Popular Posts

Sunday, April 6, 2014

Nơi Có Những Cây Tùng Xanh Biếc



Nơi Có Nhng Cây Tùng Xanh Biếc

Trn Thùy Mai

Ando Chie cúi xung, nhúng ngón tay vào chu nước. Nước m va đ tm. Nàng kéo màn che ca s. Ngoài kia, mt cây anh đào va n, nhng nhành hoa r xung trng hng.
- Xin ngài vào tm ko nước ngui.
Ging nàng nh nh và l phép.

Ngoài ba mươi tui, Chie mnh khe và bu bĩnh trong b kimono gin d màu lam.

Là người giúp vic cho hoàng thân Cường Đ, cô đến đây đã hai năm theo s b trí ca đi tá Wanatabe.

Năm y hoàng thân đã ngoài năm mươi tui, dáng vóc nho nhã nhưng khuôn mt gy đượm bun. Ông chăm chú viết, nhng ch Nho chân phương rt đp trên giy trng.

Thy Chie, ông ngng lên, v mt ngn ng:
- Li tm. Ta mi tm hôm kia...
Chie mm cười. Ông hoàng Vit Nam này rt lười tm gi. Người Nht vn rt sch s. Bao gi cũng thế, Chie rt cương quyết vi ông.

Chie đến gn, đt tay lên nút áo ông. Chiếc áo năm thân màu nguyt bch vi rt nhiu khuy vi. Nht đã hai mươi năm, ông vn mc áo Vit. Nhng chiếc áo ông đem theo t Vit Nam đã cũ nát t lâu, chiếc áo này là do Chie phng theo áo cũ đ may cho ông, kiu áo Vit trên nn la Nht.

Nhưng hôm nay, ông hoàng dường như trái tính hơn mi ngày. Ông chùn li, xua tay, ánh mt đy nghi k:
- Đ ta yên!

T lúc Chie mi đến đây, ông vn đã không tin nàng. Ông không cho nàng sp xếp thư t giy t trên bàn ông, dù chúng thường rt ln xn. Mi ln đau m, ông c giu không cho nàng săn sóc.

Chie là người do quân đi Nht c đến. Ông nghi k nàng nhưng không th t khước nàng. Ông khư khư không cho nàng chm ti đng thư t, nhưng li quá cn nàng thu dn giường nm b bn, pha cho m trà bui sáng, khâu li áo xng, c ánh mt cương quyết ca nàng mi ln bt ông đi tm...

Nhưng hôm nay nhìn v mt ông, Chie lng lng không nài ép gì na. Nàng quay ra mt lúc ri tr vào vi khay trà. Nàng đã quen, nhng lúc căng thng thế này ch có mt m trà Tàu mi có th làm ông du li.

Bước qua ngch ca, nàng khng li. Kỳ ngoi hu Cường Đ, hoàng đế đích tôn đi th năm ca vua Gia Long đang bưng mt khóc.

Ando Chie vi vã đt khay xung án thư, chy đến đ ly mái tóc chm bc đang rũ rượi gc v phía trước. Tm thân gy mng ca người đàn ông như mun sp xung trong tay nàng.
- Đin h... hoàng t...

Chie c nghĩ ông s đy nàng ra. Nhưng ln này Cường Đ ch ngng lên, mt nhìn sng vào khong không trước mt.

Nàng nh nhàng chm nhng git nước a ra quanh đôi mt tht thn. "Có chuyn gì...?".

Cường Đ không kim chế được, khóc nc lên: "Bác Phan mt ri!".

Inline image 2
         Kỳ Ngoi Hu và  Phan Bi Châu

Ti Tokyo mt bui chiu tháng tư, Cường Đ nhn được thư báo. Phan Bi Châu, người đã tìm đến ông khi ông mi hai mươi mt tui, đã tôn ông làm minh ch ca phong trào Đông du chng Pháp. Người đã đón ông sang Nht đ tính chuyn phc quc lâu dài. Vic Phan Bi Châu b bt Thượng Hi đã là mt đòn quá mnh đi vi ông. T ngày y, ông không thôi cm thy lc lõng, hoang mang; cm giác thi chí thnh thong li ám nh ông, ông phi hết sc chng li.

Bây gi Phan Bi Châu đã mt. Hơn ba mươi năm lưu vong trên đt Nht, bao nhiêu ý chí, ngh lc ca ông dường như được truyn t sc mnh tinh thn ca con người này. Vy mà gi đây người y không còn na. S phn đã b rơi ông gia mt thế gii mênh mông xa l, trong cnh tiến thoái lưỡng nan.

Không phi là chuyn có th chia s vi Ando Chie, nhưng biết nói cùng ai nơi l th này. Phong trào Đông du đã tan rã, Trn Đông Phong đã t vn, Tăng Bt H, Nguyn Siêu đã trn đi, ch còn mình ông trơtri gia tri cùng đt tuyt.
Chie c gng an i ông, dù không biết người chết là ai. Nàng dìu ông vào giường, đp chăn, buông màn cho ông.

mc ta" - Cường Đ nói, xua tay, quay mt vào góc ti.

Chie gt đu, nàng ém màn vào dưới nm, bước lùi my bước.

"Chie, đng đi!".

Ông ta bíu ly tay nàng. Chie cm thy tt c ni cô đơn, hong lon ca người đàn ông. Nàng cúi xung, lng tay vào chăn, ôm ly ông v v, bt giác nàng cũng rơi nước mt.

"Thiếp thương đin h lm". Chie nói, nhng tiếng rt gin d, nàng biết rõ Cường Đ không gii tiếng Nht, và nàng cũng không biết li an i nào hơn. Nhưng linh cm dy cho nàng biết phi làm gì: nàng ghé nm bên ông và p ông bng thân th m áp ca mình.

***

Đêm y tri mưa, khi tri sáng Chie cun màn, m hé ca s, nàng nhìn thy nhng cành anh đào sũng nước. Nàng đt chu nước nóng cnh giường, nhúng chiếc khăn bông trng mut ri vt tht ráo. Người đàn ông ca nàng đã tnh gic.
Nàng cúi xung, mm cười du dàng, lau mt cho ông.

Kỳ ngoi hu nm ly tay nàng, v mt ông l v biết ơn. Chc lát, ông quên người đàn bà này là người ca quân đi Nht. Ba mươi năm lưu lc trên đt nước này, ông đã nhiu ln được ch che. Ông Innukai và Kashiwabara đã bo bc ông, thuyn trưởng tàu Yayomaru đã hết lòng che ch ông thoát khi s truy lùng ca mt thám Pháp. Đó là chuyn hai mươi, ba mươi năm trước. Lúc đó ông còn tr, chí khí còn hăng hái; gn mười năm nay, t khi Innukai b ám sát ri, ông quá cht vt vi cuc sng, cô đơn, mt mi. Phi nhn s bo tr ca lc quân Nht là bt đc dĩ, ông không th không da vào người Nht, nhưng ông biết Nht và Pháp có th bt tay vi nhau bt kỳ lúc nào. Ando Chie có phi là tai mt ca quân Nht không? Ai biết đâu được. Dù sao lúc này bên ông ch còn có nàng thôi.

Gi phút này nàng đang du dàng lau mt ông. Cm giác được chăm sóc làm ông bùi ngùi a l.

Chie chuyn dn chiếc khăn nóng xung c và ngc ông, nàng nh nhàng m khuy áo đ lau vai và lưng. Bng Cường Đ but ming:
- V Vit Nam ! Ước gì ta được v Vit Nam !
Chie khng li mt giây, ri nàng hiu, nh v vào lưng ông như d dành:
- Ri ngài s v, nht đnh có ngày ngài s v mà.

Ông hoàng lưu vong cm thy m lòng, ông siết cht tay nàng như mun cm ơn.

Trong lúc đó Chie li thy lòng âm thm mt ni bun. Ông s đi, s xa nàng, chc chn s có ngày y...

Cui tháng, đi tá Wanatabe gp Ando Chie B Tư lnh lc quân. Như thường l, Chie nói vi ông v tt c nhng sinh hot ca Cường Đ. Wanatabe hi:
- Cô có thy ông ta tiếp khách kha t xa ti không?
- Không .
- Ông ta có nhn thư t, tin tc gì t Vit Nam ?
- Không .
Chie tr li, chc chn đến ni Wanatabe không hi thêm gì na. Ông ta nhìn Chie t đu đến chân như mun đánh giá li quan h gia nàng và người ngoi quc lưu vong y. Chie đ mt, nàng hiu cái nhìn ca đi tá. Chc chn là ông ta rt khuyến khích vic nàng lên giường vi người đàn ông kia, điu đó rt có li cho công vic. Ch có điu, ông ta không biết hôm qua nàng đã m cho Cường Đ, không phi vi tư cách mt nhân viên ca lc quân Nht, mà vi tt c tm lòng ca mt người đàn bà.

Năm năm sau.

Chiến tranh khc lit trên khp đt nước hoa anh đào. Nhng trn bom M di xung. Nhng ngôi nhà bng g và giy cháy phng phng trong các góc ph Tokyo.

Đang mùa lá đ nhưng chng còn ai nghĩ đến l hi mùa thu... Ch còn nhng đoàn người tn cư dt díu nhau chy. Ando Chie gói qun áo vào hai chiếc tay ni.

Vi vàng, nhưng nàng không quên nhng chiếc áo la năm thân, áo dài the, khăn xếp, và c b bình trà Tàu nh xíu.
- Ông ơi!

Chie gi. Hoàng thân git mình, quay ra. Hôm nay ông mc Âu phc chnh t.
Trong cnh chn rn ca Tokyo , v chnh t ca ông trông tht lc lõng.
"Mình đi thôi, ông . Mi người đu tn cư v quê, chiu nay là chuyến chót".
Hoàng thân ht hong:
- Nhưng ta còn phi ch máy bay... Biết đâu ngày mai máy bay s ti.

Chie nhìn ông, xót xa. Cui tháng by, ni các Suzuki Kantaro đã t chc ba tic linh đình đưa ông v nước. Sau ba mươi hai năm xa quê, cái tin được v nước làm ông bàng hoàng. Trong ba tic linh đình ti khách sn Đế Quc, ông hân hoan t giã hết các chính khách đã ng h ông...Mãi đến lúc sp ra sân bay Haneda, cm gói thc ăn đi đường t tay Chie, ông mi nhìn thy v bun trong mt nàng.ng bun Chie, ta v nước ri s tính chuyn đón nàng sang".

Chie mm cười. Vit Nam , ông còn có người v c và hai con nay đã ln. Người v mà ông đã xa cách t năm hai lăm tui. Ông sp v vi người đàn bà y. Nàng cm thy bun, nhưng nàng mng cho ông.

Ngày hôm y ông đi, ri đến ti mt li quay v. Ông k, trên sân bay, nhân viên B Tham mưu lc quân Nht và ký gi báo chí t tu đ tin chân ông...

Nhưng máy bay t Sài Gòn không đến đón. Ông quay v, ngã vt trên giường, mt m trng trng nhìn lên cao...Chie tháo giày cho ông, lau mt cho ông. Nàng nh nh bo ông: "Ông , đng bun, chc máy bay b tr ngi gì đó thôi, mai li đến y mà!".

T đó hôm nào nàng cũng qun sushi cho ông đem theo... Hôm nào ông cũng ra phi trường Haneda, hôm nào ông cũng tr v. Hơn năm hôm sau, nhân viên lc quân ln ký gi không còn ai đến na, ch còn ông ngày ngày mt mình ngi đi. Li thi ti, ri li thi v.

Và hôm nay, ngày cui tháng by, bom B29 ca M đã trút xung Tokyo , ông vn còn nghĩ đến chuyn đến phi trường ch đi. Chie bo ông:
- Mình phi đi thôi ông ! Phi chy v quê, nếu không là chết.
- Đúng ri, nàng c đi, ta li, biết đâu...

Chie nm ly tay ông. Bàn tay ông gy quá. Vi mi người, ông là mt hoàng thân, được các cơ quan tiếp đón, các ký gi săn tin, được các ngh sĩ bo tr...Còn vi nàng, đây là mt người đàn ông tha hương, lc lõng, túng thiếu, cô đc... Lúc này, nàng nht đnh phi cng rn vi ông, như nhng lúc bt ông phi đi tm vy; nàng khoác tay ni lên vai ông và đy ông đi. Cường Đ gượng li, phn đi, nhưng khi b đy đến ca, dòng người tay xách nách mang chy lon đp vào mt ông, và ông hiu ngay điu gì đang xy ra.

Đêm đó trên chiếc xe bò lc lư trong dòng xe qua vùng ngoi ô, ông nhìn thy Tokyo bc cháy, la rc đ dưới nhng ln máy bay M vút ngang. Căn nhà mà lc quân Nht cp cho ông đã cháy ri.

Tháng tám, bom nguyên t di xung Nagasaki và Hiroshima , Nht Bn đu hàng.

Không còn ai đ sc nghĩ đến v hoàng t lưu vong. Ch có mt người đàn bà thm lng mi ngày làm thuê cho mt xưởng than vùng quê đ nuôi mt người chng ln tui. Ando Chie lúc này không còn là nhân viên ca lc quân Nht na. Bui sáng, nàng thc dy nu nước nóng cho chng ri tt t đi; nàng vn thế, dù làm xưởng than nhưng lúc nào v nhà cũng rt sch s, còn chng nàng vn vy, rt lười tm và sut ngày ngi chép nhng trang sách ch Hán đã cũ nhàu.

Nhiu người hi sao ông chng nàng chng làm vic gì mưu sinh, Chie ch cười.

Ông y là mt ông hoàng. Dù rt nghèo và chng h có quyn uy. Ông chng làm được gì cho nàng c, nhưng nàng yêu thương ông vi tt c s trìu mến xót xa.

Trong lúc ông thì đau đáu ch mun v quê hương - nghĩa là ri xa nàng. Nhưng nếu ông không có gic mơ hi hương, liu ông có còn là người đàn ông mà nàng thương yêu không?

***

Năm năm sau. Cơ hi v nước li đến. Ando Chie li chun b hành lý cho Cường Đ lên đường.

Nước Nht đã tr li thanh bình. Trước ngày Cường Đ v nước, bn bè làm tic tin đưa. Ký gi Báo Asahi cũng đến d. Cng ly mng, nhà báo ng ý mun đưa tin chuyến tr v ca v hoàng thân sau gn bn mươi năm bit x.

Chuyến đi ln này bng đường bin, t cng Kobe đáp tàu Hi Minh đến Bangkok ri theo đường b qua Campuchia v Tây Ninh. Vì sao phi v nước qua ca khu Tây Ninh? Vì Vit Nam đang thi kỳ chiến tranh Vit Pháp, Pháp vn còn đóng quân Nam kỳ. Nhưng Tây Ninh nm trong lãnh đa ca Giáo ch Phm Công Tc.

Vi s bo tr ca Phm Công Tc, ông có th lên b an toàn.
Ký gi Asahi dn dò:
- Khi ngài ti nơi ri, xin đin ngay cho tôi biết.
Cường Đ ngm nghĩ:
- Trong nước hin đang chiến tranh, tin tc khó gi. Có l c tính theo hi trình, đến trung tun tháng by thì b nhân đã đến quê nhà, quý ông có th đưa tin được ri.

Ando Chie đưa ông đến bến cng. Mùa thu, khí tri se lnh. Tiếng qu kêu vang sau nhng tàn cây lá đ. Ông đi ri, Chie trli căn h hai phòng ph Ogikubo. Con đường bng dài hơn bao gi hết. Ông ha s có ngày đón nàng sang Vit Nam . Lúc đó nàng ch bo: "Bao lâu cũng được". Đến bây gi, mt mình trên con đường v nhà, nàng mi thm thía c khong trng chơ vơ trước mt, rng có th nàng s mãi mãi mt mình trên đon đường còn li...

Nàng tiếp tc khâu nhng con búp bê vi - nhng con búp bê đã nuôi sng nàng và ông t lúc v li Tokyo .
Đến ti, ch nhà, bà Hashimoto gõ ca hi thăm nàng. Bà đem vào cho nàng mt gói bánh do.
"Trông em xanh quá. Tôi pha cho em mt chén trà nóng nhé?".
Chie ung chén trà t tay bà ch nhà tt bng. Trà nóng làm nàng hi tnh. Nhìn hp bánh do xinh xn, nàng nh đến chng. Ông y vn thích loi bánh này.

Nhưng dùng trong khi ung trà Tàu - ông vn không quen vi trà Nht.

Bây gi ông y đi đến đâu ri nh? Bà Hashimoto vut tóc nàng, dn nàng sang phòng làm vic ca chng bà, giáo sư Hashimoto Masukichi. Trên vách, gia nhng t sách đ s là tm bn đ châu Á. Bà ch cho Chie xem ch nào là Nht Bn, Thái Lan, Vit Nam . Chie chăm chú nhìn. Chng nàng đang trên vùng bin xanh xanh kia, ngoài khơi cái khi màu hng rt ln mà bà Hashimoto bo là nước Trung Hoa.

"Em đng bun, ri ông y s đt chí nguyn, s tr li đón em sang, em phi gng gi sc khe nhé!" - Bà Hashimoto an i.

Chie mm cười, nàng cúi đu tht thp t lòng cm ơn bà ch. Chiu hôm y nàng đến chùa Senso, bên chiếc đnh ln nghi ngút khói nhang gia sân chùa, nàng vt nh khói hương vào nơi lng ngc. Ln trong tay áo, nàng ly ra s tin nh, đ cúng dường đ xin mt li nguyn cu.

V sư già hi nàng cu nguyn gì đ ghi vào tm th g trng ngà. Nàng cúi đu ngm nghĩ. Nàng mun cu nguyn nhng gì, chng nàng s có quyn uy, s thành lãnh t, s giàu sang, s đón nàng v cùng hưởng cuc sng cao sang?

Cu cho chng nàng s không quên nàng? S... Thc lòng nàng mun gì?

Chie ngp ngng mt lát ri se s đc cho v sư già chép vào th g:

- Tôi là Ando Chie...Cu cho chng tôi là Cường Đ vượt sóng gió v đến quê nhà bình yên, sum hp vi gia đình.
V sư già ngng nhìn nàng. Ông đã viết giúp cho thin nam tín n hàng ngàn li nguyn. Ông nhìn Ando Chie mt lát như mun hi điu gì, nhưng ri li thôi, cúi xung cm cúi viết.

Khi tr v nhà, nàng thy giáo sư Hashimoto đang ch trước cng. "Ando, có tin mng cho cô đây". Ông đưa nàng t nht báo Asahi. "Hoàng t Vit Nam đã v đến quê nhà sau 32 năm ly hương". Chie mng rơi nước mt. Chiu hôm đó nàng làm món mì Nht và sushi cá hi, mi ông bà Hashimoto đ t lòng biết ơn.

Ông bà v ri, còn li mt mình Chie trong căn h vng lng. Mt đon đi đã chm dt, đon đi mi bt đu, mt chng đường dài hun hút mà nàng s phi đi mt mình.

Nàng gi t báo Asahi, đc li bài viết, ri lt dn ra nhng trang sau: nhng mc tìm nhà, tìm vic.
Cui tháng by, bng bà Hashimoto đp ca căn h ca Ando Chie, ht hong:
- Ando, người ta va đin đến cho ông nhà tôi. Cô phi ra ngay cng Yokohama !

Chie cung quýt, hai chân run cm cp, lưỡi líu li. Nhưng người ph n Nht dường như được tri phú cho mt ngh lc phi thường, nàng kim chế tht nhanh cơn hong ht, cm ly chiếc ô, chy ra ca.

Bà Hashimoto tt bng đã kp thuê giúp nàng mt chiếc xe nga.

Trên cng Yokohama v chiu, có mt ông già ngi trên chiếc ghế dài, ngn ngơ nhìn quanh vi đôi mt vô hn, mc k bao nhiêu người qua li. Chie chy li gn. Sao mi có mt tháng mà chng nàng đi thay đến thế, y phc nhàu nát, khuôn mt gy tp rám nng, mái tóc bc xn đi và bê bết bi.
- Ông ơi...

Chie cm ly tay chng. Bàn tay ông gy trơ xương, nhưng vn là bàn tay ca ông, ông đang đây, bên nàng. "Ông ơi, sao ông li v được?". Chie hi, nhưng người đàn ông ngn ngơ nhìn mông lung, v mt sng s tuyt vng,
dường như không còn nhn ra gì chung quanh na. Ông ch không ngt lm bm:

"Không v được! Không v được na! Không v na!".

Vi Chie, v là v Nht Bn, vi ông, v là v Vit Nam .

Hơn mt tháng Chie ra sc chăm sóc, Cường Đ mi dn dn hi tnh li. Ông k vi nàng: tàu Hi Minh b trc trc bánh lái nên đã ghé Thượng Hi mt tun.

Trong khi đó, Báo Asahi đã đưa tin, và mt v Pháp biết được rng chuyến tàu phi cp cng Bangkok, đã đin cho B Ngoi giao Thái. Vì quan h giao thương vi Pháp, Chính ph Thái đã không cho Cường Đ nhp cnh Thái Lan, buc lòng phi theo tàu quay v Nht Bn.

Cường Đ không bao gi còn tr li như trước kia na. Tuyt vng, suy sp, ông đã hoàn toàn là mt ông già trái tính trái nết, đau m trin miên. Đôi khi, căm hn s phn, ông ném bt c cái gì v được vào vách. Chie phi ct b đ trà ông đem theo t Vit Nam tht k, mi sáng pha trà xong nàng đng ch ông ung xong, đem ct m chén ri mi dám di mt.

Cui mùa thu có hai người khách Vit Nam sang ghé thăm. H là hai chính khách đang có thế lc, ha s tìm cách đưa Cường Đ v nước.

Khách v ri, Chie dn tách chén trên bàn, đnh bưng đi. Cht ông níu tay nàng:
- Nàng ơi, nàng có tin ta còn v nước được không?
Chie đt khay xung, quay li cm c hai bàn tay ông, v v:
- Thiếp tin.
- Ta cũng tin vy. Nghe nói chng bao lâu na người Pháp s rút khi Đông Dương...
Chie lau nhng git m hôi đang a ra trên trán người đàn ông. Do này ông yếu quá, ch mt cơn xúc đng cũng đ làm m hôi toát ra dm d.

My hôm sau ông bn chn đến mt ng, lúc nào khe li lt gi nhng thư t, sách v đã ct gi t bn mươi năm trước, c bc Thư huyết l ca người Vit Nam mà ông viết khi mi ngoài ba mươi tui.

Ba mươi năm đã qua, s mnh cu nước không còn nm trong tay thế h ông na ri. Nhưng nhng bc thư cũ này s mãi mãi là k nim rc r nht ca đi ông.

- Nàng ct k nhng giy t này cho ta. Khi ta v nước, đng bào nht đnh s hi đến.
Chie đt chén thuc xung bàn ri đ ly nhng t giy cũ vàng tên tay ông.

Bây gi ông đã tin nàng tht s, ông giao cho nàng nhng t giy này, đi vi ông nó còn quý hơn c bc vàng.

- Ung thuc đi mình - Chie nhc. Cường Đ gt đu, không đi Chie nài ép d dành như mi ln, ông bưng chén thuc đng ngt ung cn.

Gương mt đang rng r ca ông bng nhăn nhúm li, mt cơn đau đang âm dưới sườn non cht nhói lên.

Chie đ cái bát, tay kia v nh lên lưng chng như mun xoa du phn nào cái but nhói trong cơ th ông. Tun trước, bác sĩ Bnh vin Nihon Ika Daigaku đã nói cho nàng biết, Cường Đ đã mc bnh ung thư gan, ông ch còn sng nhiu lm là ba tháng na.

Chie gi kín tin d không cho ai hay. Nàng biết đây là lúc nàng phi mnh hơn bao gi hết.

Cường Đ c ung thuc cho mau khi bnh. Ông xem đi xem li bc thưca my người Vit va ghé thăm tháng tám năm ngoái, bc thư ha s tìm cách vn đng cho ông hi hương. Mi ln đc thư ông thy khe hn lên như va ung mt thang thuc b.

Nhưng đến đu tháng tư, sau nhiu cơn đau hành h, Cường Đ cũng nhn ra rng mnh ca mình đã hết.

Ông c m đôi mt mt mi, gng nhìn tht k nhng gì chung quanh: khung ca s nh, nhng chiếc áo Vit may bng la Nht treo trên vách, chiếc chu đng dưới chân giường, nhng vt dng thường ngày ca cuc sng lưu vong tm b, gi phút này ông nhìn chúng vi ánh mt bn rn vô cùng.

Mt ông dng li nơi khuôn mt Chie đang nhìn xung, v thm lng và nhn nhc đy yêu thương. Ông qu qung nm ly tay nàng: Mình ơi, mình có phi là Pht Bà Quan Âm ca tôi không?

Đó là ln đu tiên ông nói li tri ân vi nàng sau bao nhiêu năm chung sng.
Nhưng nàng không hiu gì c, vì ông không biết là mình không dùng tiếng Nht.
Như mt bn năng, my hôm nay ông ch nói toàn tiếng Vit.

Chie vn cúi nhìn, vn v mt âu yếm xót xa, nàng áp sát mình xung thân th còm cõi ca ông, tay nm ly c hai tay ông như mun bo: Đng s, có thiếp đây, dù đi đến đâu ngài cũng không cô đc.

Cường Đ dn thiếp đi.

Lúc y là năm gi 5 phút sáng mng 6 tháng 4 năm 1951. Mt mình Ando Chie úp mt khóc lng l trên thi th ông.
Ngoài ca s, hoa anh đào đang n. Hôm y là ngày đu ca l hi hoa anh đào trên đt Nht.

***

Ca m ra, hai người đàn ông theo Ando Chie bước vào căn h. Đp vào mt h là nhng tm hình ca Kỳ ngoi hu Cường Đ trên vách. V hoàng thân tr măng hai mươi lăm tui ngày mi đến Nht. Hi ch Hi Đông du Phc Quc, sinh viên trường Đi hc Waseda, hình chp vi Th tướng Innukai, hình chp vi ký gi Asahi trong ba tic long trng ti khách sn Đế Quc...Tt c là nhng trang đi đp nht ca Cường Đ. Còn hình nh bun thm nhng ngày ch đi trên sân bay Haneda, nhng ngày chy lon nghèo túng cơ cc, ngày v tang thương trên cng Yokohama... Nhng hình nh y gi đây ch còn trong ký c Chie mà thôi.

Hai tay bưng bình tro, Ando Chie trao di ct Cường Đ cho hai con ca ông. Nàng cúi mt thm nghĩ: Thế ngài sp v nhà, gic mơ c đi ca ngài gi đây mi thành tu. Ngài lên đường bình an, ln này thiếp không phi gói sushi cho ngài mang đi na ri.

Người con trai c ca Cường Đ đ ly bình tro di ct ca cha. Mt ông đy nước mt. Ông ngc nhiên thy người đàn bà Nht này vn bình thn, nét mt trang nghiêm du dàng ch hơi phng pht bun. Nhưng người con trai th hai đng cách đó vài bước thy rt rõ đôi bàn tay ca Chie sau khi trao xong bình tro. Đôi bàn tay y bu cht vào nhau, nhng móng tay qup vào da tht, ri chúng run ry bu víu ly đôi tay áo kimono, và đến lượt th vi ging co như sp b xé rách ra.

Khi hai người đàn ông đi ri, Chie khép ca, quỳ xung sàn. Nàng ly trong ng tay áo ra mt mu xương và mt nhúm tro nh. Chie đã gi li cho mình mt phn thân th ca chng.

Nàng biết mình không làm trái vi ý nguyn ông. Dù chng hiu ông nói gì khi sp mt nhưng nhìn vào mt ông nàng biết, ông rt mun li vi nàng. Hình như vào gi phút y ông nhn ra mình sp đi vào mt cõi xa thăm thm, nơi y ông s gi c trn gian này là quê nhà. Và quê nhà đó, mt trong nhng gì gin d và thân thương nht chính là Chie...

Ando Chie mt bn mươi năm sau, trước khi mt bà đ li di chúc mun được chôn cùng vi nm tro tàn ca Kỳ ngoi hu Cường Đ. Nhưng cho đến nay l hài ct ca bà vn còn trong phòng m tp th ca nghĩa trang Zoshigaya, nơi có nhng cây tùng xanh biếc và tiếng qu kêu man mác bun trong nhng bui sáng mùa xuân.

Inline image 1

Trn Thùy Mai

Trn Thùy Mai sinh ti Hi An, Qung Nam. Quê quán: làng An Ninh Thượng, xã Hương Long, huyn Hương Trà, (nay là phường Hương Long, Thành ph Huế), tnh Tha Thiên Huế.

Trn Thùy Mai bt đu được các bn tr yêu thích văn chương Huế biết đến khi đang hc trường Đng Khánh nhng năm trước gii phóng. Tt nghip Tú tài 2 t 1972, Trn Thùy Mai thi đu th khoa môn văn Đi hc Sư phm Huế. Sau 1975, Trn Thùy Mai hc tiếp Đi hc Sư phm. Năm 1977, sau khi tt nghip, Trn Thùy Mai được gi li trường, làm công tác ging dy và nghiên cu môn Văn hc dân gian. Năm 1987, Trn Thùy Mai quyết đnh chuyn sang làm biên tp viên Nhà xut bn Thun Hóa. Vi li r này, Trn Thùy Mai đã chn nghip viết làm con đường đi cho riêng mình.

Trưởng thành cùng thế h vi Lý Lan, Nguyn Th Minh Ngc Sài Gòn, nhng người cm bút đu tiên sau chiến tranh. Có th nói, đây chính là thế h đường đi tìm nhng đ tài hu chiến. Tính t truyn ngn đu tay "Mt chút màu xanh" in trên Tp chí Sông Hương đến nay, nhà văn n người Huế này đã có trên 30 năm cm bút vi hàng trăm tác phm truyn ngn được nhiu thế h bn đc yêu mến. Trong đó, mt s truyn ngn ni tiếng như: Gió thiên đường, Thp t hoa, Qu trong trăng, Thương nh Hoàng Lan, Mưa đi sau, Người bán linh hn, Trăng nơi đáy giếng, Th trn hoa quỳ vàng... ca Trn Thùy Mai đã được dch sang tiếng Anh, tiếng Pháp và tiếng Nht...

Trn Thùy Mai là mt trong nhng nhà văn n viết khe và khá đu tay hin nay. "Nhng truyn ngn ca Trn Thùy Mai rt đa dng, phng pht không khí đt tri x Huế, quan tâm đến mi mt ca cuc sng, nht là lp tr và nhìn h vi mt con mt đy yêu thương và hy vng".[1]. Trong khong 10 năm tr li đây, Trn Thùy Mai viết nhiu v nhng đ tài và nhân vt lch s, đc bit là nhng nhân vt n in bóng trong lch s triu Nguyn, gn lin vi Kinh thành Huế.

Trn Thùy Mai tng tâm s: “Vi tôi, viết là mt ngh. Nó ging như mi ngh khác ch phi có k năng và lương tâm. Vì thế, trong cuc đi tôi đã có nhiu lúc bun nn nhưng chưa bao gi thy chán viết, chưa bao gi mun b bút”[2].

Là mt ph n Huế nh nhàng, tinh tế sâu sc, Trn Thùy Mai thm thía ni đau, s tn thương và mt mát trong tình yêu. Mt điu d dàng nhn thy, Trn Thùy Mai dành tình cm ưu ái rt riêng cho các nhân vt n ca mình. "Cuc sng vn đa chiu và phc tp. Tình yêu cũng không nm ngoài quy lut khc nghit y. Thế nhưng, tình yêu du mt mát, ph bc và đn đau đến nhường nào thì con người cũng ch tht s tìm thy hnh phúc khi có nó. Chính vì thế, tình yêu trong truyn ngn Trn Thùy Mai không đơn thun là mt câu chuyn lãng mn, thm đm nước mt đ "câu khách" mà đó là cái c đ ch nói v cuc sng vi nhng con người đang ngày ngày sng, yêu và rung b tình yêu ca chính mình. Mi câu chuyn đau đáu mt ni nim[3].




Viện Dưỡng Lão


Viện Dưỡng Lão

  • In bài này
  • Gửi Email bài này
Thứ Sáu, 04 tháng Tư năm 2014 08:35
Tác Giả: Bác sĩ Trần Công Bảo
    Cổ nhân có câu: “sinh, bệnh, lão, tử”. Bốn giai đoạn này không ai có thể tránh khỏi. Chuẩn bị ứng phó với bệnh tật và tuổi già của mình và của thân nhân mình là điều ai cũng có dịp nghĩ tới, kể cả chính kẻ viết bài này là tôi cũng đang sắp sửa bước vào tuổi “thất thập cổ lai hi”.

 nursinghomeẢnh minh họa

  Anh bạn thân của tôi, Bs. TNT từ lâu có đề nghị tôi viết một bài về “Viện Dưỡng Lão” (VDL) để giúp bà con mình có thêm một chút khái niệm về VDL vì anh biết trong suốt 27 năm qua tôi đã liên tục săn sóc cho các cụ già tại các viện dưỡng lão, và cũng đã là “Giám Đốc Y Tế” (Medical Director) của nhiều VDL trong vùng. Nay tôi muốn chia sẻ cùng qúy bạn một số kinh nghiệm và hiểu biết về VDL.

    Trong Việt ngữ chúng ta thường dùng từ Viện Dưỡng Lão, nhưng trong Anh ngữ thì có nhiều từ khác nhau như Nursing home, Convalescent home, Rehabilitation and Nursing center, Skilled nursing facility (SNF), Rest home… Nói chung, VDL là một nơi cho những người bị yếu kém về thể xác không thể tự săn sóc cho mình được trong cuộc sống hàng ngày. Thí dụ như không thể nấu nướng, giặt giũ, đi chợ… nặng hơn nữa như không đủ sức để làm những việc tối cần thiết cho cuộc sống như ăn uống, đi tiêu, đi tiểu… hoặc cần phải có thuốc men đúng lúc mà không thể tự làm được.

    Khi nói tới VDL người ta thường chỉ nghĩ tới những người già mà thôi. Thật ra có nhiều người “trẻ” nhưng vì tật bệnh không thể tự lo cho mình được cần phải có sự giúp đỡ của SNF (skilled nursing facility).

    Vậy thế nào là VDL?

    VDL là nơi cung cấp những dịch vụ cần thiết cho cuộc sống hàng ngày cho những người không đủ khả năng lo cho chính mình. Tùy theo mức độ trầm trọng của bệnh tật mà có những VDL khác nhau:

    1- Skilled Nursing Facility (SKF): là nơi cung cấp những dịch vụ cho những người bị khuyết tật nặng như tai biến mạch máu não gây nên bán thân bất toại, hôn mê lâu dài, hoàn toàn không còn khả năng ngay cả trong việc ăn, nuốt, tiêu, tiểu… Thường thường tại SNF có hai phần: phục hồi (rehabilitation) và săn sóc sức khỏe (nursing care). Có những người sau khi được giải phẫu thay xương khớp háng (hip replacement), thay đầu gối (knee replacement), hay mổ tim (bypass, thay valve tim) … cần thời gian tập dượt để phục hồi (rehabilitation). Sau đó họ có thể về nhà sinh hoạt bình thường cùng gia đình.

    2- Intermediate care facility (ICF): cung cấp dịch vụ cho những người bệnh như tật nguyền, già cả nhưng không cần săn sóc cao cấp (intensive care). Thường thường những người này không có thân nhân để lo cho mình nên phải vào đây ở cho đến ngày cuối cùng (custody care).

    3- Assisted living facility (ALF): Thường thường những người vào ALF vẫn còn khả năng tự lo những nhu cầu căn bản như tắm rửa, thay quần áo, đi tiêu, đi tiểu một mình được. Họ chỉ cần giúp đỡ trong việc bếp núc, theo dõi thuốc men và chuyên chở đi thăm bác sĩ, nhà thờ, chùa chiền hay mua sắm lặt vặt. Họ vẫn còn phần nào “độc lập”.

    4- VDL cho những người quá lú lẫn (Alzheimer facility): có những bệnh nhân bị lú lẫn nặng, đến nỗi không nhận ra người thân như vợ, chồng, con cháu nữa. Không biết tự đi vào buồng tắm, phòng vệ sinh để làm những công việc tối thiểu. Họ không biết họ ở đâu, dễ đi lang thang và lạc đường. Nếu ở nhà thì phải có người lo cho 24/24. Những VDL dành riêng cho những bệnh nhân này, thường là “locked facilty”, cửa ra vào được khóa lại để bệnh nhân không thể đi lạc ra ngoài. Cách đây khá lâu đã có trường hợp một bệnh nhân đi ra khỏi viện, lạc đường, bị xe lửa cán chết! Từ đó có locked facilty. Đôi khi cũng có những viện bệnh nhân được gắn alarm vào cổ chân. Nếu bệnh nhân đi qua cửa thì alarm sẽ báo động và nhân viên sẽ kịp thời mang về lại.

    NHỮNG DỊCH VỤ ĐƯỢC CUNG CẤP TẠI VDL:

      Điều này tùy theo từng viện. Tuy nhiên những dịch vụ sau đây là cần thiết:
    1-Phòng ngủ.
    2-Ăn uống
    3-Theo dõi thuốc men
    4-Những điều tối thiểu hàng ngày như tắm rửa, thay quần áo, vệ sinh cá nhân…
    5-24/24 lo cho những trường hợp bệnh khẩn cấp.
    6-Sinh hoạt hàng ngày như giải trí, tôn giáo…
    7- Vật lý trị liệu. Dịch vụ này rất quan trọng để giúp người bệnh có thể phục hồi càng nhiều càng tốt.
    Trong vật lý trị liệu có nhiều dịch vụ khác nhau:
    a- Tập dượt (physical therapy): như tập đi, tập lên xuống cầu thang, tập tự vào giường ngủ hay ra khỏi giường một cách an toàn, không vấp ngã…
    b- Speech therapy: tập nói, tập nuốt khi ăn uống… Có những bệnh nhân bị stroke, không thể nói hay ăn được, cần được tập để phục hồi chức năng này.
    c- Occupational therapy: Tập mang giầy, bí tất (vớ)… Tập sử dụng bếp gaz, bếp điện cho an toàn để tránh bị tai nạn.

    AI TRẢ TIỀN CHO VDL?
      Có nhiều nguồn tài trợ khác nhau:
    1-Medicare
    2-Medicaid (ở California là Medi-Cal).
    3-Bảo hiểm tư, có nhiều người mua sẵn bảo hiểm cho VDL.
    4-Tiền để dành của người bệnh (personal funds).

    MEDICARE là do qũy liên bang, chỉ trả tối đa 100 ngày cho những bệnh nhân cần tập dượt để phục hồi chức năng tại một skilled nursing facility (SNF). Thường những bệnh nhân bị stroke, gãy xương… cần dịch vụ này. Medicare KHÔNG TRẢ cho custody care.

    MEDICAID là do qũy liên bang và tiểu bang. Qũy này trả nhiều hay ít là tùy từng tiểu bang. Medicaid trả cho dịch vụ y tế và custody care.

    BẢO HIỂM TƯ: thì tuy theo từng trường hợp sẽ có những quyền lợi khác nhau, nhưng thường rất hạn chế.

    Hiện nay người ta ước lượng trên nước Mỹ có khoảng 1.4 triệu người sống trong 15,800 VDL. Các VDL này đặt dưới sự kiểm soát của bộ y tế, đặc biệt là do Centers for Medicare & Medicaid Services (CMS) giám sát. Hàng năm các VDL đều phải trải qua một cuộc kiểm tra rất gắt gao (survey) của CMS. VDL nào không đúng tiêu chuẩn thì có thể bị đóng cửa! Mục đích kiểm tra của CMS là để bảo đảm cho các bệnh nhân tại VDL được săn sóc an toàn, đầy đủ với chất lượng cao. Đồng thời tránh những trường hợp bị bỏ bê (negligence) hay bạo hành (abuse) về thể xác lẫn tinh thần. Tại mỗi VDL đều có lưu trữ hồ sơ kiểm tra cho công chúng xem. Bất cứ ai cũng có thể xem kết quả của các cuộc kiểm tra này. Tất cả các VDL đều phải có các biện pháp để bảo đảm sự săn sóc cho bệnh nhân theo đúng tiêu chuẩn. Nếu không sẽ bị phạt tiền, và có những trường hợp bị đóng cửa.

    Trên đây tôi đã trình bày sơ qua về những điểm chính của VDL. Tuy nhiên, như quý bạn đã từng nghe và biết, có nhiều khác biệt giữa những VDL. Theo tôi nhận xét thì quan niệm chung của mọi người là “không muốn vào VDL”. Chúng ta từng nghe những chuyện không tốt thì nhiều, mà những chuyện tốt thì ít. “Tiếng lành đồn gần, tiếng dữ đồn xa”, là câu ngạn ngữ người mình vẫn nói từ xa xưa đến nay. Tôi đã đọc không biết bao nhiêu là bài viết về việc con cái “bất hiếu”, bỏ bố mẹ, ông bà vào VDL rồi không đoái hoài tới. Tôi cũng thấy nhiều trường hợp các cụ vào VDL một thời gian rồi không muốn về nhà với con cháu nữa! Trên đời này không có gì là tuyệt đối cả, trong cái hay có cái dở, và trong cái dở lại có thể tìm ra cái hay. Vậy chúng ta rút tỉa được kinh nghiệm gì trong vấn đề này? Tôi chỉ xin nêu lên những nhận xét chủ quan của riêng tôi mà thôi. Có thể quý vị không đồng ý hết, nhưng nếu rút tỉa được ít nhiều ý kiến xây dựng thì “cũng tốt thôi”.

    NHỮNG “BỆNH” CÓ THỂ DO VDL GÂY RA:

    1- Lo lắng (anxiety): Trong tháng 9/2011 những nhà nghiên cứu hỏi ý kiến của 378 bệnh nhân trên 60 tuổi nằm VDL tại thành phố Rochester, New York. Kết qủa là có trên 27.3% trả lời là họ bị bệnh lo lắng, từ vừa đến nặng. Nếu không được chữa trị sẽ đưa đến bệnh trầm cảm (depression). Nên nhớ là 378 bệnh nhân này là người Mỹ chính cống, sinh ra và lớn lên tại Mỹ. Chúng ta hãy tưởng tượng người Việt mình không biết rành tiếng Anh, không hợp phong tục, tập quán thì sự khó khăn sẽ nhiều như thế nào! Còn một vấn đề nữa là thức ăn, chúng ta quen “nước mắm, thịt kho”…, làm sao mà có thể nuốt hamburger, sandwich… ngày này qua ngày khác! Các vấn đề này càng làm bệnh lo lắng, trầm cảm nặng thêm!

    2-Phản ứng của thuốc (adverse drug reactions): Trong tháng 1/2012 ngưòi ta theo dõi các bệnh nhân tại VDL, kết qủa là ít nhất 40% các bệnh nhân dùng trên 9 loại thuốc khác nhau. Uống càng nhiều thuốc thì phản ứng càng nhiều. Có ba loại phản ứng khác nhau:
    a- Phản ứng phụ (side effects): thí dụ như uống aspirin làm bao tử khó chịu, thuốc cao máu làm táo bón… Loại này thường xảy ra, không cần phải ngưng thuốc.
    b- Drug interference: (tạm dịch là thuốc đối tác với nhau): có nhiều loại thuốc uống chung với nhau sẽ làm tăng hoặc giảm sức tác dụng. Thí dụ thuốc loãng máu coumadin mà uống chung với thuốc tim như amiodarone sẽ làm dễ chảy máu. Có những thức ăn hay nước uống dùng chung với thuốc cũng ảnh hưởng đến thuốc. Thí dụ uống nước bưởi hay nho với một vài loại thuốc cũng sẽ tăng sức tác dụng của thuốc, dễ gây ngộ độc.
    c- Dị ứng với thuốc (allergic reaction): Loại này nguy hiểm hơn, thường làm da nổi mề đay, đỏ, ngứa. Nếu nặng thì có thể chết được như phản ứng với penicillin chẳng hạn. Nếu bị dị ứng thì phải ngưng thuốc ngay.

    3- Ngã té (fall): Người già rất dễ bị té ngã gây nên nhiều biến chứng quan trọng như chảy máu trong đầu (intracranial bleeding), gãy xương (như gãy cổ xương đùi, tay…). Khi già quá hoặc có những bệnh ảnh hưởng đến sự di chuyển, không còn đi lại vững vàng, nhanh nhẹn như lúc trẻ nên dễ vấp, té ngã.

    4- Da bị lở loét (decubitus ulcers): Những người bị liệt giường, không đủ sức để tự mình xoay trở trên giường, rất dễ bị lở loét da gây nên nhiều biến chứng tai hại.

    5- Nhiễm trùng (infection): như sưng phổi, nhiễm trùng đường tiểu…nhất là những người cần phải dùng máy móc như máy thở (respirator), ống thông tiểu (Folley catheter)…

    6- Thiếu dinh dưỡng, thiếu nước (malnutrition, dehydration): Ở các cụ già thì trung tâm khát (thirst center) trong não không còn nhạy cảm nữa, nên nhiều khi cơ thể cần nước mà không thấy khát không uống nên bị thiếu nước. Cái cảm giác “ngon miệng (appetite) cũng giảm đi nên không muốn ăn nhiều gây nên tình trạng thiếu dinh dưỡng.

    VẬY CÓ NÊN VÀO VDL KHÔNG?
    Việc này thì tùy trường hợp. Theo tôi:

    1- Nếu còn có thể ở nhà được mà vẫn an toàn thì ở nhà tốt hơn. Nếu tài chánh cho phép, thì dù mình không đủ khả năng lo cho mình, mình vẫn có thể mướn người “bán thời gian” (part time) đến lo cho mình vài giờ mỗi ngày, giúp ăn uống, tắm rửa, dọn dẹp trong nhà, thuốc men, chở đi bác sĩ.

    2- Nếu không thể ở nhà được, mà tài chánh cho phép thì có thể ở những assisted living facilities. Ở đây thường họ chỉ nhận tiền (personal funds) chứ không nhận medicare & medicaid. Tại đây thì sự săn sóc sẽ tốt hơn.

    3- Group homes (nhà tư): Có những người nhận săn sóc cho chừng 4-6 người mỗi nhà. Họ cũng lo việc ăn uống, chỗ ở, thuốc men, chở đi bác sĩ…Thường thì rẻ hơn tùy từng group.

    4- Nếu “chẳng đặng đừng” phải vào VDL thì phải làm sao để có được sự săn sóc “tốt nhất”?

   a- Làm sao để lựa chọn VDL:
    * Vào internet để xem ranking của VDL (tương tự như các tiệm ăn có xếp loại A, B, C…)
    * Mỗi VDL đều phải có cuốn sổ phúc trình về các cuộc kiểm tra (survey) do bộ y tế làm hàng năm. Trong đó bộ y tế sẽ nêu lên những khuyết điểm mà họ đã tìm thấy. Cuốn sổ này được để ở khu công cộng (public area) trong khuôn viên của VDL. Hỏi receptionist thì họ sẽ chỉ cho.
    * Hỏi ý kiến thân nhân những người có thân nhân đang nằm tại đó.
    * Quan sát bên trong và ngoài của VDL: xem có sạch sẽ, không mùi hôi, nước tiểu. Theo dõi cách đối xử, săn sóc của nhân viên với bệnh nhân.
    * Nếu có thể thì tìm một VDL có nhiều người Việt đang ở để có nhân viên nói tiếng Việt, có thức ăn Việt, có chương trình giải trí theo kiểu Việt.

    b- Nếu đã quyết định chọn VDL cho người thân rồi thì phải làm gì sau đó?
    * Chuẩn bị tư tưởng không những cho bệnh nhân mà con cho cả chính mình và mọi người trong gia đình để có được sự chấp nhận (acceptance) càng nhiều càng tốt.
    * Thăm viếng thường xuyên: Nếu nhà đông con cháu thì không nên đến thật đông một lần rồi sau đó nhiều ngày không có ai đến. Nếu được, nhất là trong vài tháng đầu, luân phiên nhau tới, mỗi ngày một lần một vài người. Làm lịch trình ai đi thăm ngày nào, giờ nào…
    * Nên làm một cuốn sổ “thông tin” (communication book) để cạnh giường. Trong cuốn sổ này mỗi khi ai đến thăm thì viết ngày giờ, tên người đến thăm, và nhận xét xem bệnh nhân có vấn đề gì cần lưu ý, giải quyết. Nếu không có vấn đề gì thì cũng nên viết vào là không có hoặc cho nhận xét về vui, buồn, than thở của bệnh nhân…
    * Cuối tuần hay ngày lễ: nên có người vào hoặc mang bệnh nhân về nhà nửa buổi để được sống với không khí gia đình dù ngắn ngủi, hay đưa ra khỏi VDL để làm đầu, tóc hoặc tới tiệm ăn cho khuây khỏa…
    * Nên sắp xếp để bệnh nhân có sách báo, băng nhạc bằng tiếng Việt cho bệnh nhân giải trí.
    * Cho dù có những bệnh nhân bị hôn mê bất tỉnh lâu dài, nhưng khi đến thăm hãy cứ thì thầm bên tai họ những lời yêu thương, những kỷ niệm cũ. Nắm tay, xoa dầu để tỏ tình thương yêu. Tuy họ không có thể cảm thấy được 100% nhưng chắc chắn họ vẫn còn một chút nhận thức, làm họ hạnh phúc hơn, mặc dù mình không nhận thấy. Để bên đầu giường những băng nhạc, câu kinh mà khi còn khỏe họ đã thích nghe.
    * Một điều chót mà theo kinh nghiệm của tôi, rất có hiệu qủa: đối xử tốt nhưng nghiêm túc với nhân viên của VDL:
    - Đối xử tốt: lịch sự, nhẹ nhàng, không thiếu những lời cám ơn cho những nhân viên phục vụ tốt. Thỉnh thoảng mua một vài món quà nhỏ cho họ (tôi xin nhấn mạnh “nhỏ thôi”– đừng nên coi đây là hối lộ) như đồ ăn, thức uống … để bày tỏ lòng biết ơn của mình. Mình tốt với họ thì họ sẽ quan tâm đến mình nhiều hơn. Người mình vẫn nói: “Có qua có lại mới toại lòng nhau”).
    - Tuy nhiên đối xử tốt không có nghĩa là mình chấp nhận những sai trái của họ. Thí dụ mình đã báo cáo những thay đổi về sức khỏe của bệnh nhân cho họ mà không ai quan tâm giải quyết thì mình phải lịch sự nêu ra liền. Nếu cần thì gặp ngay những người có trách nhiệm như charge nurse, nursing director và ngay cả giám đốc của VDL để được giải quyết. Nên nhớ là phải lịch sự, nhã nhặn nhưng cương quyết thì họ sẽ nể phục mình. Tôi đã thấy nhiều trường hợp đạt yêu cầu một cách rất khả quan.

    Trên đây là những kinh nghiệm của tôi xin chia sẻ với quý bạn. Dĩ nhiên là không hoàn toàn đầy đủ tất cả những gì quý bạn mong muốn, nhưng hy vọng cũng đáp ứng được phần nào những ưu tư, lo lắng cho người thân của quý bạn.


==

THƯ GIÃN

CÁCH BIỆN MINH KHI TRỐN HỌP
Kiến trúc sư nổi tiếng người Đức trong những năm 30 của thế kỷ trước là Hans Poelzig có tên trong Hội đồng thành phố, nhưng ít khi tham dự những cuộc họp. Một hôm trong cuộc họp hội đồng có người phát biểu:
- Giáo sư Poelzig, ủy viên hội đồng nhân dân Thành phố, rất ít khi có mặt trong các buổi họp.
Kiến trúc sư không khoan nhượng trả đũa ngay:
- Các ông muốn sử dụng cái đầu hay cái đít của tôi?

MỪNG KÍNH THÁNH GIOAN PHAOLÔ II

THÊM SỨC
"Con đường ta đi hãy còn rất xa
Hãy cứ chờ mong kiên nhẫn chờ chồng..."
* Thơ: Thánh Gioan Phaolô II
* Chuyển dịch: Lê Đình Thông 
* Nhạc: Nguyễn Thành Lập * Ca sĩ: Thụy Long
* Slideshow: Nguyễn Thành Lập

VOA: Tài Liệu Video

RFA: TIN TỨC VIDEO HẰNG NGÀY

Thơ Vui


Thơ chuối 16+

Chị em nô nức đặt vòng
hoa mộ liệt sỹ tỏ lòng biết ơn
Anh đi công tác Cam Pu
Chia chiến lợi phẩm ở tù ba năm
Anh đi công tác bản Muờng
Tè xong một cái lên đường về quê
Nhớ nhung về thị xã Phan
Thiết tha mơ tưởng cô hàng nước măm
Chồng người du kích sông Lô
Chồng em ngồi bếp nướng ngô cháy quần
Email anh viết thật bay
bướm em mong đợi từng ngày từng đêm.
Con đò dịch đít sang ngang
Bên kia có một cái làng thò ra
Chợ Đồng Xuân có tiếng đồn
Có chị bán trứng vịt lộn rất to
Bướm đồng động đến thì bay
Bướm nhà động đến lăn quay ra giường
Chim đồng bóp cái chết ngay
Chim nhà mà bóp càng ngày càng to
Mời anh vào quán kara-
OK em đã mở ra sẵn sàng
Sông Cầu nước chảy lơ thơ
Có đôi trai gái ngồi hơ quần đùi
Chưa đi chưa biết Cửa Lò
Đi về mới biết nó to thế này
Chị em du kích tài thay
Bắn tàu bay Mỹ rơi ngay cửa (nhà) mình
Hoan hô đồng chí Hagi
Cách ba mươi mét mà ghi được bàn
Hoan hô đồng chí Phạm Tuân
Bay vào vũ trụ một tuần về ngay
Liên hoan có bánh có chuồi
Ta đi ta nhớ cái buổi hôm nay
Khoa học thời đại lên cao
Anh Ga ga rỉn bay vào vũ tru
Mấy em mặc váy đánh cầu
lông bay phấp phới trên đầu các anh
Anh đi công tác Pờ Lây
Ku dài dằng dặc biết ngày nào ra
Còn em em vẫn ở nhà
Cửa (nhà) mình em mở người ra kẻ vào
Tiễn anh lên bến ô tô
Đêm về em khóc … tồ tồ cả đêm”
Hoan hô cục trưởng Hà Đăng
Ấn cho tàu chạy băng băng như rùa
Hoan hô anh La Văn Cầu
Cánh tay bị đứt nhưng đầu vẫn nguyên
Không đi không biết Tam Đao (Tam Đảo)
Đi thì không biết chỗ nào mà ngu (ngủ)
Một giường nó nhét hai cu (cụ)
Thôi thì cố nhịn đến chu nhật về…
Phụ nữ thường rất hay lươi (lười)
Riêng em anh thấy là người cần… cù.
Bắc Ninh có cậu Nguyễn-Trùng-
-Dương, vật khỏe quá cả vùng thất kinh
Ngọt ngào bóc múi em ra
Mời nhau cặp bưởi, chút quà Hùng Đoan
Ta đi bầu cử tự do
Chọn người xứng đáng mà cho vào hòm
Nhớ quê ra đứng đỉnh đèo
Bỗng đâu thấy một chú mèo gâu gâu
—————oOo————–
Bà con toàn thể xã ta
Ðồng tâm phấn khởi giồng cà dái dê
Dái dê to mập dài ghê
Nãm sau ta cứ dái dê ta trồng
Anh đi công tác Plây
Cu dài dằng dặc biết ngày nào vê
Họp xong anh ghé buôn mê
Thuột xong một cái thì về với em

__._,_.___

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Blog List