Popular Posts

Sunday, July 1, 2012

Ai Làm Gương Mù Cho Thanh Niên ?

 Ai Làm Gương Mù Cho Thanh Niên ?

(06/29/2012

Tác giả : Phạm Trần

“Nhiệm vụ của Đoàn thanh niên là giúp Đảng đào tạo một thế hệ những người cộng sản trẻ tuổi; tập hợp, thu hút thanh niên vào các phong trào hành động cách mạng. Đoàn thanh niên là trường học của thanh niên; nội dung học tập là học đường lối của Đảng, học tập và làm theo tấm gương đạo đức, tư tưởng, tác phong của Bác Hồ, học trong nhà trường, thực tế cuộc sống, học quần chúng nhân dân, học tập lẫn nhau… để trở thành những người có ích cho đất nước. Nếu là hoa hãy là hoa hướng dương, nếu là chim hãy là chim câu trắng, nếu là đá hãy là đá kim cương, nếu là người hãy là người cộng sản.”

Đó là lời nói của Tổng Bí thư đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng tối ngày 22/4 (2012) tại Cung Hữu nghị Hà Nội, trong dịp Thành đoàn Hà Nội tổ chức buổi gặp mặt 1.000 đảng viên trẻ xuất sắc và tuyên dương 100 đảng viên trẻ xuất sắc tiêu biểu lần thứ II năm 2012.

Tại sao “người Cộng sản” là cụm từ đã bị cả Thế giới ghê sợ, lọai ra khỏi ngôn ngữ hàng ngày của mọi người ngọai trừ nhóm “đặc quyền đặc lợi” đang nắm quyền cai trị độc tài ở Trung Cộng, Việt Nam, Bắc Hàn và Cuba, mà ở Việt Nam vào Thế kỷ 21 vẫn còn có một người phát ngôn chậm tiến, lạc hậu như Nguyễn Phú Trọng ?

Khi nói như thế thì Trọng có biết rằng, ở vào thời đại không chính phủ nào có thể đánh lừa được dân như đã phơi ra sau 30 năm chiến tranh mạo danh “giải phóng miền Nam” của đảng CSVN mà ông ta còn “phỉnh gạt” Thanh niên như thế là cố ý phun nọc độc vào lớp người sẽ làm chủ đất nước trong tương lai ?

Gương mù này đã phản ảnh tình trạng lãnh đạo Nhà nước Việt Nam đang co thân nằm trong hệ thống tư tưởng cằn cỗi, lỗi thời, bạc nhược, tê liệt thần kinh của giới cầm quyền bảo thủ, giáo điều và lạc hậu, dù họ đã có chủ trương “Đổi mới” kinh tế từ năm 1986.

Bằng chứng đã được chứng minh trong “Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội (Bổ sung, phát triển năm 2011)”, khi họ viết như trong lúc say rượu rằng:”Cuộc đấu tranh của nhân dân các nước vì hoà bình, độc lập dân tộc, dân chủ, phát triển và tiến bộ xã hội dù gặp nhiều khó khăn, thách thức, nhưng sẽ có những bước tiến mới. Theo quy luật tiến hoá của lịch sử, loài người nhất định sẽ tiến tới chủ nghĩa xã hội.”

Hoặc bịa đặt:”Đi lên chủ nghĩa xã hội là khát vọng của nhân dân ta, là sự lựa chọn đúng đắn của Đảng Cộng sản Việt Nam và Chủ tịch Hồ Chí Minh, phù hợp với xu thế phát triển của lịch sử.”

Khi phỏng đóan trước sau gì “loài người nhất định sẽ tiến tới chủ nghĩa xã hội” là lớp lãnh đạo không dám dối diện với thực tế văn minh, tiến bộ của nhân lọai; không dám nhìn nhận Chủ nghĩa Cộng sản, được người Cộng sản Việt Nam ngụy danh là “chủ nghĩa xã hội”, đã chết trong thực tế từ khi Liên bang Xô viết tan rã năm 1992.

Còn việc họ tự tay nhét chữ vào miệng dân bảo rằng “đi lên chủ nghĩa xã hội là khát vọng của nhân dân ta” là trò tháo cáy chính trị “muốn ăn gắp bỏ cho người”, lừa dân và lừa cả thế giới vì người dân Việt Nam chưa bao giờ có quyền tự quyết tương lai chính trị cho mình.Đảng CSVN cũng chưa bao giờ dám hỏi dân có muốn chọn chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh làm nền tảng xây dựng đất nước hay không ?

Cho nên “khát vọng”, nếu thật sự có, cũng chỉ là của thiểu số cầm quyền, những người không dám giũ bỏ qúa khứ Cộng sản, vì chiếc áo Cộng sản đã đem lại danh vọng, địa vị và giầu sang cho bản thân họ và gia đình họ.

Chứng bệnh kinh niên này đã ăn sâu, bám rễ trong từng mạch máu, thớ thịt của giới cầm quyền ở Việt Nam.

Vì vậy họ chính là những người đang làm chậm sức tiến của đất nước và là lực cản của cả dân tộc trong tất cả mọi lĩnh vực.

Mọi người Việt Nam, nhất là lớp Thanh niên biết rõ như thế, kể cả đa số người là đòan viên của tổ chức Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh (TNCSHCM), đội ngũ kế thừa của đảng CSVN.

Giờ đây, Nguyễn Phú Trọng lại dụ dỗ Thanh niên, thành phần rường cột của đất nước, tiếp tục dấn thân vào con đường sai lầm mà Trọng đã đi là có ý làm hại đất nước.

Bằng chứng được ghi trong lời Trọng nói với lãnh đạo TNCSHCM ngày 28/11/2011 tại Hà Nội : “Nhiệm vụ cơ bản, trọng tâm của Đoàn Thanh niên là giúp Đảng đoàn kết, tập hợp, giáo dục, xây dựng một thế hệ thanh niên đủ bản lĩnh chính trị, trình độ, sáng tạo, kế tục trung thành và xuất sắc sự nghiệp cách mạng vẻ vang của Đảng và dân tộc.”

Khi nói như thế liệu Trọng có hồ hởi, không nhìn lại gáy đảng xem có tì vết gì không mà muốn thanh niên “kế tục trung thành với Đảng” khi đảng đã tước mất quyền làm chủ đất nước của dân để cho cán bộ, đảng viên tự do tham nhũng, lãng phí, bóc lột dân lành mà quên mất bổn phận bảo vệ chủ quyền lãnh thổ đang bị Trung Cộng đe dọa ngòai ngưỡng cửa ?

TRƯỜNG TẤN SANG-THAM NHŨNG

Hãy nghe Trương Tấn Sang, Chủ tịch Nước, nói về người cán bộ của đảng với Báo Tuổi Trẻ ngày 25/06 (012) : “Nhiều cử tri TP.HCM (Thành phố Hồ Chí Minh) đã nói thẳng với tôi "một số cán bộ có ăn (hối lộ) thì cũng ăn vừa phải thôi. Ăn hết như thế thì còn đâu để nhân dân ăn", nghe thật xót xa, đau đớn và xấu hổ. Do vậy, nhất định phải làm trong sạch Đảng, trong sạch bộ máy nhà nước, không còn cách nào khác.”

Nhưng “làm sạch” bằng cách nào ? Tham nhũng trong cán bộ, đảng viên đã có từ thời Hồ Chí Minh còn sống nên họ Hồ mới đề ra chỉ tiêu “cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư” cho đảng viên học tập và thực hành.

Phong trào “Học, làm, sống theo Tư tưởng và tấm gương Hồ Chí Minh” được tung ra năm 2007 như một lá bùa để chống tham nhũng và chỉnh đốn đảng, nhưng tham nhũng vẫn trơ ra sống chung với đảng. Vào năm 2011 đảng lại mở cuộc vận động cả xã hội tham gia thường xuyên "Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh" nhằm xây dựng một lớp cán bộ, đảng viên mới trong sạch để lấy lại lòng tin trong dân.

Nhưng tham nhũng, quan liêu và lãng phí tiếp tục năm sau cao hơn năm trước dù đảng tốn phí không biết bao nhiều tiền bạc và thời giờ của dân để hội họp, thảo luận, nghiên cứu.

Đó cũng là mối lo của Trương Tấn Sang với báo Tuổi Trẻ : “Tôi đã nhiều lần chia sẻ chân tình với cử tri, nếu chống tham nhũng không thành công thì việc thực hiện nghị quyết trung ương 4 - một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay - đang rất được nhân dân trông đợi sẽ không thể thành công được. Anh không thể nói trước nhân dân rằng mình không suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức lối sống, trong khi lại tham nhũng, tiêu cực và do vậy, dân cũng sẽ không thể tin bộ máy được trong sạch. Chống tham nhũng thành công thì những biểu hiện suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức lối sống chắc hẳn sẽ tốt dần lên.”

Tất nhiên là thế, nhưng Nghị quyết Trung ương 4 đã trôi qua 6 tháng mà xem ra nhiều việc trong số 19 Điều cấm đảng viên không được làm vẫn tiếp tục bị vi phạm. Trong đó quan trọng và rắc rối nhất vẫn là vấn đề tài sản nổi và chìm của cán bộ đảng viên, nhất là những người có chức, có quyền.

Sang nói: “Còn việc kiểm soát, minh bạch tài sản, thu nhập của đội ngũ cán bộ, công chức là chuyện đại sự. Gốc gác của vấn đề này nằm ở chỗ hiện còn sử dụng tiền mặt quá lớn trong nền kinh tế. Để giải quyết căn cơ hơn, nhất định phải thay đổi phương thức giao dịch này, phải thu hẹp dần, thay vào đó là thanh toán, giao dịch qua ngân hàng. Phương thức này được cho là hiệu quả để có thể kiểm soát được các "giao dịch ngầm". Chúng ta luôn mong muốn hạn chế bị ăn cắp, ăn trộm, bòn rút của công hay các giao dịch vì mục đích tiêu cực, nhưng với chế độ sử dụng tiền mặt đại trà như hiện nay sẽ không thể kiểm soát, thậm chí tham nhũng sẽ ngày càng tệ hại hơn.”

Nhà nước Việt Nam, từ năm 2004 đã nghĩ đến một Nghị định cấm sử dụng tiền mặt, nhưng không thành công vì có nhiều chống đối từ phía Doanh nghiệp tư khi có ý kiến muốn hạn chế giao dịch tiền mặt ở mức dưới 10 triệu đồng.

Như vậy, bao nhiêu lâu dịch vụ giao dịch tiền mặt, vàng và đồng Dollar còn thịnh hành thì công tác chống tham nhũng còn gian nan.

Lệnh kê khai tài sản đã có từ năm 2007, nhưng cán bộ khai xong rồi “giấu đi”, dân không được thắc mắc mà đảng cũng không “công khai” cho ai biết nên có khai cũng như không. Hơn nữa lệnh khai này chỉ chú trọng vào những người được đảng đưa ra tranh cử Quốc hội và các Hội dồng nhân dân nên việc làm này được coi như một thủ tục của Luật bầu cử.

Vì vậy, Sang mới nói: “Quy định về vấn đề này đã có rồi, nhưng thực tế cũng chưa đảm bảo hiệu quả như mong muốn và tính thực chất của việc kiểm soát tài sản, thu nhập bằng biện pháp kê khai này. Chúng tôi năm nào cũng kê khai. Sắp tới đây cũng sẽ công khai các kê khai này tại nơi cư trú, nơi công tác của cán bộ, công chức.

Tuy nhiên, khi nền kinh tế còn sử dụng tiền mặt đại trà, thì vẫn rất lo ngại sẽ còn tình trạng giấu giếm tài sản, thu nhập bất chính, chưa kể tình trạng rửa tiền thông qua kênh bất động sản, chứng khoán, ngân hàng thương mại... Trong khi đó, hiệu quả của một số biện pháp kiểm soát như đã áp dụng còn hạn chế. Đó là điều rất rõ, nên cần phải thay đổi, bổ sung biện pháp kiểm soát hữu hiệu hơn.

Về lâu dài, phải hạn chế tối đa sử dụng tiền mặt trong các giao dịch để có thể khống chế, kiểm soát được các "giao dịch ngầm", các khoản thu nhập không rõ nguồn gốc.

Nếu người ta biếu nhau bằng nhà, đất, xe cộ... thì có thể kiểm soát được bằng biện pháp kê khai, công khai để tổ chức, nhân dân giám sát, khó có thể che đậy được tai mắt của dư luận, báo chí. Nhưng nếu họ biếu nhau bằng tiền thì sẽ rất khó khăn để kiểm soát trong điều kiện hiện nay.”

Đó là giấc mơ của Sang, nhưng trước Sang đã có Chủ tịch Nước Nguyễn Minh Triết và hai Tổng Bí thư đảng Lê Khả Phiêu (Khoá VIII) và Nông Đức Mạnh (Khoá IX và X) cũng đã nói đến giấc mơ thấy các biện pháp chống tham nhũng hữu hiệu hơn được áp dụng, nhưng chuyện đâu vẫn hòan đó không ai nhích nổi tảng đá nặng ngàn cân của các phe cánh trong đảng.

Nguyễn Tấn Dũng, Thụ tướng được trao chức Trưởng ban Chỉ đạo phòng, chống tham nhũng từ 2007 cũng không làm được gì mà còn mang tai tiếng để cho con c ái, dòng họ, bạn bè làm giầu trên mồ hôi nước mắt của dân.

Tại sao có chuyện khó dứt điểm này ? Tại vì tuy chỉ có một đảng cầm quyền nhưng không phe nào chịu lép vế khi chạm đến quyền lợi.

Vì tham nhũng đã biến thành “cách làm có lợi tức cao và nhanh giầu hơn bất cứ việc làm nào” nên cán bộ, đảng viên càng thi đua tham nhũng bằng mọi mánh khóe khiến dân oán than, hận thù khiến đảng cảm thấy rát mặt cần phải ra tay để cứu đảng, dù phải chảy máu.

Vì vậy Sang đã qủa quyết với báo Tuổi Trẻ hôm 25/06 (2012): “Dứt khoát phải tiến hành thành công. Đó là mệnh lệnh của nhân dân. Không thể để nghị quyết trung ương 4 không thành công, là phụ lòng tin của dân, của Đảng, là không vì lợi ích của nhân dân, của Tổ quốc. Chúng ta không có con đường nào khác, chỉ có một lựa chọn duy nhất là phải thành công.

Cho dù phải chấp nhận những biện pháp đau đớn cũng phải làm, vì đó là sự sống còn của Đảng, của chế độ và tương lai tươi sáng của đất nước này.”

Đó là lý do tại sao Ban Chấp hành Trung ương đảng, tại Hội nghị Trung ương 5 ngày 15-5 (2012) đã dành lại Ban Chỉ đạo phòng, chống tham nhũng từ tay Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng trao cho Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Sang nói: “Với thể chế chính trị của nước ta thì cách tổ chức bộ máy về phòng chống tham nhũng như vậy là mạnh mẽ nhất rồi và "ra tay" cỡ như vậy cũng đã là cao nhất. Nhân dân đang rất trông chờ kết quả từ quyết sách mới.”

Nhưng cũng nên biết từ thời Trần Dụ Châu, Đại tá Cục trưởng Cục Quân nhu bị xử bắn ở Chiến khu Việt Bắc về tội “biển thủ công quỹ, nhận hối lộ, phá hoại công cuộc kháng chiến”, sau phiên tòa án Binh tối cao tại thị xã Thái Nguyên ngày 05/09/1950, chưa có thêm cán bộ, đảng viên nào bị kết án tử hình, dù có nhiều vụ tham nhũng, lãng phí gấp trăm ngàn lần hơn vụ Trần Dụ Châu từ ngày có chủ trương “Đổi mới” năm 1986.

Bình luận về vụ Trần Dụ Châu, báo Cứu quốc ngày 27/9/1950 đã viết : “Trần Dụ Châu, nguyên Giám đốc Nha Quân nhu can tội ăn cắp công quỹ làm nhiều điều bỉ ổi đã bị đưa ra trước Tòa án binh tối cao. Ngay ngày hôm sau, tên phản bội quyền lợi nhân dân ấy đã bị bắn để đền tội của y.

Trong tình thế kháng chiến và trong giai đoạn quyết liệt hiện nay, vụ án Trần Dụ Châu có một ý nghĩa lớn lao. Nó làm toàn thể nhân dân bằng lòng và thêm tin tưởng ở chính quyền và đoàn thể nhân dân. Nhân dân đã thấy rõ: Chính quyền và đoàn thể không bao giờ dung túng một cán bộ nào làm bậy, dù cán bộ cao cấp đến đâu đi nữa….”

“…Có người e ngại: Chúng ta mở toang vụ án này, công khai vạch rõ nhưng tội lỗi nhơ bẩn của Trần Dụ Châu và bè lũ có thể làm một số dân chúng chê trách, hay kẻ địch bám vào đấy để nói xấu chính quyền, đoàn thể ta. Không! Chúng ta không sợ phê bình và tự phê bình những khuyết điểm của ta. Chúng Chúng ta khác bọn phản động và hơn hẳn chúng ở chỗ đó. Đấy là một sự khuyến khích nhân dân thẳng thắn, phê bình những sai lầm của cán bộ, của Chính quyền, đoàn thể vì họ đã hiểu chính quyền, đoàn thể ta là chính quyền, đoàn thể của họ và họ nhất định không tha thứ những kẻ nào đi ngược quyền lợi của họ.

Cái chết nhục nhã của Trần Dụ Châu còn là một lời cảnh cáo những kẻ lén lút đang tính chuyện đục khoét công quỹ của Chính phủ, trục lợi của nhân dân. Tất cả những bọn ấy hãy coi chừng dư luận sắc bén của quần chúng và luật pháp nghiêm khắc của Nhà nước nhân dân!

Chúng ta phải thẳng tay vạch mặt và trừng trị những bọn ấy, những kẻ tham ô, hoang phí, những kẻ mưu sống phè phỡn trên mồ hôi nước mắt người khác, để tiến tới xây dựng một nền tảng chính quyền nhân dân thật vững vàng.”

Như vậy, tại sao sau Trần Dụ Châu lại vắng bóng những bài báo đanh thép chống tham nhũng như thế trong đảng ? Hay là tại vì thời đó chỉ có một Trần Dụ Châu còn bây giờ có hàng ngàn, hàng vạn Trần Dụ Châu từ trung ương xuống cơ sở nên đảng không biết xử tử ai, vì nhìn đâu cũng chỉ thấy “đồng chí” cả ?

Với hình ảnh xấu xa này mà Trọng lại khuyên thanh niên hãy “học đường lối của Đảng, học tập và làm theo tấm gương đạo đức, tư tưởng, tác phong của Bác Hồ” thì có nguy hiểm không ?

Bởi vì tuổi trẻ dễ bắt chước, làm theo, hăng hái dấn thân nên không thể không tự hỏi : Tại sao bố mẹ, anh em, bà con, dòng họ mình có thể tham nhũng để có tiền mà mình không làm theo khi có cơ hội ?

Do đó, Nguyễn Đắc Vinh, Ủy viên dự khuyết T.Ư Đảng, Bí thư thứ nhất T.Ư Đoàn TNCSHCM mới báo cáo với Nguyễn Phú Trọng ngày 28/11/2011 rằng : “Công tác Đoàn được chú trọng nhằm xây dựng được đội ngũ đông đảo về số lượng, từng bước nâng cao về chất lượng. Tổng số đoàn viên và số đoàn viên kết nạp mới những năm gần đây đều tăng. Các cấp bộ Đoàn đã quan tâm, thực hiện tốt công tác giáo dục truyền thống, định hướng giá trị, hình thành nhân cách cho thanh thiếu nhi…

Tuy nhiên, Ban Bí thư T.Ư Đoàn cũng nhận định, hoạt động của Đoàn chưa theo kịp những thay đổi nhanh chóng của tình hình thanh niên. Sự đầu tư của các ngành, các cấp và xã hội cho công tác thanh niên còn chưa tương xứng…

Một số giá trị trong xã hội có nhiều thay đổi do tác động mặt trái của kinh tế thị trường, đã ảnh hưởng mạnh mẽ đến thanh niên, từ đó nảy sinh nhiều vấn đề mới trong tư tưởng, tâm lý, nhu cầu, lợi ích, thói quen hành xử của thanh niên. Điều này đòi hỏi sự phối hợp đồng bộ, tích cực của các cấp, ngành, gia đình và toàn xã hội, một mình tổ chức Đoàn không thể giải quyết được.”

Cũng trong buổi gặp gỡ với Nguyễn Phú Trọng, nhiều cán bộ lãnh đạo TNCSHCM “đã thẳng thắn nêu những khó khăn trong tổ chức và hoạt động của đoàn trên địa bàn dân cư nông thôn, đô thị và trong thanh niên công nhân”.

Điều này có nghĩa Đòan TNCSHCM chỉ thu nạp được đòan viên ở độ thị và các thành phố là lớp trẻ con ông, cháu cha của cán bộ trong đảng vì chính quyền lợi của bố mẹ, gia đình và bản thân thanh niên muốn có chỗ tiến thân.

Ngược lại thanh niên ở nông thôn và công nhân là con nhà nghèo, thiếu học phải lo làm nuôi thân và phụ giúp gia đình nên không ai tha thiết tham gia các tổ chức của đảng.

THANH NIÊN THẤT NGHIỆP

Bằng chứng “con vua lại được làm vua, con sãi quét chùa đi nhặt lá đa” đã được chứng minh trong một cuộc nghiên cứu của Tổ chức Lao động Quốc tế tại Việt Nam.

Báo cáo viết : “Thanh niên độ tuổi từ 15 đến 24 là nhóm đông nhất, chiếm 50,4% trong tổng số người thất nghiệp. Nữ thanh niên gặp khó khăn nhiều hơn khi tìm việc làm so với nam thanh niên. Năm 2010, tỉ lệ thất nghiệp của nữ thanh niên ở Việt Nam là 8,3%, so với 5,9% ở nam thanh niên. Nhưng thất nghiệp trong thanh niên chỉ là phần nổi của tảng băng vì những người có việc làm thì chất lượng việc làm còn là vấn đề. Một số lượng đáng kể thanh niên phải thực hiện các công việc có năng suất thấp, dễ bị tổn thương và những công việc phi chính thức được trả công thấp.” (Báo Dân Trí, ngày 30/03/2012)

Báo này cũng trích lời ông Gyorgy Sziraczki, Giám đốc Quốc gia, Tổ chức Lao động Quốc tế (ILO) tại Việt Nam nói rằng : “

Mỗi năm, hơn 1 triệu thanh niên gia nhập thị trường lao động Việt Nam. Rất nhiều trong số họ phải vất vả mới tìm được và giữ được việc làm. Tạo cơ hội để tất cả mọi người, đặc biệt là thanh niên độ tuổi từ 15 đến 24 (theo định nghĩa quốc tế về thanh niên) đều có được việc làm bền vững là một nhiệm vụ quan trọng đối với Việt Nam”

Mặt khác, một bài viết của Đài Tiếng Nói Việt Nam năm 2011 cho biết tình trạng không sáng sủa của thanh niên ở Việt Nam : “ Hiện nay, dân số trong độ tuổi thanh niên (16-30 tuổi) có khoảng 22 triệu người, chiếm gần 23% dân số cả nước, trong đó, thanh niên nông thôn chiếm khoảng 51,5%. Đây là lực lượng quan trọng trong phát triển nông nghiệp và xây dựng nông thôn mới. Điểm nổi bật của thanh niên nông thôn là dám nghĩ, dám làm, mạnh dạn tham gia chuyển đổi, chuyển dịch cơ cấu kinh tế, vươn lên thoát nghèo. Nhiều thanh niên nông thôn đã bứt ra khỏi lối tư duy cũ kỹ, mạnh dạn đầu tư vốn, sức lực, chất xám để sản xuất kinh doanh. Tuy nhiên, thực tế hiện nay là thanh niên nông thôn đang có hạn chế lớn là trình độ học vấn và kỹ năng nghề nghiệp thấp lại ít có cơ hội được đào tạo nghề nghiệp.

Theo điều tra của Ban Thanh niên nông thôn, Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí minh, tỷ lệ lao động có chuyên môn kỹ thuật trong thanh niên nông thôn thấp hơn 4 lần so với thành thị; trình độ cao đẳng, đại học trở lên của thanh niên nông thôn thấp hơn 6 lần so với thanh niên thành thị.”

Với một thực tế học vấn thấp, nghề chuyên môn không có nên mức sống của thanh niên nông thôn thua kém thanh niên thành phố, nhất là so với con cán bộ đảng viên có chức, có quyền và giỏi tham nhũng, biết lãng phí của công nhậy bén hơn anh cán bộ dân quê thì nhiều tệ nạn xã hội trong thanh niên lao động, nông dân phải xẩy ra như đã chứng minh trong số người trẻ nghiện má túy, lây nhiễm HIV-AIDS.

Một nghiên cứu của Việt Nam cho biết tình trạng lây nhiễm HIV-AIDS: “Đỉnh dịch chính là giai đoạn 2005-2006, khi mà tất cả các tỉnh thành trong cả nước đều có người nhiễm HIV, với 29.133.000 trường hợp.”

Theo tin của AIDS và cộng đồng số 05-2011 thì:

- Tổng số trường hợp nhiễm HIV/AIDS còn sống: 183.938

- Tổng số trường hợp mắc AIDS còn sống: 44.022

- Tổng số trường hợp đã chết do AIDS: 49.477

Nhà nước CSVN còn cho biết : “Kết quả giám sát trọng điểm năm 2010 cho thấy, tỷ lệ hiện nhiễm HIV nhóm tiêm chích ma túy tuy đã giảm nhưng vẫn còn khá cao ở mức 17,2%, tỷ lệ nhiễm trong nhóm phụ nữ bán dâm là 4,6%, tỷ lệ nhiễm trong nhóm quan hệ tình dục đồng giới nam tại các thành phố lớn là 14-16%. Bên cạnh những thành công đã đạt được trong công tác phòng, chống HIV/AIDS thời gian qua, chúng ta vẫn còn phải đương đầu với không ít khó khăn và thách thức.

Mặc dù đã đạt được những thành công nhất định trong công tác phòng, chống HIV/AIDS nhưng tình hình dịch vẫn còn diễn biến phức tạp, tiềm ẩn nhiều nguy cơ nếu không triển khai đồng bộ các biện pháp can thiệp trên diện rộng. Kết quả Giám sát trọng điểm năm 2010 cho thấy: tỷ lệ hiện nhiễm HIV được phát hiện trong nhóm tiêm chích ma túy vẫn còn cao (17,5%), tỷ lệ này trong nhóm phụ nữ bán dâm tại một số tỉnh thành phố cũng rất cao như Hà Nội (18%), Cần Thơ, Lạng Sơn (13,3%), Đồng Nai (10%), thành phố Hồ Chí Minh (8,8%). Đây là một trong những nguồn có nguy cơ rất cao trong việc làm lây nhiễm HIV trong chính những nhóm đối tượng này và từ họ ra cộng đồng.”

Về tình trạng ma túy, Báo Pháp Luật viết ngày 10/089/2011: “Theo Cục trưởng Cục Phòng, chống tệ nạn xã hội (Bộ LĐTB&XH) Nguyễn Văn Minh,tính đến cuối tháng 6/2011, cả nước có 149.900 người nghiện ma túy (tăng khoảng 2,7 lần với mức tăng xấp xỉ 6.000 người nghiện/năm so với cuối năm 1994).

Đặc biệt độ tuổi của người nghiện ma túy cũng có xu hướng trẻ hóa. Cuối năm 2010, gần 70% người nghiện ma túy ở độ tuổi dưới 30 trong khi tỷ lệ này vào năm 1995 chỉ khoảng 42%. Hơn 95% người nghiện ma túy ở Việt Nam là nam giới. Tuy nhiên, tỷ lệ người nghiện là nữ giới cũng đang có xu hướng tăng trong những năm qua.”

THANH NIÊN MẤT ĐỊNH HƯỚNG

Vì các tệ nạn xã hội, kể cả mại dâm và tổ chức mại dâm trong học sinh và sinh viên đã được nói đến như một hiện tượng xã hội đen tối đối với tuổi trẻ, trong đó tình trạng mất định hướng, nhu nhược tinh thần trong giới trẻ đang gây bức xúc trong mọi gia đình Việt Nam.

Bằng chứng Thanh niên “mất định hướng” cũng đã được đảng CSVN nhỉn nhận trong “Nghị quyết số 25-NQ/TW ngày 25/7/2008 của Ban Chấp hành Trung ương về tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với công tác thanh niên thời kỳ đẩy mạnh công nghiệp hoá, hiện đại hoá.”

Nghị quyết viết: “Một bộ phận thanh niên sống thiếu lý tưởng, giảm sút niềm tin, ít quan tâm tới tình hình đất nước, thiếu ý thức chấp hành pháp luật, sống thực dụng, xa rời truyền thống văn hóa dân tộc. Học vấn của một bộ phận thanh niên nhất là thanh niên nông thôn, thanh niên dân tộc thiểu số còn thấp; nhiều thanh niên thiếu kiến thức và kỹ năng trong hội nhập quốc tế. Tính độc lập, chủ động, sáng tạo, năng lực thực hành sau đào tạo của thanh niên còn yếu, chưa đáp ứng yêu cầu công nghiệp hoá, hiện đại hóa. Tình trạng tội phạm và tệ nạn xã hội trong thanh niên đang gia tăng và diễn biến ngày càng phức tạp. Tỉ lệ thanh niên nhiễm HIV/AIDS còn cao.”

Tại sao? Nghị quyết giải thích vì: “Một số cấp ủy đảng chưa quan tâm đúng mức lãnh đạo công tác thanh niên; việc đôn đốc, kiểm tra, đánh giá, rút kinh nghiệm thực hiện các chủ trương, nghị quyết của Đảng về công tác thanh niên không thường xuyên, kịp thời; công tác quy hoạch, đào tạo, bồi dưỡng và sử dụng cán bộ trẻ chưa thực sự được coi trọng; chưa làm tốt công tác phát triển đảng trong thanh niên. Nhà nước chậm thể chế hoá và triển khai thực hiện các chủ trương, nghị quyết của Đảng về công tác thanh niên; thiếu những chính sách nhất quán, đồng bộ, lâu dài đối với thanh niên; chưa có chính sách cụ thể để bồi dưỡng, đào tạo, sử dụng tài năng trẻ, việc thực hiện Chiến lược phát triển thanh niên còn hạn chế. Nhiều bộ, ngành, địa phương chưa làm tốt trách nhiệm chăm lo, bồi dưỡng, phát huy thanh niên thuộc lĩnh vực được phân công. Việc đổi mới nội dung và phương thức hoạt động của Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh và Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam chưa theo kịp sự phát triển của tình hình thanh niên; khả năng chi phối và ảnh hưởng của Đoàn, Hội trong thanh niên chưa sâu rộng, tỉ lệ tập hợp thanh niên thấp, tính tiên phong; gương mẫu của cán bộ đoàn, hội và đoàn viên, hội viên chưa cao. Mặt trận Tổ quốc, các đoàn thể nhiều địa phương chưa phối hợp chặt chẽ, chưa tạo được sức mạnh tổng hợp trong công tác thanh niên tác thanh niên sự kết hợp giữa gia đình – nhà trường - xã hội trong giáo dục thanh niên còn hạn chế.”

Công tác đảng đối với thanh niên lỏng lẻo, thờ ơ và thất bại như thế mà Nguyễn Phú Trọng vẫn có thể ra lệnh cho Đòan TNCSHCM, trong cuộc nói c huyện ngày 28/11/2011 tại Hà Nội rằng: “Thanh niên là rường cột của dân tộc, là bộ phận nòng cốt của xã hội, lực lượng xung kích của cách mạng, đồng thời là người chủ tương lai của đất nước. Công tác thanh niên là nhiệm vụ sống còn của Đảng, của dân tộc. Đoàn Thanh niên là lực lượng hậu bị tin cậy của Đảng….”

"…Nhiệm vụ cơ bản, trọng tâm của Đoàn Thanh niên là giáo dục. Cụ thể, Đoàn Thanh niên cần giúp Đảng đoàn kết, tập hợp, giáo dục, xây dựng một thế hệ thanh niên có đủ bản lĩnh chính trị, trình độ trí tuệ, sức sáng tạo, kế tục trung thành và xuất sắc sự nghiệp cách mạng vẻ vang của Đảng và dân tộc. Đây vừa là truyền thống vừa là yêu cầu đặt ra trong tình hình hiện nay".

Nhưng muốn thanh niên “yêu” đảng và “trung thành”với đảng thì trước tiên đảng phải làm gương sáng cho thanh niên noi theo. Đằng này, ngòai tệ nạn tham nhũng, quan liêu, lãng phí của mồ hôi nước mắt của dân, cán bộ đảng viên còn mất phẩm chất, đạo đức xuống dốc và suy thoái tư tưởng, xa dân, đàn ép, kìm kẹp dân như đảng đã phơi ra trong Nghị quyết Trung ương 4 (Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay)thì làm sao thế hệ tương lai của đất nước có thể dại dột uống chén thuốc độc của Nguyễn Phú Trọng ? -/-

Phạm Trần
(06/012)

Bắc Triều Tiên có thể đã đưa tên lửa giả vào cuộc diễu binh năm nay

Thứ bảy 30 Tháng Sáu 2012

Bắc Triều Tiên có thể đã đưa tên lửa giả vào cuộc diễu binh năm nay

Tên lửa tầm xa Bắc Triều Tiên trong lễ duyệt binh ngày 15/04/2012

Tên lửa tầm xa Bắc Triều Tiên trong lễ duyệt binh ngày 15/04/2012

REUTERS

Thanh Phương

Ít nhất 6 tên lửa được giới thiệu là tên lửa cơ động KN-08 mới đã được trình diễn trong cuộc diễu binh lớn ngày 15/4 vừa qua, mừng sinh nhật thứ 100 của cố lãnh tụ Kim Nhật Thành. Nhưng trong một báo cáo công bố hôm qua, 29/06/2012, các chuyên gia về lệnh cấm vận của Liên Hiệp Quốc cho biết, các nhà phân tích nghi ngờ đó là những tên lửa giả.

Các chuyên gia Liên Hiệp Quốc cũng cho biết họ sẽ điều tra về chiếc xe khổng lồ dùng để chở các tên lửa nói trên. Theo họ, Bình Nhưỡng trước đây không hề cho thấy có khả năng chế tạo một xe cỡ lớn như vậy.

Theo báo chí Nhật Bản, chiếc xe này là do Trung Quốc sản xuất. Các chuyên gia Liên Hiệp Quốc còn nghi là những chiếc xe Mercedes được nhìn thấy dọc theo bên đường trong lễ diễu binh hôm đó là những xe được nhập lậu vào Bắc Triều Tiên.

Trong khuôn khổ các biện pháp trừng phạt mà Liên Hiệp Quốc ban hành sau khi Bình Nhưỡng tiến hành các vụ thử hạt nhân năm 206 và 2009, Bắc Triều Tiên bị cấm nhập xe hơi hạng sang.

Hoa Kỳ vào tuần trước cho biết họ đã bày tỏ mối quan ngại với Trung Quốc, sau khi nhật báo Asahi Shimbun nói Trung Quốc đã chở các xe vận tải đến Bắc Triều Tiên, vi phạm lệnh cấm vận của Liên Hiệp Quốc. Bắc Kinh đã bác bỏ thông tin nói trên của tờ báo Nhật Bản.

Các chuyên gia của Liên Hiệp Quốc hiện cũng đang điều tra về khả năng Bắc Triều Tiên ký một hợp đồng bán vũ khí quy ước cho Miến Điện.

 

 

 

 dangnguoivietyeunguoiviet.org

7 cái nhất của Hồ Chí Minh

Subject: Re: Tại sao bọn tàn quân trong quân đội tay sai Sai gòn bị thế giới văn minh khinh ghét

TẠI SAO CẢ THẾ GIỚI ĐỀU MUỐN Ị VÀO MẶT HCM? -  VÌ HẮN CÓ BẢY CÁI NHẦT. 

 

THẰNG CHÓ MÁ BẤT NHÂN, BẤT HIẾU, BẤT NGHĨA HÃY ĐỂ CHO THẰNG BÁC CỦA MI YÊN THÂN TRONG LỒNG KÍNH CỦA HẮN. MẦY BỊA CHUYỆN BÔI NHỌ CHÚNG ÔNG KHÔNG CÓ LỢI CHI MÔ.

 

NHỮNG CÁI NHẤT CỦA HỒ CHÍ MINH * HÀ LONG *


Hồ Chí Minh là một người đặc biệt, điều ấy không phải bàn cãi, thậm chí còn là người cực kỳ đặc biệt có một không hai vì chính ông ta là người phải chịu trách nhiệm chung nhất, chịu trách nhiệm nặng nhất và chịu trách nhiệm cuối cùng cho thời đại đau thương nhất, dối trá nhất, suy đồi nhất và ô nhục nhất trong lịch sử dân tộc Việt Nam – chính là thời đại cộng sản hoành hành ở Việt Nam.


Hồ Chí Minh có những cái nhất mà hiếm ai trong người Việt Nam bình thường cũng như người làm chính trị có được cái nhất ấy như ông ta. Xin được liệt kê ra đây 7 cái nhất của Hồ Chí Minh để người dân Việt Nam có thể hiểu đúng và hiểu rõ hơn về con người ông ta, và để đám học trò ma quỷ và lũ lâu la đầu trâu mặt ngựa của ông ta hãy dày công mà HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TẤM GƯƠNG ĐẠO ĐỨC HỒ CHÍ MINH – góp phần sớm đưa chế độ độc tài cộng sản Việt Nam sụp đổ tan tành xác pháo.

 

7 cái nhất của “Thánh nhân” Hồ Chí Minh:

 

 1- Hồ Chí Minh – KẺ ĐẠI BẤT NGHĨA:

        Chị ruột ở quê ra thăm Hồ Chí Minh không tiếp, dù người chị ruột này cũng là người đi theo “cách mạng” từ rất sớm và từng bị tù đày tra tấn dưới thời Pháp thuộc. Vì vậy mối quan hệ giữa họ vừa là tình huyết thống chị em ruột thịt, vừa là tình đồng chí cộng sản. Khi chị ruột ốm nặng sắp chết ở quê báo tin ra Hồ Chí Minh cũng không về thăm. Sau đó người chị ruột này chết ở quê trong sự nghèo khó cô độc Hồ Chí Minh cũng không về đưa tang.

2- Hồ Chí Minh – KẺ ĐẠI BẤT HIẾU:

      Trích di chúc “Thánh nhân” Hồ Chí Minh:

“……… phòng khi tôi đi gặp cụ Mác, cụ Lê Nin ………..”

Khi chết mà không nghĩ linh hồn mình (nhưng cộng sản tuyệt đối vô thần cơ mà nhỉ ? !) sẽ được lên thiên đàng gặp tổ tiên, ông bà, cha mẹ mà lại đi (xuống địa ngục) gặp đám tổ sư người Tây (có người Tây tốt nhưng cũng có người Tây xấu, có người Tây thông minh nhưng cũng có người Tây điên khùng hoang tưởng) ở tận đẩu tận đâu ở thời nảo thời nao.

Đến tận lúc lập di chúc rồi mà vẫn còn ước vọng khác người như vậy thì quả thật là đặc biệt, quả thật là đại bất hiếu!

3- Hồ Chí Minh – KẺ ĐẠI HÁO DANH:

“Thánh nhân” Hồ Chí Minh tự thổi kèn trong việc viết cuốn sách “Những mẩu chuyện hoạt động của Hồ Chủ Tịch” lấy tên là Trần Dân Tiên. Trong quyển sách đại bịp này Hồ Chí Minh đã tự nhận mình là “… một người khiêm nhường đến thế …”

Hồ Chí Minh thật là một kẻ háo danh và vĩ cuồng đến mức bệnh hoạn và trơ tráo.

 

4- Hồ Chí Minh – KẺ ĐẠI HỖN LÁO

Hồ Chí Minh lần đầu tiên tự xưng là “ Cha già dân tộc” khi mới 55 tuổi. Theo lẽ thường tập tục kết hôn và sinh con thời bấy giờ thì người 75 tuổi đã có thể là cha, người 95 tuổi đã có thể là ông của Hồ “Thánh nhân”. Vậy mà ông ta vẫn xưng xưng tự gọi mình là cha già dân tộc với hàng chục triệu người dân Việt Nam trong đó có hàng triệu người đáng tuổi ông tuổi bà, tuổi cha tuổi mẹ của ông ta.

     Hồ Chí Minh quá hỗn !

     Hồ Chí Minh quá loạn ngôn !

Một số người thắc mắc điều này và tác giả cũng có chung thắc mắc với họ, tại sao truyền thông Việt nam ra rả gọi Hồ Chí Minh là cha già dân tộc mà không gọi người vợ gốc Tàu duy nhất được tạm coi là danh chính ngôn thuận của Hồ Chí Minh (nhưng cũng chỉ là danh chính ngôn thuận trong vòng bí mật của cộng sản Tàu và cộng sản Việt) – bà Tăng Tuyết Minh, là “mẹ già dân tộc” ? !

 

5- Hồ Chí Minh – KẺ ĐẠI TÀN NHẪN

Hồ Chí Minh chối bỏ hoàn toàn vợ (nhiều vợ) con (nhiều con) của mình để dựng nên một hình tượng trai tân đến già, cả cuộc đời vì  nước non, hy sinh tất cả vì sự nghiệp cách mạng. Đây là việc làm thừa, là dấu hiệu rõ nét của chứng háo danh, vĩ cuồng đến bệnh hoạn của ông ta và sự dối trá đến khủng khiếp vô luân của ông ta và đám học trò đệ tử để lừa đảo mị dân. Bởi vì một người đàn ông, một người làm chính trị như ông ta hoặc hơn cả ông ta như Lê Nin, Mao Trạch Đông đều có vợ (hay nhiều vợ/đời vợ) và con thì cũng là điều bình thường, nhất là ở thời bấy giờ khi mà Việt Nam vẫn thừa nhận chế độ đa thê và hôn nhân thực tế (đến tận những năm 2000 Việt Nam vẫn thừa nhận hôn nhân thực tế và thực trạng đa thê (nhiều vợ) của các cán bộ cách mạng cao cấp vì hoạt động cách mạng mà phải phân ly với gia đình cũ và có thêm gia đình mới).

Hồ Chí  Minh không những chối bỏ hoàn toàn vợ con, mà khi một trong những người vợ của ông ta là bà Nông thị Xuân có ý định/đòi hỏi phải công khai, danh chính ngôn thuận quan hệ vợ chồng với mình (lúc này Nông thị Xuân đã có một con trai với Hồ Chí Minh là Nguyễn Tất Trung) thì ông ta đã ra lệnh/để mặc các đồng sự chóp bu và tay sai là Trần Quốc Hoàn giết chết dã man Nông thị Xuân. Nông thị Xuân đã bị vật nặng đập vào đầu đến chết, sau đó xác bị ném ra đường đê dốc Chèm cầu Thăng Long – Hà Nội rồi cho xe cán lên giả vờ là tai nạn giao thông – 2 lần bị giết và 1 lần coi như đã chết khi Hồ Chí Minh ra lệnh/im lặng để mặc bộ chính trị chóp bu của đảng cộng sản bàn thảo kế hoạch giết người diệt khẩu man rợ khủng khiếp này. Tổng cộng bà Nông thị Xuân - người vợ yêu của Hồ Chí Minh đã bị giết đến 3 lần để bảo vệ uy tín và hình ảnh “Thánh nhân” của lãnh tụ Hồ Chí Minh.

Chỉ có ma quỷ và phải là ma quỷ tàn ác nhất trong các loài ma quỷ mới làm như vậy.

Về các con của mình Hồ Chí Minh không thừa nhận và không trực tiếp nuôi dưỡng bất kỳ người con nào.

Cha thường còn nỏ bằng ai,

Đòi “cha dân tộc” điên rồ lắm thay !

 

6- Hồ Chí Minh – KẺ ĐẠI TRỐNG RỖNG:

Trong một giây phút nịnh bợ đến mức xuất thần với đám quan thầy Tàu cộng, Hồ Chí Minh đã mất hết cả lý trí mà buột miệng nói ra một sự thật vốn được giấu kín lâu nay về kiến thức, về trình độ học vấn, về lý tưởng của mình như sau:

“Tôi không tư tưởng gì ngoài tư tưởng của Mao Trạch Đông.”

Vì vậy, tác giả bài viết này đề nghị Bộ Chính trị đảng cộng sản Việt nam, Ban tuyên giáo Trung ương, Bộ Giáo dục và đào tạo phải khẩn trương sửa ngay tên “Cuộc vận động học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” thành “Cuộc vận động học tập và làm theo tấm gương đạo đức Mao Trạch Đông vì Hồ Chí Minh không có tư tưởng gì trong đầu ngoài tư tưởng của Mao Trạch Đông”.

Thiết nghĩ (không hề mỉa mai chút nào!) điều này là hoàn toàn phù hợp với công cuộc bán nước và làm tay sai cho Tàu cộng mà đám cán bộ chóp bu và cốt cán của đảng cộng sản đang tích cực đẩy mạnh và công khai hóa dần.

 

7- Hồ Chí Minh – KẺ ĐẠI LƯU MANH:

Ai đã từng đọc Hồi ký Tháng 8 cờ bay của ông Vũ Đình Huỳnh, thư ký, người đồng chí thân cận đặc biệt của Hồ Chí Minh có lẽ không thể nào quên đoạn tác giả viết về cuộc viếng thăm nghĩa trang Công xã Paris trong thời gian rảnh rỗi khi Hồ Chí Minh đi dự hội nghị Phông ten nơ bơ lô.

Khi đến thăm nghĩa trang này, Hồ Chí Minh thể hiện sự xúc động quá thể một cách không bình thường. Ông Vũ Đình Huỳnh để ý thấy Hồ Chí Minh khóc rất nhiều và đặc biệt cứ to tướng lên mỗi khi có người Tây đi qua. Cảm thấy Hồ Chí Minh có phần xúc động thái quá mà không hiểu vì sao, ông Huỳnh mới lựa lời hỏi thưa bác sao bác lại xúc động và khóc nhiều thế. Ông Hồ Chí Minh tỉnh queo trả lờI: “Nước mắt cũng như cái vòi nước vậy, có thể điều khiển được, muốn nhiều có nhiều, muốn ít có ít”.

Nhiều người hẳn vẫn còn nhớ vì tivi đã và vẫn đang tiếp tục chiếu đi chiếu lại hình ảnh Hồ Chí Minh khóc khi nói lời xin lỗi vì cải cách ruộng đất về cơ bản là đúng, về cơ bản là thành công, về cơ bản là thắng lợi nhưng chỉ mỗi cái là phải giết hơi bị nhiều người (đoạn này là tác giả nói !): giết bằng cách chôn sống , bằng cách đánh đập vỡ đầu nát óc, bị đánh đến gẫy xương sườn dập nát ngũ tạng, bị đánh đến phọt đái phọt cứt, bị thọc gậy thọc mác từ trên họng xuống hậu môn, từ hậu môn ngược lên họng, bị cắt cổ bằng dao cùn, bị chôn sống hở cái đầu rồi bị nện bằng chày, gậy, đá vào cái đầu đang ngoi ngoi lên mặt đất, bị chôn sống hở cái đầu rồi bị trâu kéo bừa bừa đứt luôn cái đầu đang ngoi ngoi lên mặt đất đó ..v..v..

Được một viên đạn găm vào đầu mà chết như bà đại địa chủ cách mạng Nguyễn thị Năm là một diễm phúc xa xỉ trong cải cách ruộng đất ở Việt Nam!

Thiết nghĩ, với những tội ác khủng khiếp, với sự dối trá tận cùng và sự đạo đức giả siêu hạng của Hồ Chí Minh thì gọi Hồ Chí Minh là tên đại lưu manh vẫn còn là lịch sự.

Hà Long

Hà Nội 2-5-2009

Copyright © Hội Văn Hóa Người Việt Tự Do

CSVN Tự Do Chọn Lựa

CSVN Tự Do Chọn Lựa

(06/29/2012)

Tác giả : Vi Anh

 

Trong chưa đầy một tuần lễ, nhà cầm quyền Việt Nam Cộng sản lên tiếng phản đối TC gọi ngọai quốc thăm dò, khai thác dầu khí ở Biển Đông và phản đối TC thành lập huyện lỵ Tam Sa “quản lý” hai đảo Hòang sa và Trường sa mà TC đã chiếm lấy của VN. Và chánh quyền Phi luật tân phản đối TC bám lấy khu bãi cạn Scarborough của Phi luật, cho tàu hải giám, ngư chính cả ba chục chiếc tràn ngập vùng biển này của Phi Luật tân.

VN và Phi luật tân là hai nước bị TC xấm lấn biển đảo, lớn phản đối TC nhiều nhứt. Thế mà mới đây, TC tỏ ra là Nhạc Bất Quần, ngụy quân tử kiếm, trong chuyện chưởng của Kim Dung, lên tiếng đề nghị 10 nước thành viên Hiệp hội Đông Nam gọi tắt tiếng Anh là ASEAN nên “độc lập” trước thách thức toàn cầu, “đừng để bị chi phối bởi một số cường quốc khác”.

 

 Như đã biết TC trước sau như một chủ trương giải quyết các tranh chấp trong vùng trên căn bản song phương. Đó là chính sách chia để trị, tách bó đũa ra từng chiếc để dễ bẻ; giải quyết tay đôi giữa nước lớn với nước nhỏ, phần thắng ắt vào tay nước lớn. Cường quốc khác mà TC không nói ra nhưng ai cũng biết TC ám chỉ, đó là Mỹ. Mỹ chủ trương giải quyềt đa phương.

 

TC rất lo ngại hành động bành trướng, “nước lớn”, kẻ cả của TC càng ngày càng đùa đẩy các nước Á châu Thái bình Dương vào vòng tay của Mỹ đang dồn dập trở lại Á châu.

Trong tình thế dó, tình hình đối nội và đối ngoại đang đặt Đảng Nhà Nước CSVN trước một tự do chọn lựa. Một là thực hiện nhân quyền VN để cùng sống và chiến đấu chông quân Tàu, giữ nước, giữ chủ quyền VN với đồng bào và cộng đồng thế giới. Hai là theo lối mòn cũ làm “thần tử” nhu nhược ngụy trang dưới lớp sơn “đồng chí CS”để cho Trung Cộng xâm lăng dần dần đất nước Việt Nam để muôn đời mang tội với lịch sử VN và lời nguyền rủa của dân tộc Việt.

Một, trong nước và ngoài nước người dân VN mong muốn và đòi hỏi nhân quyền. Mong muốn và đòi hỏi nhân quyền VN đã thành phong trào đấu tranh tổng hợp, rộng khắp rồi. Nó xảy ra tứ bắc chí nam, từ đồng bào Thương đến đồng bào VN, tín đồ các tôn giáo.

 

 Dưới nhiều hình thái đấu tranh cho tự do tôn giáo, tự do dân chủ của giới tu sĩ, trí thức, chống cườp nhà dất của dân oan, biểu tình, lãng công đòi tăng lương của công nhân.

 

Đây là một xu thế thời đại có tăng chớ không có giảm, một tiến trình bất khả cưỡng, không thể đảo ngược. Chỉ có một cách giải quyết mà thôi. Đó là nhà cầm quyền trả lại quyền sống bất khả tương nhương lại cho người dân. Hoặc là người dân ở một thời điểm nào đó lật đổ nhà cầm quyền đã tước đọat quyền sống của người dân.

 

 Lịch sư thế giới đã chứng minh chưa có nhà cầm quyến nào dù mạnh thế mấy có thể diệt được nhân dân, trái lại vô số nhà cầm quyền bị dân lật đổ để sống còn trên tro tàn của chế độ cướp quyền làm người của người dân. Bây giờ là thời điểm Đảng Nhà Nước có tự do để thực hiện nhân quyền VN.

Hai, nhân quyền VN là điều kiện tiên quyết để Mỹ cứu nguy VN trước đà xâm lược của TC. Lúc này là thời cơ thuận tiện và tốt để cứu nguy VN ra khỏi sự lệ thuộc và sự xâm lăng của TC. Mỹ đã dồn dập trở lại Á châu Thái Bình Dương mà tiêu điểm là Biển Đông của VN. Tổng Trưởng Quốc Phòng Mỹ đã trực tiếp đến Vịnh Cam Ranh, căn cứ chiến lược cũ của Mỹ thới Chiến Tranh Lạnh.

 

TT Obama tư lịnh tối cao Quân Lực Mỹ đã liên kết làm vòng vây TC, từ Nhựt xuống Nam Hàn, Phi luật Tân, Úc (Dawin, Úc), Nam Dương và Ấn độ. Tổng Tham mưu Trưởng Liên Quân của Mỹ đã điều 60% hạm đội, 6 trên 11 hàng không mẫu hạm về Á châu Thái Bình Dương.

Nhờ có hiệp ước phòng thủ hỗ tương với Mỹ dược Mỹ viện trọ tàu chiến, hiện đại hóa quân dội, lập lược lương và tranh bị ra đa giám sát và phònh thủ lãnh hải, Phi luật tân kiên trì đương đầu với TC trên phương diện bảo vệ chủ quyền ở vùng biển bãi cạn Scarborough, trên phương diện ngọai giao, pháp lý, chứng tỏ sư có mặt tại chỗ của mình.

Còn VN ngư dân VN chết, bị thương, bị bắt vì TC, và mất đảo và biển nhiều nhứt vào tay TC- nhiều nhứt nhưng nhà cầm quyền CS VN ở thế kẹt, gần như co tay chịu đựng ngòai những lời nói suông, sáo mòn về chủ quyền.

 

Có khi TC còn “chơi cha” buộc CSVN phải “định hướng dư luận”, cấm không cho dân VN biểu lộ lòng yêu nước, cấm không cho biểu tình, ai nói đụng tới TC là bị công an làm tình làm tội. Người dân óan hận, khinh thường CS là nhu nhược, mãi quốc cầu an, cầu vinh được minh họa trong hai bài hát tiêu biểu của Việt Khang khiến trong vòng một tháng có hơn 140.000 người gốc ủng hộ ký kiến nghi gởi Tổng thống Mỹ yêu cầu Mỹ giúp bảo vệ nhân quyền VN.

Ba, Nhân quyền VN trở thành một vấn đề lớn khiến Mỹ muốn giúp VN thóat khỏi đà xâm lược của TC, cũng không làm được. Trong cuộc hội kiến với TTr/QP Mỹ mới đây Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng kêu gọi Hoa Kỳ bỏ hoàn toàn lệnh cấm bán vũ khí cho Việt Nam, chính TTr/QP VNCS Tướng Phùng Quang Thanh xác nhận trong cuộc họp báo, rằng việc VN muốn mua vũ khí nhưng ông Panetta đã không bình luận gì về việc bán vũ khí, mà chỉ nói sự trợ giúp cho Việt Nam sẽ đi kèm với điều kiện, là Việt Nam phải có tiến bộ về nhân quyền và các cải cách khác.

 

Còn Đại sứ Mỹ bên cạnh chánh phủ CS Hà nội, trong một cuộc phỏng vần hết sức lý thú trên kênh truyền hình của Việt Nam, khi người phỏng vấn hỏi Ông liệu Hoa kỳ có thể nghĩ đến việc bán vũ khí cho Việt Nam hay không thì Đại sứ trả lời: “Không! Cho tới khi nào vấn đề nhân quyền được cải thiện!” Tổng Trưởng kiêm Ngoại trưởng Mỹ Bà Hillary Clinton cũng từng tuyên bố khi tới Việt Nam vấn đề nhân quyền là trở ngại trong việc phát triễn đối tác chiến lược với VNCS.

 

 Phụ tá đặc trách Dân Chủ, Nhân Quyển và Lao dộng của Bộ Ngọai Giao Mỹ cũng tường trình hữu thệ trước Ủy Ban Nhân Quyền Tom Lantos của Hạ Viện, ý như của Bà Ngọai Trưởng. Và hai thượng nghị sĩ có thế lực McCain và Leiberman cũng nói Mỹ không bán vũ khi nếu Hà nội không cải tiến nhân quyền. TT Obama cũng nhắc đến những vụ bắt bớ vi pham nhân quyền như Điếu Cày.

Mới đây, tin Reuters cho biết ngân hàng Ex-Im Bank muốn cho Tập Đoàn Bưu Chính Viễn Thông VNCS là VNPT vay 125.9 triệu Mỹ Kim, để mua một vệ tinh truyền hình và viễn thông do Hoa Kỳ sản xuất. Thế mà phải trình Quốc Hội duyệt xét, TT Mỹ phê chuẩn mới vay được, dù Hà nội mua hàng của Mỹ và vay phải trả lời, Lý do giản dị, là không phải vì tính chất nhạy cảm của kỹ thuật cao, mà chỉ vì VN là một chế độ CS.

Trên phương diện ngọai giao và an ninh vùng và thế giới, Mỹ là nước tạo lá chắn cho các nước Đông Nam Á trước đà TC xâm lăng biên đảo, chính Mỹ đã dành cho Đảng CSVN cái quyền tự do chọn lựa thực hiện nhân quyền hay không. Thực hiện nhân quyền thì Mỹ giúp nhiều thứ để bảo vệ lãnh hải và lãnh thổ và thuận lòng dân, họp ý công đồng Thế Giới Tự do. Không thì CSVN phải chịu nhục trước TC, và chịu tội trước lịch sử và nhân dân VN./.

Vi Anh

 

Cách Mạng Ai Cập?

Cách Mạng Ai Cập?

(06/28/2012)

Tác giả : Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh

Sau cuộc bầu cử tự do nhất trong lịch sử Ai Cập hôm Chủ nhật vừa qua cựu Thủ tuớng Mohammed Morsi đã trúng cử Tổng Thống Ai Cập, đánh bại cựu Thủ tướng Ahmed Shafiq trong một cuộc tranh đua gây sự căng thẳng chính trị Ai Cập lên vài nấc nữa.

Bốn Tổng Thống sau chót trong sáu chục năm qua đều là những người trong hàng ngũ quân đội. Đây là lần đầu tiên nước Ai Cập hiện đại được lãnh đạo bởi một người Hồi giáo và cũng là một người dân sự được bầu cử tự do.

Hàng đoàn người ủng hộ Morsi tụ tập ở Công viên Tahrir, Cairo, đã hoan hô và nhẩy múa khi kết quả bầu cử được đọc trên TV. Có nguời thả bồ câu có buộc hình của Morsi tại công viên, nơi đã từng có cuộc nổi dậy đòi cách chức Mubarack hồi năm ngoái. Nhiều nguời còn đốt cả pháo.

Phát ngôn nhân của Morsi tuyên bố những lời nói không thể mô tả “sự sung sướng” trong “giây phút lịch sử này”. Ông ta nói: “Chúng ta có giây phút này là nhờ máu của những người tử đạo trong cuộc cách mạng. Ai Cập sẽ bắt đầu một giai đoạn mới trong lịch sử”.

Lời loan báo đó là đỉnh cao của một giai đoạn 16 tháng chuyển tiếp được dự liệu sẽ đem lại luật lệ dân chủ, nhưng được kiểm soát chặt chẽ và rút gọn bởi các nhà cai trị đã đoạt quyền hành từ Mubarak.

Kết quả rồi đây sẽ kết thúc sự tranh chấp quyền lực của đất nước hiện đang diễn ra giữa tổ chức Huynh đệ Hồi giáo của Morsi và phe quân sự hay chăng?

Ủy hội Bầu cử nói Morsi thắng với 51.7 % lá phiếu so với 48.3% của Shafiq. Số phiếu tổng cộng là 51%.

Farouk Sultan, cầm đầu Ủy Hội Bầu cử, mô tả cuộc bầu cử là “một giai đoạn quan trọng trong sự kết thúc việc xây dựng kinh nghiệm dân chủ của chúng ta”.

Nhưng quan niệm đó có đúng hay không nhỉ? Ngay sau khi kết thúc cuộc bầu cử dân chủ, những người dân Ai Cập sẽ làm gì nhỉ? Họ sẽ bắt tay vào việc xây dựng đất nước của họ chăng? Sự thật không đơn giản như vậy.

Trước hết không ai có thể chối cãi nền văn minh Ai Cập là nền văn minh đầu tiên của loài người với việc xây dựng 3 quả núi, chữ Hán vẫn gọi là Kim Tự Tháp, chữ Anh gọi là “pyramid”. Xét ra trên khắp thế giới ở các lục địa Âu, Á, Phi cho đến Mỹ châu không có một di tích nào của loài người vĩ đại như thế.

Vậy dân tộc Ai Cập sẽ bủa ra quanh 3 qưả núi nhân tạo Kim Tự Tháp để làm ăn mua bán chăng? Ở đây tôi xin thưa rằng chẳng bao giờ có chuyện đó. Tại sao vậy? Bởi vì quanh 3 quả núi nhân tạo chỉ toàn là bãi sa mạc nóng hổi không thể trồng trọt cày cấy gì được. Đó là vấn đề kinh tế, giản dị hơn nữa, đó là sự sống còn của con người.

Chính vì thế dân chúng Ai Cập cho đến nay vẫn tìm đường vượt qua Địa Trung Hải để tìm sự sống còn của họ trong phần lục địa gọi là Âu châu. Ở thời xa xưa đó chưa có những tầu biển lớn nào vượt qua các Đại dương, Thái Bình Dương hay Đại Tây Dương như ngày nay.

Người dân Ai Cập đã được tự do tìm lẽ sống vì vấn đề kinh tế. Để kết luận tôi muốn đặt ra câu hỏi: Tự do cần hay sự sống còn cần cho loài người chúng ta? Chỉ có mấy anh khùng mới không trả lời được câu hỏi này.

  • 0
  •  
  •  

 

 

 

 

 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Tướng Vịnh Qua Báo Tàu

 

Tướng Vịnh Qua Báo Tàu

(06/27/2012)

Tác giả : Trần Khải

Mỗi quan chức lớn tại Hà Nội chắc chắn là có một hồ sơ đánh giá riêng từ Bắc Kinh. Chuyện tình báo theo dõi, quan sát, đánh giá, làm quen, mua chuộc hay lung lạc là tay nghề bình thường phải làm đối với tất cả những nhân viên tình báo và ngoaị giao. Vấn đề là những hồ sơ này thường là bí mật, rất ít khi để lộ ra.

Như khi Mỹ để lộ ra các điện văn ngoạị giao về tình hình quan chức Việt Nam, thắc mắc đầu tiên là có thực Mỹ cố ý để lộ ra hay là vì sơ suất để mất trộm? Nếu bị trộm, taị sao các hồ sơ kinh hoàng hơn lại không thấy? Tương tự, khi báo Trung Quốc viết về các quan chức VN, tất cũng nằm trong một ván cờ có tính toán, chứ không phải thuần túy là nghề báo muốn đưa thông tin cho độc giả.

Hôm 24-6-2012, báo South China Morning Post (Nam Hoa Bưu Báo), bản doanh ở Hồng Kông, có bài viết của Greg Torode, nhan đề “Hanoi's old fox emerges from shadows,” nghĩa là “Cáo già Hà Nội bước ra từ bóng tối.”

Bài báo nói về ông Tướng Nguyễn Chí Vịnh. Có phải các thông tin này là chính xác? Và dù chính xác hay sai trật, có phải bài viết phản ánh đúng cái nhìn từ Bắc Kinh, nghĩa là người từ xa?

Bài báo nêu hình ảnh Tướng Vịnh như là “nhà ngoaị giao du kích,” và đang “được quan sát kỹ trong khi ông tìm cách quân bình quan hệ với TQ và Mỹ.”

Nhà báo Torode gọi ông Vịnh, qua lời vài người biết ông này, là “nhà tư tưởng chiến lược tinh ranh nhất.” Người khác thì gọi ông Vịnh là “thô kệch.” Nhưng người ta nói, theo Torode, Tướng Vịnh, hiện là Thứ Trưởng Quốc Phòng, là “cáo nhất trong các cáo già.”

Bài báo nói, trẻ em Việt Nam học kỹ bài học kháng chiến chống các nước lớn, từ thời xa xưa là chống các triều vua Trung Quốc và thế kỷ 20 là chống Pháp, chống Mỹ, chống Khmer Đỏ và rồi lại chống TQ.

Báo SCMP nói, tuy nhiên chiến trường của Tướng Vịnh là quan hệ quốc tế, và những dải cát chuyển động trong khu vực để thích nghi với tình hình Trung Quốc hùng mạnh hơn – trong các năm gần đây, ông Vịnh lộ diện ra từ bóng tối của những năm ẩn mình trong bộ máy quân báo VN để làm công tác ngoại giao quân sự.

Đối với Hà Nội, nghĩa là đi dây, cải thiện quan hệ với cả TQ và Mỹ, và các cường quốc khác, “tất cả nhằm củng cố chủ quyền VN trong cuộc tranh chấp Biển Đông ngày càng căng thẳng.”

SCMP nói, mới 2 năm trước, Tướng Vịnh đi tới lui trong khu vực để thu xếp cho có hội nghị đầu tiên giữa các Bộ Trưởng Quốc Phòng Đông Nam Á cùng với các tương nhiệm từ các cường quốc khu vực, kể cả TQ, Mỹ và Nga -- một hội nghị như thế rồi sẽ diễn ra đều mỗi 3 năm. Đó là bước đầu tiên thu xếp an ninh có ý nghĩa nhằm giữ hòa bình trong một vùng nguy hiểm.

Gần đây hơn, Tướng Vịnh tăngt ốc, họp với hàng chục sĩ quan quân đội khu vực và các đặc sứ nước khác. Mới đầu tháng này, ông Vịnh giúp tiếp đón chuyến thăm của Bộ Trưởng Quốc Phòng Mỹ Leon Panetta để gặp Bộ Trưởng Quốc Phòng VN Phùng Quang Thanh. Mới tuần trước, ông Vịnh họp với Đạị sứ TQ tại VN là Kong Xuanyon trong một buổi họp kín ở VN.

Bái báo viết, “Ngay cả khi 2 bên làm việc để tăng hợp tác, một trận khẩu chiến tiếp tục diễn ra về Biển Đông. Những ngày gần đây đã thấy cả 2 phía VN và TQ đưa ra lời phản đối lẫn nhau về Biển Đông.”

Bài báo nhắc rằng, mới 2 năm trước, Tướng Vịnh cảnh cáo rằng VN có đủ sức để tự vệ, và trong khi tham dự một hội nghị ở Singapore năm ngoái, vừa sau khi Bộ Trưởng Quốc Phòng TQ Liang Guanglie đưa ra lời cam kết trang trọng về ý định hòa bình của TQ, ông Vịnh cảnh cáo rằng nếu bất kỳ phía nào gây căng thẳng tranh chấp hơn, “chúng tôi sẽ không chỉ đứng lui và ngó.”

SCMP nói, người ta thắc mắc rằng ông Vịnh nghiêng về phía Tàu hay phía Mỹ?

Bài báo nói, ông Vịnh tuy có vẻ ngoaì bình thản, nhưng kiểu hút thuốc như khói tàu cho thấy bên trong là đầy căng thẳng. Ông Vịnh cũng được kể là ưa nói nhiều khi uống rượu.

Một nhà ngoại giao nước ngoài nói rằng Tướng Vịnh có suy nghĩ sâu sắc, sẵn sàng lấy lý luận chất vấn chứ không phải thuần tín điều. Tinh ranh, khôn ngoan, ông Vịnh như dường khó bỏ sót vì sơ suất.

Một điện văn mật của ngoại giao Mỹ phổ biến bởi WikiLeaks có nói về tình hình Tướng Vịnh thăng quan tiến chức và quan điểm.

Đại sứ Mỹ taị Hà Nội lúc đó là Michael Michalak viết hồi đầu 2010 rằng Tướng Vịnh trong khi nói chuyện với các quan chức Mỹ viếng thăm VN rằng Bắc Kinh có thể là một sức mạnh để ổn định khu vực, nhưng thêm: “Vịnh công khai bác bỏ chủ trương bànht rướng của TQ ở Biển Đông, và khi bị hỏi ép, đã nói rằng VN biết cách chiến đấu và thắng và sẽ làm những gì cần thiết để giữ gìn lãnh thổ.”

Điện văn kết thúc với lời bình, “Nếu Vịnh là cò mồi của TQ, hắn giấu quá kỹ.”

Bài báo SCMP sau đó kể về ông Tướng Nguyễn Chí Thanh, bố của Tướng Vịnh.

Và rồi bài báo nhắc tới Tướng Võ Nguyên Giáp, bây giờ 102 tuổi và là trưởng lão già nhất trong đảng, rằng ông Giáp nằm trong một nhóm chất vấn Tướng Vịnh khi chỉ huy Tổng Cục 2, một cơ quan tình báo đầy bí mật.

Bây giờ, ông Vịnh đã rời Tổng Cục 2, đã tạo được sức mạnh chính trị và có thể sẽ lên nắm chức cao hơn.

Các nhà ngoaị giao đoán là với quá khứ tình báo, chứ không phaỉ tác chiến, ông Vịnh khó trở thành Bộ Trưởng Quốc Phòng tương lai. Nhưng Vịnh có thể sẽ vào được Bộ Chính Trị, một vị trí cần có kinh nghiệm ngồi trong Ủy Ban Trung Ương trước tiên.

Báo SCMP nói rằng một nhà ngoaị giao đưa lời bình về Tướng Vịnh, “Hắn bước ra từ bóng tối và là một phần của vòng chính trị mở. Điều quan trọng là nếu hắn sẽ nắm chức vụ cao hơn trong tương lai, và có thể làm giảm nỗi lo sợ của những người chỉ ý hắn trong dài hạn.”

Trần Khải

  

Nhập Cư Lậu: Lợi Obama, Khó Romney

Nhập Cư Lậu: Lợi Obama, Khó Romney

(06/30/2012)

Tác giả : Vi Anh

Có hai vấn đề Tối Cao Pháp Viện [TCPV] thụ lý mà phán quyết có ảnh hưởng đến cuộc bầu cử tổng thống Mỹ vào ngày 6 tháng 11 tới đây. Đó là vấn đề số người nhập cư bất hợp pháp, Tối Cao Pháp Viện đã phán quyết rồi hồi thứ Hai 25-6 tạo ưu thế cho Obama hơn Romney. Còn vấn đề kế tiếp là vấn đề luật cải tổ y tế của TT Obama, hôm thứ Năm, TCPV đã ra phán quyết bảo vệ luật cải tô y tế Obama không vi hiến, sẽ phân tích sau trong một lần khác. Vậy bây giờ thử xem phát quyết về vấn đề nhập cư do Bộ Tư Pháp của nội các Obama thỉnh cầu Tối Cao Pháp Viện xét xem luật của tiểu bang Arizona có vi hiến hay không.

Phải nói quí vị TCPV Mỹ chẳng những là những bậc lão luyện về luật pháp mà còn là những lão làng về chánh trị nữa, quyết định theo thời cơ, nhân hòa, để bảo tồn hiến pháp. Nhờ thế dù có trước hiến pháp của Pháp, hiến pháp của Mỹ vẫn còn nền cộng hòa nguyên thủy trong khi hiến pháp Pháp có sau cuộc Cách Mạng 1789 đến nay đã thay đổi năm lần, nay là đệ ngũ cộng hòa rồi.

Phán quyết của TCPV về luật nhập cư của tiểu bang Arzona "SB 1070” được xem là đạo luật nhập cư nghiêm khắc nhứt ở Mỹ đối với những người nhập cư bất hợp pháp, mà báo chí ngại mang tiếng kỳ thị thường gọi là “không có giấy tờ” (undocumented). Quí vị này đưa ra một phán quyết hai màu, không phải tạo niềm tin và hy vọng, mà vừa tạo hy vọng vừa tạo lo ngại.

Phán quyết tạo hy vọng khi hủy bỏ việc cấm những người nhập cư bất hợp pháp tìm việc làm ở Arizona. Một quyết định nói lên cái nhìn thấu đáo về tình hình nhân dụng của Mỹ. Không người nhập cư bất hợp pháp gốc Latino chịu làm những việc nặng nhọc nhưng ít tiền, như hái trái cây, cắt cỏ, khuân vác trong xấy cất – những việc người Mỹ công dân hay thường trú nhân hợp pháp nói chung trong đó có da trắng, vàng, đen, đỏ không làm vì giá rẻ và cực nhọc -- thì ai làm; trong trường hợp đó ngành nông nghiệp Mỹ sẽ tiêu điều.

Các Ngài TCPV cũng hủy bỏ luôn điều luật buộc mang giấy tờ tùy thân theo nếu không sẽ bị tội hình. Nếu không bãi bỏ điều này thí không phải người nhập cư bị chi phối mà công dân Mỹ gốc Latino hợp pháp cũng có thể bị vì ngọai hình gần giống nhau, dễ bị chận hỏi. Quên giấy tờ chỉ là vô ý thôi làm gì tới tội hình. Ngay khi đậu xe chỗ Handcaped mà quên không mán bảng, cảnh sát lại xem nếu có bảng để sái chỗ, hay quên mán cũng cảnh cáo thôi nếu sau đến cảnh sát xuất trình. Giao cho cảnh sát quyền quá lớn, sẽ biến chế độ tự do, dân chủ thành cảnh sát trị. Hiến pháp Mỹ không có một chữ nào cho phép làm như vậy.

Nhưng phán quyết của TCPV cũng tạo niềm lo ngại. Đa số quí vị TCPV giữ lại một điều khỏan của luật Arizona. Lại là một điều quan yếu nhứt, gây nhiều tranh cãi, khiến Bộ Tư Pháp của nội các Obama phải thỉnh cầu TCPV phán quyết xem có vi hiến hay không. Đó là điều khỏan cảnh sát được quyền yêu cầu những người theo cái nhìn của cảnh sát có những dấu hiệu nhập cư bất hợp pháp “cho chúng tôi xem giấy tờ”. Điều khỏan cho cảnh sát được yêu cầu cho xem xét giấy tờ, giúp cho cảnh sát xác minh qui chế về nhập cư tất cả mọi người mà cảnh sát chận lại.

Quyết định này của cơ quan luật pháp tối cao của Mỹ liên quan đến vấn đề nhập cư là vấn đề lớn gây nhiều tranh luận trong xã hội Mỹ và mùa bầu cử tổng thống nào cũng tái diễn. Do vậy thông tin, nghị luận trên truyền thông đại chúng Mỹ rất nhiều, và dĩ nhiên cũng không thiếu biểu tình chống hay bênh.

Theo báo Guardian, TT Obama mong mỏi trọn bộ luật của Arizona bị Tối Cao Pháp Viện bác bỏ vì chính Bộ Tư Pháp của chánh quyền Ông thượng cầu TCPV tuyên bố vi hiến kia mà. Nhưng điều khỏan TT Obama muốn bác bỏ TCPV lại bảo lưu, thật là một mối lo cho TT Obama trong mùa bầu cử, sợ mất phiếu của người gốc Latinos.

Còn một mối lo lớn hơn, chiếu tiền lệ này các tiểu bang ven biên giới với Mễ sẽ làm ra luật cho phép cảnh sát kiểm sóat giấy tờ những người tình nghi nhập cư mà TCPV đã cho là hợp hiến, thì ảnh hưởng của ân huệ của TT Obama đối với những người nhập cư gốc Latino sẽ giảm. Chính TT Obama trước ngày TCPV phán quyết, đã nhơn danh tổng thống Mỹ ký sắc lịnh gia hạn trục xuất những người nhập cư trái phép, đến Mỹ còn nhỏ dưới 16 tuổi, ở Mỹ được 5 năm, không án tiết, được ở lại Mỹ, không bị trục xuất và có thể xin làm việc. Sắc lịnh này sẽ giúp cho khỏang 800 ngàn người nhập cư trái phép. Số phiếu của thân nhân, bè bạn và cộng đồng người Mỹ gốc Latino những người này không phải ít và sẽ ủng hộ TT Obama. Khối Cộng Hòa ở Quốc Hội phản ứng, cho rằng việc giải quyết vấn đề nhập cư thuộc quyền của Quốc Hội, chớ không đơn phương như TT Obama làm.

TT Obama có một thắng lợi lớn. Đó là TCPV tái khẳng định liên bang là chánh quyền duy nhứt có quyền làm luật về nhập cư, trừ ra khi Quốc Hội quyết định khác như báo Christian Science Monitor viết và nhấn mạnh đó là khẳng định chung quyết của TCPV. Báo Time cũng nói rõ ”Việc phát giác một số chế tài ở Arizona đã áp đặt cho những người làm việc bất hợp pháp, đã vi phạm quyền kiểm sóat độc quyền của liên bang trong vấn đề ấy.”

Báo Wasshington Post viết phán quyết này là một thắng lợi của chánh quyền Obama: “Hiệp chủng quốc Hoa kỳ là một nước chỉ có một chính sách nhập cư duy nhứt, và TCPV mong rằng sự việc vẫn ở trong tình trạng ấy”.

Người gốc Latino vừa mừng vừa lo. Lo các tiểu bang nhứt là các tiểu bang ven biên giới Mễ sẽ noi gương Arizona làm ra luật với điều cảnh sát được quyên xem giấy để biết qui chế cư trú người nhập cư.

Không phải người nhập cư bất hợp pháp bị, mà người họp pháp cũng có thể bị yêu cầu xuất trình giấy tờ khi cảnh sát nghi và chận lại hỏi giấy. Báo New York Times mong quyết định của TCPV không tạo thành một làn sóng luật xảy ra ở các tiểu bang Mỹ.

Vỉ phán quyết của TCPV ban ra trong mùa bầu cử tồng thống Mỹ, nên có ảnh hưởng đến hai ứng cử viên. Phán quyết này có lợi cho Obama và khó cho Romney. Trong cuộc bầu cử tổng thống 2008, cử tri gốc Hispanics chiếm 9% tổng số cử tri ở Mỹ. Chỉ còn có mấy tháng nữa là bầu tổng thống, hai ứng cử viên Obama lẫn Romney đều cố gắng vận động khối cử tri gốc Hispanics đi bầu. Theo báo Wall Street Journal, phán quyết của TCPV là cơ hội “giúp cho Barack Obama vận động những cư trị hơi lơ là với ý nghĩ đi bầu này.” Báo New York Times cho biết số người gốc Hispanics thì đông nhưng ít ghi danh cử tri, và đi bầu tỷ lệ rất thấp. Phán quyết này có thể khích động cử tri gốc Latino đi bầu nhiều cho Ô. Obama.

Theo thăm dò của báo USA Today và Viện Gallup phổ biến hồi thứ Hai, 66% người Hispanics được hỏi ưu ái Obama và Romney chỉ được 25%.

Ứng cử viên Cộng Hòa Romney là người đã từng đánh giá luật Arizona là “khuôn mẩu”. Bình luận về phán quyết của TCPV, Ông nói đó là thất bại của chính sách nhập cư của đất nước này” và thất bại của Obama trên phương diện lãnh đạo quốc gia. Một nhà phân tích thời cuộc của truyền hình CBS News bình luận, “Mitt Romney từng mong kiện tòan uy tín của Ông trong hàng ngũ cử tri gốc Hispanics bằng cách càng nói ít về nhập cư càng tốt”, nhưng “những gì xảy ra chống lại Ông.”

Vi Anh

 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Blog List