũng không có gì thay đổi.

Người cuối cùng nằm vùng trong làng báo Saigon mà tôi biết là Thái Bạch. Tôi chỉ gặp Thái Bạch có hai lần. Lần thứ nhất ở tòa báo Tự do vào năm 1955, rồi ông mất tích luôn. Sau 30 tháng 4 năm 1975, trong buổi họp các văn nghệ sĩ Saigon ở tòa đại sứ Ðại Hàn cũ, ông xuất hiện và có đeo súng lục bên hông với vẻ mặt vênh váo.

Tổng số những nhà văn nhà báo nằm vùng cho cộng sản hay thân cộng, tôi chỉ biết có thế thôi. Nhưng tôi thắc mắc về hai chữ “nằm vùng”. Theo tôi hiểu thì “nằm vùng” là có hoạt động cho cộng sản, chống lại chính quyền quốc gia miền Nam. Ngay cả Nguyễn Ngọc Lương là người được cộng sản gài theo dân Bắc di cư vào Nam và có cấp bậc thượng tá và là đảng viên đảng cộng sản, tôi cũng không thấy có hoạt động gì có lợi cho cộng sản. Không những thế, ông còn làm trong phòng bình luận của đài phát thanh Saigon. Nhân viên của phòng này có nhiệm vụ viết những bài ca tụng hoặc giải thích mọi việc làm của chính phủ. Một biên tập viên của chính phòng đó một hôm nói đùa với tôi rằng họ làm công việc “mẹ hát con khen hay”. Lương cũng phải viết những bài theo lập trường đó, không thể viết ngược lại được. Người ta chỉ biết ông là cộng sản khi ông bị công an Saigon bắt mấy lần.

Ðối với những người “nằm vùng” hay thân cộng, tôi không được đọc một bài viết chống chính phủ quốc gia hay ca tụng cộng sản nào. Như vậy, có thật họ nằm vùng hay chỉ ngấm ngầm thân cộng thôi ? Nếu chỉ là thân cộng hay có cảm tình với cộng sản thì tôi dám nói rằng trước 30 tháng 4 năm 1975, đa số người Nam có cảm tình với cộng sản vì nhiều gia đình có thân nhân tập kết ra Bắc. Rồi chỉ sau khi cộng sản Bắc Việt chiếm miền Nam và giải tán Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam họ mới vỡ mộng. Vào cuối năm 1975, một hôm nhà văn Phan Nghị đến thăm tôi. Khi tôi ra mở cửa, ông toe toét cười nói oang oang :

“Mày biết không ? Bây giờ miền Nam hết người mù rồi.”

Tôi chưa hiểu ý ông định nói gì thì ông đã tiếp :

“Chúng nó sáng mắt rồi, mày ạ.”

TQK (6-2012)

 

 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Blog List