Popular Posts

Friday, January 15, 2016

Tại sao không tự mình lao động đễ nuôi thân mình mà ngày ngày đi (khất thực) xin ăn ??


From: Thomas D. Tran <
Sent: Wednesday, January 6, 2016 8:09 AM
Subject: MT: Tại sao không tự mình lao động đễ nuôi thân mình mà ngày ngày đi (khất thực) xin ăn ??

 


Chuyển bài hay nên đọc, suy nghĩ và chuyển tiếp tối đa.

Ngày xưa khi học tiểu học tôi có học bài "Người ta ai cũng phải làm việc" thấm nhuần bài học đó nên từ xưa tôi coi khinh rẻ những kẻ lười biếng ăn bám xã hội, ngày nay vẫn còn khinh những kẻ gian manh đề ăn bám xã hội Âu, Mỹ....

Cộng sản khai thác con người đến sức cùng lực kiệt thì quả là một sự bóc lột quá đáng dưới mỹ tự "Lao Động là vinh quang", do đó có ca dao: Lao động là vinh quang/Lang thang là chết đói/Hay nói là ở tù/ngu ngơ là thoát nạn/...

TDT

---------- Forwarded message ----------
From: <vneagle_1
Date: 2016-01-06 3:07 GMT-06:00
Subject: Fw: MT: Tại sao không tự mình lao động đễ nuôi thân mình mà ngày ngày đi (khất thực) xin ăn ??

Matthew Trần

- Tại sao không tự mình lao động đễ nuôi thân mình mà ngày ngày đi (khất thực) xin ăn ??
- Nếu cã thế giới 100% đều đi “xin ăn” thì chẵng còn ai lao động mà cho mình ăn.

Đó là một xã hội chết?

- Hãy suy nghĩ  điễm nầy??

MT 

From: Hien Do <bayhien49@gmail.com
Sent: Wednesday, January 6, 2016 2:32 AM
Subject: 1 DĐKTTG Cư xử với những kẻ ghét mình


Cư xử với những kẻ ghét mình


Trong một ngôi chùa cũ nát, sau khi tiểu đệ tử cứ phàn nàn hoài không ngớt, vị lão hòa thượng hỏi một câu, đã giúp cậu bừng tỉnh: “Chăn bông sưởi ấm cho người hay là người sưởi ấm cho chăn bông?”…
Cư xử với những kẻ ghét mình
Trong một ngôi chùa cũ nát, tiểu hòa thượng chán nản, thất vọng nói với lão hòa thượng: “Trong cái chùa nhỏ bé này chỉ có hai hòa thượng chúng ta, lúc con đi xuống núi hóa duyên, mọi người đều là nói những lời ác với chúng ta, còn thường xuyên gọi con là hòa thượng hoang. Họ cho chúng ta tiền hương khói càng ngày càng ít đến thê thảm”.
Tiểu hòa thượng nói tiếp: “Hôm nay con đi khất thực, trời lạnh như vậy mà không có một ai mở cửa cho con, đến cơm bố thí cũng được ít. Chùa Bồ Đề chúng ta muốn thành một ngôi chùa ngàn gian, tiếng chuông vang xa không ngớt như Sư phụ nói, con e là không thể”.
Lão hòa thượng khoác lên mình chiếc áo cà sa không nói lời nào, chỉ nhắm mắt lại lẳng lặng nghe, tiểu hòa thượng cứ nói và cằn nhằn liên miên…
Cuối cùng lão hòa thượng mở mắt to hỏi: “Bây giờ bên ngoài gió bấc thổi mạnh, lại có băng tuyết ngập trời, con có thấy lạnh không?”.
Tiểu hòa thượng toàn thân run rẩy nói: “Con lạnh, hai chân con đều tê cóng cả rồi!”.
Lão hòa thượng nói: “Vậy chi bằng chúng ta đi ngủ sớm đi”.
Lão hòa thượng và tiểu hòa thượng tắt đèn chui vào trong chăn ngủ.
Một giờ sau, lão hòa thượng hỏi: “Bây giờ con có thấy ấm không?”.
Tiểu hòa thượng trả lời: “Đương nhiên là con thấy ấm rồi, giống như ngủ dưới ánh mặt trời vậy!”.
Lão hòa thượng nói:
“Khi nãy, chăn bông để ở trên giường là lạnh, thế nhưng khi có người nằm vào lại trở nên ấm áp. Con thử nói xem, là chăn bông sưởi ấm cho người hay là người sưởi ấm cho chăn bông đây?”.
Tiểu hòa thượng nghe xong liền nở một nụ cười nói: “Sư phụ, người thật là hồ đồ đó, chăn bông làm sao có thể sưởi ấm cho người được, phải là do con người làm chăn bông ấm lên mới đúng chứ!”.
Lão hòa thượng hỏi: “Chăn bông đã không cho chúng ta sự ấm áp lại còn cần chúng ta đi sưởi ấm nó, như thế thì chúng ta còn đắp chăn bông làm gì?”.
Tiểu hòa thượng nghĩ nghĩ một lát rồi nói: “Mặc dù chăn bông không sưởi ấm cho chúng ta, nhưng chăn bông dày lại có thể giữ hơi ấm cho chúng ta, khiến cho chúng ta ngủ được thoải mái”.
Trong bóng tối, lão hòa thượng hiểu ý cười cười: “Chúng ta là hòa thượng tụng kinh rung chuông, chẳng phải là giống người nằm dưới chăn bông? Còn những chúng sinh kia chẳng phải họ là một cái chăn bông dày đó sao? Chỉ cần chúng ta một lòng hướng thiện, thì chiếc chăn bông lạnh như băng kia cuối cùng cũng sẽ được chúng ta sưởi ấm. Lúc đó “cái chăn bông” dày kia cũng sẽ biết giữ ấm cho chúng ta. Chúng ta ngủ trong “cái chăn bông” như vậy, chẳng phải rất ấm áp sao? Ngôi chùa ngàn gian, tiếng chuông chùa ngân vang không ngớt, còn có thể là trong mơ được sao?”
Tiểu hòa thượng nghe xong liền bừng tỉnh mà hiểu ra hết.
Bắt đầu từ ngày hôm sau, tiểu hòa thượng đều dậy rất sớm đi xuống núi hóa duyên. Tiểu hòa thượng cũng vẫn gặp phải những lời ác như trước đây. Thế nhưng tiểu hòa thượng trước sau gì đều giữ vững thái độ nho nhã và lễ độ đối xử với mọi người.
Mười năm sau…
Kỳ thực trên thế giới này, chúng ta đều là đang nằm trong chăn bông, người khác chính là chăn bông của chúng ta. Khi chúng ta dụng tâm đi sưởi ấm chăn bông thì chăn bông cũng sẽ giữ ấm cho chúng ta.
Ngủ… đắp… cả một đời, vậy mà hôm nay mới biết…
Hóa ra mối quan hệ giữa người và chăn bông là như vậy, thật là có đạo lý phải không?
Hạ Ly (Sưu tầm)