Popular Posts

Saturday, May 30, 2020

TÁM CHÍNH ĐẠO



TÁM CHÍNH ĐẠO
Toàn Không
I). TÁM CHÍNH ĐẠO LÀ GÌ? 
    Tám Chính Đạo là Bát chính Đạo, còn gọi là Bát Thánh Đạo, 
là con đường giải thoát khỏi khổ, gồm có tám nhánh là Chính kiến, 
Chính tư duy, Chính ngữ, Chính nghiệp, Chính mệnh, Chính tinh tấn, 
Chính niệm, Chính định; thiếu một trong tám nhánh không thành Tám 
Chính Đạo. 
   Tám Chính Đạo là con đường dẫn đến Niết Bàn, nhưng cũng có 
ý nghĩa rằng Tám Chính Đạo là để giải thoát khỏi vô minh, để giác 
ngộ tính “Không”, thể tính của mọi sự. Chúng ta lần lượt phân tích 
để quán sát từng nhánh của Tám Chính Đạo. 
II). PHÂN TÍCH TÁM CHÍNH ĐẠO: 
1). CHÍNH KIẾN: 
Thế nào là Chính Kiến?
     Là thấy có thiện nghiệp ác nghiệp, thiện báo ác báo, có đời này 
đời sau; là thấy đúng, thấy ngay thẳng, thấy không lệch không sai, 
thấy đúng sự thật. Người có Chính Kiến thấy như thế nào thì nhận 
đúng như thế ấy, không bẻ cong sự thật, không sai sự thật. 
     Người có Chính Kiến không bị dục vọng thiên kiến chấp kiến làm 
cho sai sự thật, vì vậy người có Chính Kiến nhận biết phân biệt rõ 
ràng đâu là chân thật, đâu là tà giả. Người có Chính Kiến gìn giữ 
một quan niệm xác đáng về Bốn Diệu Đế và giáo lý Vô Ngã, thấy 
và biết như thật, đúng đắn chính xác. 
     Có hai thứ Chính Kiến, hữu lậu (có ô nhiễm) và vô lậu, Chính 
Kiến Hữu Lậu có chấp thủ (giữ lấy) hướng đến đường lành; ví như 
nói bố thí là việc tốt, biết bậc A La Hán chẳng thụ thân sau. Chính 
Kiến Vô Lậu không chấp thủ, chân chính dứt sạch đưa đến giải thoát; 
ví như về khổ, về nguyên nhân của khổ, về cách diệt khổ, tư duy về vô 
lậu, phân biệt, suy tìm, giác tri (biết) sáng suốt, tỉnh giác quán sát để 
biết như thật. Đây gọi là Chính Kiến của bậc Thánh. 
2). CHÍNH TƯ DUY: 
Thế nào là Chính Tư Duy?
     Là suy nghĩ chín chắn đúng với lẽ phải, suy nghĩ với mục đích 
đứng đắn; người có Chính Tư Duy suy xét về đạo lý cao siêu, suy 
gẫm cái đúng cái sai, cái phải cái quấy. Người có Chính Tư Duy 
thường suy nghĩ về xuất ly tham dục, từ bỏ sân hận, xa lià phiền não; 
nghĩa là suy nghĩ về vô dục, không giận hờn, không buồn phiền. 
     Người có Chính Tư Duy suy xét về ý nghĩa của bốn chân lí 
đúng như thật, suy nghĩ về khổ, nguyên nhân gây ra khổ, cách diệt 
khổ, và con đường thực hành để diệt khổ. Tùy theo đạo lý tư duy 
quán sát toàn diện, điều nào nên nhớ nghĩ (niệm) thì nhớ nghĩ, 
điều nào nên hy vọng thì hy vọng. 
    Có hai cách Chính Tư Duy: Chính Tư Duy Hữu lậu và Vô lậu, 
Chính Tư Duy Hữu Lậu thuộc thế tục có chấp thủ, hướng đến đường 
lành; ví như tư duy về không sân hận, về vô dục, về vô hại. Chính Tư 
Duy Vô Lậu không chấp thủ, tư duy về khổ, tập, diệt, đạo; tư duy về 
tâm pháp tương ưng, không chấp trước, đo lường rành rẽ, ý hiểu 
chân chính dứt khổ, đưa đến giải thoát. 
3). CHÍNH NGỮ: 
Thế nào là Chính Ngữ? 
     Là lời nói chân thật, thật thà, ngay thẳng công bình; người có Chính 
Ngữ không nói sai sự thật, không nói dối, không nói xuyên tạc, không 
nói hai lưỡi, không nói thêu dệt, không nói ác, ngôn ngữ phát ra từ 
cửa miệng phải phù hợp với diệu hạnh. 
    Xa lià bốn ác khẩu và các ác khẩu khác như nói phù phiếm, nói như 
điên, nói cho sướng miệng, phải đoạn trừ xa lánh không tạo tác như 
thế. Người có chính ngữ luôn luôn quán sát các lời nói ác của mình là 
đáng trách, tai họa. 
   Có hai loại Chính Ngữ: Chính Ngữ Hữu lậu và vô lậu, Chính Ngữ 
Hữu Lậu có chấp thủ hướng đến đường lành, nghĩa là đoạn diệt bốn 
ác khẩu. Chính Ngữ Vô Lậu không chấp thủ, chân thật sạch hết khổ, 
tư duy về khổ, về tập, về diệt, về đạo; lià tất cả điều ác của miệng, 
gìn giữ chẳng phạm, không chấp trước sự gìn giữ, chân chính dứt 
khổ, đưa đến giải thoát. 
4). CHÍNH NGHIỆP: 
Thế nào là Chính Nghiệp?
     Là hành động chân chính đúng với chân lý và lẽ phải, tôn trọng 
giới luật, không làm cho người hay vật đau khổ vì mình. Người 
có Chính Nghiệp luôn luôn có ba diệu hạnh nơi thân là:  Đoạn diệt 
sát sinh, chấm dứt trộm cắp, xa lià tà dâm. Ngoài ra, còn các ác hạnh 
khác của thân đều phải tránh xa, không thực hành, không tạo tác; luôn 
luôn suy niệm (nhớ nghĩ) về các việc ác của thân là tai họa. 
   Có hai thứ Chính Nghiệp: Chính Nghiệp Hữu lậu và Vô lậu, Chính 
Nghiệp Hữu Lậu có chấp thủ, hướng đến đường lành, nghĩa là không 
sát sinh, thôi trộm cắp, dứt tà dâm. Chính Nghiệp Vô Lậu không chấp 
thủ, tư duy về khổ, về sự sinh ra khổ, về cách diệt khổ, và về con 
đường diệt khổ để trừ ý niệm tà nghiệp, trừ ba việc làm ác của thân, 
không chấp trước, cố gắng giữ gìn chẳng phạm, chân chính dứt khổ 
đưa đến giải thoát. 
5). CHÍNH MỆNH: 
(Còn tiếp)

__._,_.___

Posted by: Tien Do <

Tổng thống Donald Trump: Đã thoát chết như thế nào?



Xin phép Forward Mt V Tng Thng.

 




Sent from my Verizon, Samsung Galaxy smartphone


-------- Original message --------
From: "kim phan


 Tổng thống Donald Trump: Đã thoát chết như thế nào?




Tng thng Donald Trump:


Tổng thống Donald Trump: Kỳ 1 - Vụ thoát chết định mệnh
“Đó là lúc tôi nhận ra Trump đến trái đất này vì mục đích lớn hơn. Đó cũng chính là lúc tôi nhận ra ông sẽ là Tổng thống..”
Chính thức ra tranh cử và biến cuộc bầu cử năm 2016 trở thành một sự kiện độc nhất vô nhị trong lịch sử chính trị Mỹ với kết quả bất ngờ làm choáng váng phe cánh tả và phần lớn thế giới khi một kẻ tay ngang đánh bại các chính trị gia lão luyện để bước vào Nhà Trắng, sự xuất hiện của Donald Trump trong cương vị Tổng thống thứ 45 của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ dường như là định mệnh.

Mặc dù cho đến khi trở thành Tổng thống Mỹ, Donald Trump chưa từng tham gia như một chính trị gia trên chính trường, nhưng trong nhiều thập kỷ, chủ đề "ra tranh cử" đã nhiều lần được khơi lên, thậm chí theo lời kể của Roger Stone thì cựu tổng thống Mỹ Nixon đã dự đoán Trump sẽ trở thành Tổng thống Mỹ từ những năm 80 thế kỷ trước.

Roger Stone, nhà hoạt động chính trị dày dạn kinh nghiệm, từng tổ chức 9 chiến dịch tranh cử Tổng thống, là phụ tá chiến dịch cấp cao cho các tổng thống thuộc đảng Cộng hòa, và là cố vấn trong chiến dịch tranh cử của Donald Trump. Roger tin rằng người đầu tiên nhận ra tiềm năng tranh cử tổng thống của Donald Trump là cựu tổng thống Richard Nixon.

Nixon đã viết cho Trump kể rằng vợ mình thấy Donald Trump trên chương trình Phil Donahue và bà nghĩ nếu có ý định ra tranh cử ông sẽ thắng. Roger kể rằng: Nixon vẫn hay có kiểu nói vòng vèo như thế, trong trường hợp này ông đã áp suy nghĩ của mình cho vợ.
Cựu tổng thống Richard Nixon tin rằng nếu Donald Trump bước ra tranh cử, phần thắng thuộc về ông sẽ rất cao. (Ảnh: Getty)
Cựu tổng thống Richard Nixon tin rằng nếu Donald Trump bước ra tranh cử, phần thắng thuộc về ông sẽ rất cao.)
“Tôi không xem chương trình nhưng vợ tôi bảo trông anh thật tuyệt”.. Nixon viết cho Trump chính tay ông gạch dưới từ “Tuyệt”. “Như anh có thể hình dung, bà ấy là một chuyên gia về chính trị và bà ấy tiên đoán bất cứ khi nào quyết định ra tranh cử, anh sẽ là người chiến thắng.”

Sự hiểu biết của Nixon về việc sử dụng quyền lực đã khích lệ Trump. Chủ nghĩa thực dụng của Nixon cũng lôi cuốn vị đại gia New York. Theo yêu cầu của Nixon, Roger gửi lời mời Donald Trump và vợ ông là Ivana xuống chơi ở Houston vào cuối tuần. Roger kể lại: Hiếm thấy khi nào Nixon nhanh nhẹn như thế. Nixon và Trump nói chuyện riêng với nhau suốt nhiều giờ, tỷ phú bất động sản New York liên tục hỏi ông cựu tổng thống nhiều vấn đề. Trump lắng nghe để lĩnh hội càng nhiều càng tốt từng lời của vị cựu tổng thống, người hết sức ấn tượng với vị doanh nhân Manhattan... Roger tin rằng: Nếu còn sống để thấy cuộc đua vào vị trí tổng thống năm 2016 hẳn là Nixon sẽ vui lòng chứng kiến sự táo bạo và dữ dội mà Trump vẫn nhắm vào giới truyền thông.

Trump 1988   

32 năm trước, Trump ở tuổi 42. Trong một lần được phỏng vấn bởi nhà sản xuất truyền hình Oprah Winfrey, khi cô đặt câu hỏi về chính trị:
- Thưa ông, ông có bao giờ nghĩ đến việc ra ứng cử Tổng thống không?
Trump đáp:
- Có lẽ không, vì tôi rất thành công và yêu thích những công việc tôi đang làm , tôi không thích làm chính trị, trừ khi nào tôi cảm thấy nước Mỹ đi vào con đường ngược chiều và cần sự thay đổi.

Trong cuốn sách xuất bản năm 1990 của mình: "Trump: tồn tại trên tỉnh cao", ông phủ nhận mọi mối quan tâm đối với việc phục vụ công chúng, khẳng định rằng, ông không phù hợp làm chính trị gia: “Tôi không muốn dính dáng gì đến các thỏa hiệp, những cái ôm nồng ấm, hay tất cả những việc vô nghĩa khác mà bạn phải làm để có được phiếu bầu.”
“Tôi không muốn dính dáng gì đến các thỏa hiệp, những cái ôm nồng ấm, hay tất cả những việc vô nghĩa khác mà bạn phải làm để có được phiếu bầu”.
“Tôi không muốn dính dáng gì đến các thỏa hiệp, những cái ôm nồng ấm, hay tất cả những việc vô nghĩa khác mà bạn phải làm để có được phiếu bầu”.

Kể từ đó, ông đã chứng kiến trong gần 2 thập kỷ nước Mỹ dần đi vào con đường ngược chiều với những gì mà các nhà lập quốc đã khai sinh. Ông đã không ít lần muốn tham gia vào sự thay đổi nó, tuy nhiên ý định về việc tham gia tranh cử trong nhiều năm mới dừng lại ở cuộc thăm dò dư luận, mặc dù ông luôn được cử tri yêu mến.

“Nếu tôi cảm thấy không thể thắng, tôi sẽ không ra tranh cử.”

1999 - 2000 Đảng độc lập

Tháng 9/1999, Roger Stone gặp Donald Trump trong văn phòng của ông trên tầng 26 Trump Tower, Đại lộ 5, thành phố New York. 
Trump vùi đầu vào mấy tờ báo trong khi Roger im lặng chờ đợi. Ông vừa đọc vừa nhíu mày, cái nhíu mày này đã trở thành nổi tiếng và lắc đầu với vẻ bực bội: 
“Tôi dám chắc đó sẽ là cuộc đua giữa Bush và Gore”, ông phá vỡ sự im lặng. “Cả hai đều cực kỳ kinh khủng, Chuyện gì đang diễn ra ở đất nước này thế?”

Đây có lẽ là câu hỏi lặp đi lặp lại hằng ngày khi ông xem các bản tin về những thứ tréo ngoe đang diễn ra ở Mỹ, những chính trị gia vụng về hoặc chỉ lo trục lợi cá nhân bằng những toan tính, những thứ đang hủy hoại đất nước ông yêu như bao nhiêu người Mỹ khác.

“Tôi dám chắc đó sẽ là cuộc đua giữa Bush và Gore”, ông phá vỡ sự im lặng. “Cả hai đều cực kỳ kinh khủng, Chuyện gì đang diễn ra ở đất nước này thế?”
“Tôi dám chắc đó sẽ là cuộc đua giữa Bush và Gore”, ông phá vỡ sự im lặng. “Cả hai đều cực kỳ kinh khủng, Chuyện gì đang diễn ra ở đất nước này thế?”

“Roger, tôi muốn tiến hành bước tiếp theo. Tôi muốn biết liệu Donald Trump có thể thắng trong cuộc đua vào Nhà Trắng không. Liệu đất nước này đã sẵn sàng cho Donald Trump chưa? Có điều tôi biết chắc là tôi giỏi hơn bất cứ thằng cha ngu đần nào đang tham gia cuộc đua”.

Tại thời điểm đó, ông đã biên soạn xong cuốn sách: "Nước Mỹ mà chúng ta xứng đáng" trong đó phác họa chính sách đối nội và đối ngoại của ông. Cuốn sách được ấn hành vào ngày 1/1/2000 dự kiến trước khi Trump có thể tuyên bố chạy đua vào Nhà Trắng.

Ông có những tiên đoán trong cuốn sách của mình, như thể ông đã chuẩn bị cho năm 2016: “Tôi tin những người không phải chính trị gia sẽ là đại diện cho làn sóng của tương lai.”
Thậm chí, ông đã dự đoán trước và cảnh báo về chủ nghĩa khủng bố: “Đã tới lúc phải nỗ lực chuẩn bị cho điều mà tôi tin ấy là ở đâu đó, lúc nào đó tồn tại nguy cơ hiển hiện về một vũ khí hủy diệt hàng loạt sẽ được đưa vào và kích nổ trong một thành phố lớn của Mỹ...”
Cứ như Trump đang dự báo cho năm 2016..

Donald Trump ra mắt cuốn sách: Nước Mỹ mà chúng ta xứng đáng vào tháng 01/2000, ở New York. Nội dung cuốn sách phác họa các chính sách đối nội và đối ngoại của ông. (Ảnh: Getty)
Donald Trump ra mắt cuốn sách: "Nước Mỹ mà chúng ta xứng đáng" vào tháng 01/2000, ở New York. Nội dung cuốn sách phác họa các chính sách đối nội và đối ngoại của ông.

Năm 1999, ông Trump thu hút sự ủng hộ của người trong đảng độc lập (được gọi là đảng Cải cách của bang, một đảng cơ bản gồm những phần tử ôn hòa). Năm 2000, Trump đã nói với New York Time rằng có một khả năng rất lớn tôi sẽ ra tranh cử. Ông nói rằng ông sẽ ra tranh cử với tư cách đại diện cho đảng độc lập của New York.

Roger thành lập Ủy ban thăm dò dư luận cho Trump về việc tranh cử tổng thống. Ông xuất hiện trong chương trình Larry King và ngay từ đầu cuộc phỏng vấn, ông nổ một quả bom đầu tiên:

“Vậy là tôi sẽ thành lập Ủy ban thăm dò bầu cử tổng thống, tôi cũng thông báo việc này trong chương trình của anh giống như mấy người khác. Nhưng tôi sẽ thành lập ủy ban và đi vào hoạt động ngay ngày mai.”

Ông cũng đã nói về đảng Cộng hòa như thế này: “Tôi thực sự tin Đảng Cộng hòa lúc này toàn người điên.” 
Trong cuộc phỏng vấn của Donald đã thực hiện với Oprah Winfrey vào năm 1988, ông nói về cơ hội trở thành tổng thống:
 “Tôi nói rằng tôi sẽ có cơ hội chiến thắng bởi vì tôi không biết khán giả của bà cảm thấy thế nào nhưng tôi nghĩ mọi người đã mệt mỏi khi thấy nước Mỹ đang bị xé toạc.”
Trump - như một người Mỹ điển hình với phong cách Mỹ, thực dụng, và với tính toán khôn ngoan của một nhà kinh doanh lão luyện, người từng chờ đợi 30 năm để đạt được một thương vụ kinh doanh lớn, hiểu sâu sắc rằng, ông cần một thời điểm thích hợp để chiến thắng thực sự.

Roger khẳng định ông tuyệt đối nghiêm túc về việc tranh cử năm 2000. Tuy vậy, ông cảm thấy mình không thể thắng nếu đại diện cho Đảng độc lập. “Tôi hiểu điều này. Tôi hiểu những thời điểm thuận lợi và không thuận lợi” (CNN.com/ Allpolitic ngày 25/10/1999).

“Nếu không thể thắng, nếu tôi cảm thấy không thể thắng, tôi sẽ không ra tranh cử. Tôi không cần trở thành ứng viên độc lập nhiều phiếu bầu nhất trong lịch sử. Tôi muốn chiến thắng.” (Donald Trump trong chương trình truyền hình trực tiếp Larry King 9/10/1999).

“Nếu không thể thắng, nếu tôi cảm thấy không thể thắng, tôi sẽ không ra tranh cử.. Tôi không cần trở thành ứng viên độc lập nhiều phiếu bầu nhất trong lịch sử. Tôi muốn chiến thắng.”
“Nếu không thể thắng, nếu tôi cảm thấy không thể thắng, tôi sẽ không ra tranh cử. Tôi không cần trở thành ứng viên độc lập nhiều phiếu bầu nhất trong lịch sử. Tôi muốn chiến thắng.”

Tờ Sun Sentinel giật tít: “Trump: Tôi có đủ những gì cần có để làm tổng thống”.
Trump tin rằng ông có đủ những gì cần có để làm tổng thống, ngay tại thời điểm đó, nhưng ông còn hiểu hơn rằng: người dân Mỹ chưa sẵn sàng cho một tổng thống như ông, họ cần đi một quãng đường dài để nhận ra sự vô dụng của các chính trị gia giới tinh hoa mà họ đang bị mê hoặc bởi những lời hứa hẹn bóng bẩy. Họ cần thời gian để hiểu rằng, những chính trị gia đó chỉ nói mà không làm gì, và ông sẽ chính thức xuất hiện khi nước Mỹ thật sự tới đỉnh điểm cơn khát của một sự thay đổi vĩ đại.

Ít ai biết rằng, ông lặng lẽ đăng ký câu: “Khôi phục sự vĩ đại của nước Mỹ” với văn phòng sáng chế và nhãn hiệu Hoa Kỳ chỉ ít ngày sau khi Romney (ứng cử viên đảng Cộng hòa năm 2012) bị đánh bại.
Và ông tiếp tục chờ đợi. 

Đảng Cộng hòa 2012.

Trump suy nghĩ nghiêm túc về việc lại ra tranh cử tổng thống năm 2012 lần này với tư cách người của Đảng Cộng hòa.
Một lần nữa ông lại nhận được sự ủng hộ đến khó tin, cử tri cực kỳ yêu mến ông. Kết quả thăm dò dư luận rất cao. Ông nói với một phóng viên: "Tôi đang nghĩ một cách nghiêm túc về việc này. Tôi ghét những gì xảy ra trên đất nước chúng ta.”

Tôi đang nghĩ một cách nghiêm túc về việc này. Tôi ghét những gì xảy ra trên đất nước chúng ta.”
"Tôi đang nghĩ một cách nghiêm túc về việc này. Tôi ghét những gì xảy ra trên đất nước chúng ta.”

Trump vươn lên dẫn đầu phía đảng Cộng hòa bằng cách nắm bắt tốt vấn đề liệu có phải Tổng thống Obama sinh ở Kenya và về pháp lý không thể là tổng thống vì ông ta không phải là công dân Mỹ sinh ra trên đất Mỹ. “Tại sao ông ta không trình giấy khai sinh ra” ông hỏi khi xuất hiện trong chương trình View. Tháng 7/2010 tờ Obe giật tít lớn trên trang đầu: OBAMA KHÔNG SINH RA Ở MỸ.

28/3/2011, ông xuất hiện trên Fox News và nói: “Ông ta đã sử dụng hàng triệu đô la để lẩn tránh vấn đề này, hàng triệu đô la phí luật pháp để thoát khỏi vấn đề này.”
Vào thời điểm đó, một cuộc thăm dò dư luận của Gallup cho thấy chỉ có 38% người Mỹ được hỏi tin Obama “rõ ràng” là sinh ra ở Mỹ.

“Một nguồn tin cực kỳ tin cậy đã gọi tới văn phòng nói với tôi giấy khai sinh của Obama là trò bịp bợm”, Trump nói. Nhưng vấn đề đã chính thức bị chôn vùi ở đó.

“Một nguồn tin cực kỳ tin cậy đã gọi tới văn phòng nói với tôi giấy khai sinh của Obama là trò bịp bợm”, Trump nói. Nhưng “ông ta đã sử dụng hàng triệu đô la để lẩn tránh vấn đề này, hàng triệu đô la phí luật pháp để thoát khỏi vấn đề này.”
“Một nguồn tin cực kỳ tin cậy đã gọi tới văn phòng nói với tôi giấy khai sinh của Obama là trò bịp bợm”, Trump nói. Nhưng “ông ta đã sử dụng hàng triệu đô la để lẩn tránh vấn đề này, hàng triệu đô la phí luật pháp để thoát khỏi vấn đề này.”

Dù có kết quả thăm dò cao, Trump tin Obama có thể sẽ tái cử, và cơ hội của ông sẽ tốt hơn vào năm 2016. 
Không có gì ngạc nhiên khi trong cuộc tranh cử Tổng thống năm 2016 các cử tri cảm thấy rằng đây có thể chỉ là một trò đùa nữa của Trump, tuy nhiên lần này ông đã đi một bước quyết định khi chính thức tuyên bố tranh cử Tổng thống: “Tôi đang chính thức chạy đua đến chiếc ghế Tổng thống nước Mỹ."

Việc ông ấy xuất hiện trong cuộc chạy đua vào Nhà Trắng đã làm choáng váng và chấn động những người đứng đầu hai đảng. Nó biến cuộc bầu cử năm 2016 trở thành một sự kiện mà cử tri đều theo dõi với sự háo hức say mê. 
Những gì diễn ra trong cuộc bầu cử năm đó, chính xác là những gì người Mỹ trải nghiệm trong nhiệm kỳ của ông, một chính trị gia làm nhiều hơn những gì mình nói. Giờ đây rất nhiều người tin rằng, Chúa đã an bài ông cho sứ mệnh “Khôi phục sự vĩ đại của nước Mỹ”.

Tổng thống Donald Trump - một chính trị gia làm nhiều hơn những gì mình nói. Giờ đây rất nhiều người tin rằng, Chúa đã an bài ông cho sứ mệnh “Khôi phục sự vĩ đại của nước Mỹ”.
Tổng thống Donald Trump - một chính trị gia làm nhiều hơn những gì mình nói. Giờ đây rất nhiều người tin rằng, Chúa đã an bài ông cho sứ mệnh “Khôi phục sự vĩ đại của nước Mỹ”. 

Vụ thoát chết hy hữu hay định mệnh trở thành Tổng thống?

Roger nhận ra điều đó từ năm 1989 khi chứng kiến câu chuyện hy hữu về Trump.
Năm 1989, Roger làm việc cho Trump với tư cách là người vận động hành lang ở Washington, xử lý các nguyên tắc về giao dịch tiền tệ mà casino của ông đang bị để ý. “Tôi tin mình đã nghĩ ra ngôn từ đúng quy chuẩn mà các nhà làm luật có thể chấp nhận, chỉ còn chờ Donald Trump đồng ý”.

Roger gọi điện cho Trump đang ở văn phòng tại New York hỏi xem liệu ông có thể đáp chuyến bay miền Đông từ Washington tới New York để gặp Trump ở văn phòng vào buổi trưa được không. 
Trump bảo không thể được vì sắp phải đi Atlantic City bằng trực thăng với một nhóm giám đốc điều hành. 
“Tôi đã thuyết phục được ông ở lại gặp tôi, để những người kia đi trước. Rồi trực thăng sẽ quay trở lại đón ông và đưa ông tới Atlantic city sau”, Roger kể lại.

Khi tôi đến New York, ngay sau khi tôi được dẫn vào văn phòng của Trump, tôi thấy trợ lý Norma Foerderer mặt tái mét vào nói với Donald Trump là cảnh sát trưởng tiểu bang New Jersey Clint Pagano đang chờ trên điện thoại. Trump chuyển sang chế độ loa ngoài (mở speaker) để nghe
-“Tôi lấy làm tiếc phải thông báo chiếc trực thăng mà công ty ông thuê đã rơi ở vùng đồi thông. Mọi người trên máy bay đều tử nạn". 
- "Ông chắc chứ?" Trump hỏi. 
- “Một trăm phần trăm”, viên cảnh sát trưởng trả lời.

Chiếc máy bay trực thăng tử nạn (trái) và bài báo về sự kiện vào năm 1989 (phải).
Chiếc máy bay trực thăng tử nạn (trái) và bài báo về sự kiện vào năm 1989 (phải).

Roger kể rằng những người phụ nữ trong tổ chức Trump òa khóc trước việc Trump mất Steve Hyde và Mark Estee, hai giám đốc điều hành casino giỏi nhất.

Donald bảo Norma nối điện thoại với các bà quả phụ để ông nói chuyện với từng người và trong một số trường hợp cuộc gọi của Trump báo tin về cái chết của chồng họ là tin đầu tiên về sự kiện đau thương này. 
 “Trong khi Trump có thể còn nhiều cuộc hẹn sau lúc gặp tôi hôm ấy. Tôi biết mạng sống của ông đã được bảo toàn để cứu nền Cộng hòa và phục hồi nền kinh tế của nước Mỹ.”
“Đó là lúc tôi nhận ra Trump đến trái đất này vì mục đích lớn hơn. Đó cũng chính là lúc tôi nhận ra ông sẽ là Tổng thống.”
 


 

alt
Virus-free. www.avg.com
__._,_.___

Posted by: DNGeorgeNguyen 

Featured Post

NHỮNG KHÔI HÀI VỀ . . . Chữ Nghĩa Việt Cộng.

  NHỮNG KHÔI HÀI VỀ . . . Chữ Nghĩa Việt Cộng. 1. - Ai cũng biết VC là vua chơi chữ, lúc chúng ...

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Blog List