Popular Posts

Thursday, January 30, 2014

Kiếp Tằm và Con Ngựa-


On Thursday, 30 January 2014 6:48 PM, VietHai Tran <> wrote:
 

Subject: Kiếp Tm và Con Nga- Quỳnh Giao

Nhạc Xuân Tuyển Chọn - Vol 1

http://www.youtube.com/watch?v=pFgDhvQZCLg



Kiếp tm và con nga
Quỳnh Giao

Trung Hoa là nơi đu tiên có bí quyết trng dâu nuôi tm đ kéo thành tơ. H tìm ra ngh thut y t hơn bn ngàn năm trước, nhưng gi bí mt trong hai mươi thế k cho ti khi b tiết l qua Tây Vc vào đi nhà Hán, ri m ra Con Ðường Tơ La ni tiếng trong lch s. Ngày nay thì c thế gii đu ưa thích tơ la và các cô gái thì được nghe truyn Hoàng Hu Luy T.

Là v ca Hiên Viên Hoàng Ðế vào đi thái c hoang đường, bà Luy T đang ung trà thì có cái kén rơi vào tách nước nóng. Ly móng tay kéo ra thì bà được si tơ óng mn, nh vy mà phát minh ra ngh tm tơ. Truyn thuyết y ca Trung Hoa mt lúc nói v hai khám phá rt đp ca nhân loi là tơ và trà.

Ch đón Xuân Giáp Ng, người viết li xin k mt truyn c tích v con nga, có khi gii thích vì sao người ta gi bí mt v con tm qua s tích bà Luy T.

Trung Hoa là x hay gp chiến tranh nên truyn này có th ng vào nhiu đi vua khác nhau. Vì nn binh đao, có người phi tòng quân và được gi ra chiến trường. nhà ch còn bà v, cô con gái và mt con nga quý, được cô gái chăm sóc t khi còn bé. Vng bóng cha, nàng ch nghe thy tin d ngoài biên i và hàng ngày tâm s vi con nga v ni lo lng ca mình.

Mt hôm đó, nàng a l th th vi con vt chung thy. Nga ơi, phi chi mi biết tìm ra biên thùy mà đón cha v. Ly tri, ai mà cu được cha thì ta nguyn sut đi làm v.
Chuyn không ng là con nga li lng lên hý vang tri, bt phá cng tri và phi như bay vào cõi bt ngàn. Ði mãi chng thy nga v, cô gái đành k cho gia đình truyn mt nga nhưng giu kín li nguyn ca mình.

Nàng không ng là nhiu ngày sau đó con nga đã tìm ra biên i và na đêm vượt rào bay vào tri lính, nơi người cha đang đóng quân. Thy con nga quý, ông đoán là nhà có chuyn d nên lng l đóng cương trn khi tri. Khi v đến nhà thì thy mi người vn bình an và gia đình mng ngày đoàn viên. Con nga được thưởng công ngàn dm tìm ch bng c non và thóc quý.

Nhưng l thay. Nó không ăn gì c, c nm im trong chung, đôi tai đôi mt thì hướng ra ngoài. bên ngoài, qua mt sân tri, cô gái cũng lm lì trong phòng kín tránh đi ra ngoài. Vài ngày sau, c người và vt đu như mc bnh.

Người cha bun lòng v tình trng ca con nga và thy nó ch thoáng nét tinh anh khi có tiếng cô gái văng vng nhà trên. Hi gng thì cũng chng hiu ti sao vì ban đu cô con gái vn tránh nói tht.

Mãi ri nàng mi k, rng con đã nguyn ly bt ai có th đón cha v!

Gin d v s vô tâm ca con gái khi th tht như vy vi mt con nga, ông cũng thy cm đng v ni lòng ca con. Ông thương con nga đã quyến luyến cô tiu ch t bé và còn thông minh vượt qua ngàn dm đ tìm ra mình. Nhưng làm sao có th g con gái cho nga?
Sau nhiu ngày phân vân v tình trng éo le này, ông cm gươm bước vào tàu nga nhìn con vt gy gò nm bp dưới đt, và ly mt quyết đnh đau lòng. Ðến lúc cui, con vt phì phò ngước mt nhìn ra cánh cng xưa kia vn có cô gái tht bím bước vào th th.
Người cha gi li b da nga làm k nim v con vt chung thy và chôn xác mt gò hoang nơi góc vườn. Cô gái thì mng r và sáng hôm sau bước ra ngoài chào đón ánh nng mt tri.

Chuyn không ng là khi nàng đến góc vườn thì có cơn gió ni lên t gò hoang, thành con lc xoay tròn quanh cô gái. Nàng b bc khi mt đt và tht thanh gi cha. Người cha chy ra thì ch thy con gái cun trong gió lc bay v cõi xa. Ông rượt theo bóng con mt nhiu ngày cho đến khi ti mt rung dâu.

Nơi đó ch có mt con tm màu trng nõn như màu áo ca cô gái.

Người cha đem tm v nhà, cùng bà v nuôi nng chiu chung như con gái. T đy, h có nhng si tơ vàng óng mn mà. Và x Trung Hoa có mt báu vt ni danh trên thế gii. Không còn my ai nhc đến con nga. Nhưng phi chăng, cô gái vn nh tơ theo đúng li nguyn năm xưa?
Trong các truyn tích v kiếp tm nh tơ, có l truyn này còn lãng mn mà oan nghit hơn nhiu bi kch Hy Lp. Và chc chn là có ý nghĩa hơn truyn bà Luy T.

On Wednesday, January 29, 2014 11:38 PM, MY LOAN <tmyloan@gmail.Com> wrote:

Thơ Xuân Viên Linh
Viên Linh


Loạt bài văn học nghệ thuật trong bốn thứ năm vừa qua liên tiếp viết về mùa xuân, từ bài “One Day” của Johann Strauss (qua lời Việt của Phạm Duy: “Ngày Ấy Khi Xuân Ra Ðời”), tới các bài Tâm Sự Trong Thơ Xuân, Bùi Giáng-Mùa Xuân Phía Trước, Thời Thế Trong Thơ Xuân, bạn đọc đã có dịp đọc lại những vần thơ chọn lọc từ Văn Ðàn Bảo Giám, thơ Bích Khê, thơ Hàn Mặc Tử, Trần Huyền Trân và Nguyễn Bính. các thi sĩ nổi danh thời Tiền Chiến 1930-45.


alt

“Ðám Rước,” mực sơn ta trên giấy, phác thảo cho tranh sơn mài của họa sĩ Nguyễn Gia Trí (1908-1993), in lại từ cuốn “Hội Họa Hà Nội, Những Kí Ức Còn Lại” của Nguyễn Hải Yến, do nhã ý của Bác Sĩ Hà Quốc Thái và Picture Art Foundation. (Hình: Viên Linh cung cấp)


Về các thi sĩ của miền Nam, chúng ta đã đọc Bùi Giáng qua toàn bài Chào Nguyên Xuân, tìm hiểu cách dùng chữ của thi sĩ qua một bài thơ nổi tiếng của ông. Tuần trước, bài viết đã trình bày các thi sĩ làm thơ gắn liền thời thế chính sự và chiến sự như thế nào với Hà Thượng Nhân qua bài thơ gửi các văn nghệ sĩ phải rời Hà Nội vào Nam nhan đề Mùa Xuân Ðang Tới làm ngay trong năm chia cắt đất nước 1954, và bài Tết Nhớ của Bàng Bá Lân năm 1956, cùng ba bài thơ thời thế của Thích Tâm Châu, Nguyễn Vỹ và Cao Tiêu, nổi bật nhất là bài của Nguyễn Vỹ tả một trận đánh trong “Tiếng Súng Ðêm Xuân” năm 1962 và Kiệt Tấn tả trận Mậu Thân 1968, rút từ Trường Thi 3100 câu Việt Nam Thương Khúc. Kỳ này, báo ra đúng ngày 30 Tết, chỉ xin đăng sáng tác, đó là Thơ Xuân của tác giả bài này, từ bài thơ xuân đầu tiên trong đời đăng trên tuần báo Văn Nghệ Tiền Phong ở Sài Gòn năm 1955, khi tác giả 17 tuổi, tới những bài thơ xuân đăng trên các tạp chí văn học khác sau đó, cách nhau cả chục năm.

Bài Ca Của Những Người Giang Hồ

Ba năm không về thăm mẹ
Nằm đây chiều xuống sương phong
Bốn năm không về thăm chị
Sầu ngửa nghiêng dâng trong lòng.
Nghe giữa chiều sang pháo nổ
Mây còn nổi ở đầu sông
Còn có ai về gõ cửa
Mà vói tay vào trong không?
[vói, không phải với]
Ừ mai ừ mai nhớ lắm
Sao con không về mẹ mong
Ừ mai ừ mai nhớ lắm
Sao em không về chị trông?
Ðàn đúm theo dăm thằng bạn
Bao năm rồi còn tang bồng
Sáng ở đầu sông nhớ núi
Ðêm nằm trong núi nhớ sông
Có tin về hôm giáp Tết
Số nó bây giờ long đong
Người yêu vẫn làm da diết
Ra chuyện ngày đi ngại ngùng
Ba năm không về thăm me
Còn theo mộng lớn muôn phương
Còn xem trời xanh gió nổi
Ðường đi mây bay chập chùng.
Về thì nhớ núi nhớ sông
Về thì làm sao tang bồng.
(Viên Linh, Văn Nghệ Tiền Phong, Sài Gòn 1955)
Ðáy Nậm
Mùa lạnh chim thiên về nhiệt đới
Ta buồn thiên xuống đáy ly con
Sang Xuân chim trở về Phương Bối*
Ta trở về trong đáy nậm không.

(Viên Linh, Thủy Mộ Quan, Virginia 1982)
*Lá của cây bối được dùng để chép kinh Phật; Phương Bối Am là một cơ sở Phật sự của Sư Ông Nhất Hạnh trên một ngọn đồi ở Blao.

Xuân

Lồng lộng xuân sang mở cửa đời
Mẹ trong sơn động, Bố ngoài khơi
Ba ngàn dặm biếc, năm nghìn tuổi
Dạo bước nhân sinh ruổi ngựa trời.
Dạo bước nhân sinh mở cửa thơ
Hồn từ quê mẹ, ý quê cha
Dặm hồng bát ngát trăm năm mới
Bạn cũ ta tìm chữ nghĩa xưa.
Bạn cũ ta tìm trong cổ thư
Thanh xuân ngờm ngợp mộng sông hồ
Chia nhau bốn hướng trời dâu biển
Mà cộng chung còn một ước mơ.
Mà cộng chung còn đất nước xa
Tấc lòng mong mỏi có phôi pha
Xuân thu chiến quốc trùng hay thảo
Sống một đời không thể sống dư.
Nước non từ Ðộng Ðình Hồ
Vạn xuân như một cơ đồ không hai.
Hôm nay hương khói về trời
Chân phương ta gửi ít lời mừng xuân.
(Viên Linh, Khởi Hành, Tết 2002)
Vãn Xuân

Các anh theo mẹ hay cha
Ðến đây từ núi hay là đại dương?
(Năm mươi người của núi rừng
Năm mươi người của trùng trùng biển sâu)
Xuân xưa là một khởi đầu
Văn Lang lập quốc, Phong Châu dựng nhà.
Lụa hồng giặt bến sông La
Tào Khê học đạo Nhị Hà tầm tang.
Một thời trấn thủ Nam Quan
Thời qua Hồng Lĩnh, thời ngang Thần Phù
Gươm đàn quên lối xuân thu
Năm nghìn năm hỡi, mịt mù hôm nay.
Xuân ta trên đất nước này
Trời không nguyên đán, cỏ cây lạ người.
Chúng ta lưu lạc muôn nơi
Sông xa biển thẳm cuối trời đầu non.
Năm cùng tháng tận sức mòn
Vung tay kể chuyện mất còn làm chi.
Mai không nở đón xuân về
Chúng ta lỡ một lời thề nước non.
(Viên Linh, 2001)
Cùng với thơ mùa xuân, tác giả kính chúc quí bạn đọc văn nghệ một năm mới Giáp Ngọ mọi sự tốt đẹp.