Popular Posts

Monday, October 10, 2016

Đi tìm hạnh phúc



 

Đi tìm hạnh phúc

Ảnh (Getty Images)
Đang sống trong hạnh phúc mà có thể tự biết rõ ràng mình đang hạnh phúc, không phải là một việc dễ dàng.
Hugo
Có một phú ông, rất giàu có, phàm là những gì có thể mua được ông đều có, nhưng ông đến một chút cũng không hề cảm nhận được hạnh phúc. 

Làm sao lại trở thành như thế? Ông cảm thấy rất khốn nhiễu muộn phiền, thế là ông mang tất cả những đồ trang sức, vật phẩm có giá trị, tất cả tiền bạc châu báu cả một đời tích góp có được đều cho vào trong một cái bao lớn, sau đó ông bắt đầu đi đó đây. Ông quyết định chỉ cần có ai có thể khiến ông tìm thấy hạnh phúc, ông sẽ tặng cả cái bao của cải cho người đó.

Ông tìm rồi lại tìm, hỏi rồi lại hỏi, cho đến khi tới một ngôi làng nọ, có một người trong thôn nói với ông: “ông nên đi tìm gặp vị Đại sư này, nếu như vị Đại sư ấy cũng không có cách nào khiến ông tìm thấy hạnh phúc, thế thì dù ông có đi tới chân trời góc bể nào, cũng không có người nào có thể giúp được ông đâu. ”

Phú ông đã gặp được vị Đại sư đang ngồi đả tọa thiền định, ông vô cùng xúc động, ông nói với vị Đại sư: “tôi đến là vì một mục đích, tài phúc cả một đời tôi kiếm được đều ở cả trong cái bao này, nếu Ngài có thể giúp tôi tìm được hạnh phúc, cái bao này tôi sẽ xin tặng cả cho ngài”

Vị Đại sư trầm mặc im lặng hồi lâu.
Màn đêm buông xuống, Sắc trời đang dần chuyển tối.
Bỗng nhiên Ngài bất ngờ tóm lấy cái túi từ trong tay phú ông rồi chạy đi, phú ông hốt hoảng, vừa khóc vừa la gọi chạy đuổi theo. Nhưng ông là người làng khác tới, đường sá dân sinh chưa tinh thuộc, đuổi theo không bao xa đã mất hút dấu.

Phú ông quả thật là như sắp phát điên, ông gào khóc: “Ông Trời à, của cải cả đời tôi đều bị cướp mất rồi, tôi đã thành một người bần cùng rồi! đã biến thành một ăn mày rồi!” ông cứ khóc mãi như thế, khóc tưởng chừng như chết đi sống lại.

Cuối cùng vị Đại sư đã quay trở lại đặt cái bao ngay bên cạnh phú ông, sau đó tạm ẩn lánh đi.
Không lâu sau phú ông kia tỉnh lại vừa nhìn thấy cái bao tưởng đã mất lại quay trở về, bắt đầu cười chẩy cả nước mắt nước mũi, rồi nói: “thật là tốt quá rồi! tốt quá rồi!”
Đúng lúc này vị Đại sư mới bước đến trước mặt phú ông, hỏi rằng: “thưa ông, hiện tại ông cảm thấy như thế nào? Cảm nhận thấy hạnh phúc không?

Phú ông nói: “ Hạnh phúc, tôi thật sự là đã quá hạnh phúc”
Mọi người khi đang có thứ gì đó, thường lãng quên sự tồn tại của nó, mãi đến khi mất đi rồi, mới cảm nhận thấy tầm quan trọng của nó, đây tựa hồ như căn bệnh phổ biến của đại đa số nhiều người cùng mắc phải. Hãy chú ý một chút đến tất cả những gì xung quanh bạn! 

Hơi thở của bạn, ghế ngồi thoải mái, âm nhạc yêu thích, thức ăn ngon miệng, căn phòng ấm áp, những người yêu thương bạn, ….. Thường khi mất đi hoặc thiếu thứ gì đó bạn sẽ luôn nhớ về nó, nhưng khi có được rồi thì lại dễ dàng coi nhẹ, thậm chí, nhìn mà như không thấy.

Không nên nhìn ví như tất cả là lẽ đương nhiên, con người luôn nhìn thấy những thứ mình mất đi, và bận tâm theo đuổi những thứ mình mong cầu mà quên đi những những thứ mình đang có, đang sống trong hạnh phúc mà không biết mình hạnh phúc, khiến hạnh phúc cứ mãi vô hình.

Hạnh phúc luôn tại ngay bên cạnh bạn, hạnh phúc chính là những điều giản đơn chúng hòa vào cùng bạn thành lẽ đương nhiên, những gì chúng ta cần làm là chỉ cần nhận ra được điều đó.



__._,_.___


Posted by: <tntimnguyen