Popular Posts

Saturday, February 7, 2015

Bàn về Đạo

 

Bàn về Đạo

     
     Lâu nay khi nói đến Đạo thì người ta thường nghĩ ngay đến Tôn Giáo, kỳ thực từ này có ý nghĩa bao hàm hơn rất nhiều.
     Đạo trong tiếng Hán có nghĩa là Đường đi, nó hướng dẫn người ta phương pháp thực hành để hướng tới một mục tiêu nào đó. Các tôn giáo cũng vậy, vì thế mà được người ta gọi là Đạo. Ví như giáo lý Đạo Phật giúp con người giải thoát và chấm dứt khổ não, đem lại hạnh phúc cho bản thân. Đạo Công Giáo hướng linh hồn tới cõi thiên đường và thượng đế, giúp cho người ta sống bác ái vị tha. Như vậy Đạo có ý nghĩa rộng lớn, gồm: Tư tưởng triết học, tôn giáo, chủ nghĩa.  
     Trên thế giới, có một số tôn giáo lớn như: Đạo Phật, đạo Công Giáo, đạo Bà-la-môn, đạo Do Thái…từng tồn tại và phát triển rộng khắp.
     Có chính đạo và tà đạo.
     Chính đạo mang đến các giá trị tốt đẹp và tiến bộ, khiến cho con người sống tốt hơn. Còn tà đạo huyễn hoặc và lừa dối người ta để phục vụ cho lợi ích của một nhóm hoặc tầng lớp người nào đó. Nó khuyến khích người ta lòng thù hận, giết chóc và kỳ thị. Tà đạo đi ngược lại các giá trị tốt đẹp và quy luật phát triển của con người.
     Bản thân Đạo Khổng cũng chính là một học thuyết. Đạo Khổng chỉ ra phương pháp cai trị và các quy tắc xử sự của xã hội phong kiến xưa. Cốt lõi của đạo Khổng nằm ở các bộ sách (lục kinh): Kinh Thi, Kinh Thư, Kinh Lễ, Kinh Dịch, Kinh Xuân Thu và Kinh Nhạc. Vì Kinh Nhạc bị thất lạc nên người đời sau vẫn thường quen gọi là Ngũ Kinh.
     Sách Trung Dung (chép trong Lễ ký) có câu “ Đạo bất viễn nhân, nhân chi vị đạo nhi viễn nhân, bất khả dĩ vi đạo” (Đạo không xa cái bản tính người ta, nếu theo đạo để cho xa cái bản tính của người ta thì không phải là đạo”.  Đạo mà trái với bản tính con người thì chính là tà thuyết sai trái. Bản thân của Đạo chân chính là phải phục vụ lợi ích con người và không trái với quy luật tự nhiên.
     Học thuyết Cộng Sản (còn gọi là chủ nghĩa Marx) chủ trương đi ngược lại với quy luật phát triển và bản tính con người. Anh không thể nhân danh một giai cấp (ở đây là vô sản) mà kỳ thị, đàn áp và tiêu diệt các giai cấp khác được. Học thuyết Marx chủ trương cực đoan, cho rằng cuộc đấu tranh giai cấp là một mất một còn, nếu giai cấp này tồn tại thì những giai cấp khác buộc phải bị tiêu diệt. Họ không cho rằng các giai cấp đều có quyền tồn tại bình đẳng trên cơ sở luật pháp. Nhân danh giai cấp vô sản, họ đàn áp và tiêu diệt các giai cấp khác, giết hại hàng trăm triệu người trên khắp thế giới, gây ra muôn vàn đau khổ bất công. Chưa hết, học thuyết này còn chủ trương đi ngược lại tự nhiên, thực hiện mục tiêu không tưởng là xây dựng chủ nghĩa cộng sản. Con người bị cấm các quyền tư hữu, mọi sản phẩm làm ra đều thuộc công hữu và do nhà nước quản lý. Vì vậy mà nó đã gây ra nghèo đói và bi kịch xã hội. Công thương nghiệp không thể phát triển, vì sản phẩm và hàng hóa không được lưu thông. Mục tiêu phấn đấu của con người cũng vì đó mà bị triệt tiêu. Phi lý và cực đoan như vậy, nhưng tất cả mọi quan điểm và tư tưởng khác với chế độ đều bị cấm cửa và đàn áp dã man. Nhà nước Cộng Sản thực chất còn hơn cả một tôn giáo. Vì nó vừa nắm quyền lực chính trị vừa có mô hình của một tôn giáo (tôn thờ học thuyết và lãnh tụ). Đây cũng chính là một thứ tà đạo rất nguy hiểm, nó lừa dối và thôi miên quần chúng. Tất cả những thứ đó đều đi ngược lại lợi ích nhân dân và dân tộc, trái với các giá trị tự do dân chủ. Chính là “ Đạo bất viễn nhân, nhân chi vị đạo nhi viễn nhân, bất khả dĩ vi đạo” như Khổng Tử đã nói vậy.
     Lịch sử loài người là quá trình tiến hóa liên tục. Trong đó các giá trị tự do cũng không ngừng được phát triển và đề cao. Cho đến nay, giá trị cốt lõi nhất để làm nên hạnh phúc con người chính là khái niệm Dân chủ. Từ Dân chủ mới nẩy sinh ra các khái niệm khác là tự do, bình đẳng, bác ái mà người ta vẫn thường nhắc tới sau này.
     Có thể nói, tất cả các tôn giáo, học thuyết, hay chủ nghĩa mà xây dựng trên nền tảng những giá trị dân chủ, tự do, bình đẳng, bác ái thì là chính đạo. Còn nếu đi ngược với các giá trị trên thì quả là tà đạo không sai.
Được đăng bởi Minh Văn vào lúc  00:36  

Hành vi Xã hội


      Xã hội dân chủ thì cuộc sống con người cũng ấm no, hạnh phúc. Chế độ độc tài lại gây cho người dân muôn vàn khổ sở, bất công. Tại sao lại có sự khác biệt như thế? Đó là bởi môi trường xã hội tạo nên vậy. Vì rằng môi trường khiến cho cuộc sống thăng hoa hạnh phúc, ngược lại nó cũng có thể kìm hãm mọi thứ trong lạc hậu khổ đau. Môi trường tốt thì cái tốt đẹp phát triển, môi trường xấu thì cái ác và giả dối ngự trị.

     Mới thấy tầm quan trọng của môi trường xã hội đối với cuộc sống như thế nào. Vì chính nó tạo nên những cơ chế và tác động đến hành vi con người. Văn minh hay lạc hậu, hạnh phúc hay khổ đau, tốt hay xấu đều bởi từ đó mà ra cả.

     Khi Tào Tháo còn trẻ, có người gặp ông ta và nhận xét rằng: “Người này sẽ là gian hùng thời loạn, nhưng là một vị quan tốt thời bình”. Tại sao trong cùng một con người mà lại có sự mâu thuẫn như vậy? Đó chẳng phải là do môi trường quyết định hành vi con người sao.

     Ngày nay, chúng ta đều thấy rõ là môi trường dân chủ và độc tài tạo nên những trạng thái đối lập. Trong chế độ độc tài, nhân dân bị tước đi phần lớn các quyền con người, họ không có cơ chế để kiểm soát quyền lực nhà nước. Thay vào đó, quyền lực nằm hết trong tay đảng cầm quyền. Vì thế mà những kẻ cai trị mặc sức tung hoành, đem tài lực của đất nước và nhân dân vào cuộc chơi tranh giành ảnh hưởng, mưu đồ cho ý riêng. Lẽ ra phải trở thành công bộc của dân, thì những kẻ quan chức lại trở thành đối tượng nhũng nhiễu nhân dân. Cho nên, chế độ độc tài là điều kiện lý tưởng để cho nghịch lý và bất công phát triển. Chính là môi trường ẩm thấp tối tăm thì vi khuẩn có hại và bệnh dịch sinh sôi vậy. Chế độ độc tài ở đây được hiểu là cá nhân hoặc một đảng độc quyền quản lý đất nước.
     Thời đại văn minh, quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân, nhưng tại một số quốc gia độc tài sót lại, những kẻ cai trị đã cướp đi các quyền đó của họ. Những đảng độc tài này nắm giữ quyền lực cướp được trong tay, tạo nên một xã hội đầy rẫy tội ác và bất công. Mục đích là duy trì môi trường có lợi cho việc thống trị. Bộ máy công quyền trở thành công cụ để bóc lột và đàn áp nhân dân. Vì thế mà nó làm ra những luật và cơ chế kìm hãm sự tiến bộ, vi phạm nhân quyền. Người dân vì vô tình (và cũng không thể khác) làm theo những luật và cơ chế đó, để rồi tự gây ra sự bất lợi cho bản thân. Như vậy là hành vi của người dân bị chế độ độc tài chi phối và điều chỉnh.

     Dĩ nhiên, để cải tạo môi trường theo chiều hướng tiến bộ, trách nhiệm thuộc về nhân dân và mọi thành phần bị áp bức. Mục tiêu là tạo nên một xã hội tự do, nơi mà người dân hoàn toàn làm chủ đất nước của mình.

     Bản chất của xã hội dân chủ là bộ máy công quyền luôn phục vụ nhân dân hết mực, vì nó sinh ra vốn để thực hiện chức năng đó. Trên nền tảng của những giá trị tự do, con người đối xử với nhau trong tinh thần bình đẳng và bác ái.

     Lại nói về nhân vật Tào Tháo, ông ta muốn làm một vị quan tốt, nhưng bối cảnh xã hội rối ren đương thời không cho phép như vậy. Bọn quan lại kéo bè kết cánh để vơ vét và nhũng nhiễu nhân dân, những người có liêm sĩ bị bách hại, thêm vào đó là chiến tranh liên miên. Trong bối cảnh đó, ông ta phải làm một “gian hùng thời loạn”. Ước mơ của ông là san bằng bốn biển, mang lại thái bình cho thiên hạ, để người dân được sống trong hạnh phúc ấm no. “Thời loạn” ở đây không chỉ là chiến tranh, mà còn để nói cái triều đình thối nát lúc bấy giờ. Chữ “Thái bình” là ước mong về một nền chính trị tốt đẹp, có nghĩa là một triều đại tốt. Vì rằng, thiên hạ có thái bình thì mới có thể làm một vị quan tốt và ích nước lợi dân được. Muốn làm một con người tốt, thì phải có môi trường xã hội tốt. Chúng ta cùng xem bài thơ “Đối ẩm ca” của ông:

“Nâng chén ca,
Buổi thái hoà,
Quan không thúc thuế.
Vua chúa sáng hiền,
Trung lương tướng tá tài ba.
Cùng nhau nhường kính,
Tranh chấp không xảy ra.
Ba năm cày cấy, chín năm vẫn ấm no,
Lúa gạo đầy kho,
Việc nặng không đến người già.
Mưa thuận gió hoà,
Ngũ cốc được mùa.
Bắt ngựa hoang,
Giúp canh tác mùa màng.
Các vị công, hầu, bá, tử, nam,
Đều yêu thương dân chúng,
Thưởng phạt phân minh.
Coi dân như con em mình.
Kẻ phạm lễ pháp,
Tuỳ nặng nhẹ xử hình.
Ngoài đường của rơi không ai nhặt.
Trong lao tù vắng tanh,
Mùa đông không có án.
Người già cả,
Sống trọn tuổi trời.
Cả thảo mộc côn trùng, ân đức đều đến nơi”.

      Cái chí của Tào Tháo chính là như vậy.

     Môi trường xã hội chi phối và quyết định hành vi con người. Nhưng con người luôn có xu hướng cải tạo xã hội ngày một tiến bộ hơn, bởi đó cũng chính là nhu cầu của sự tồn tại và phát triển.


Được đăng bởi Minh Văn vào lúc  05:17  

Big Bigger Biggest : Space Station (Trạm vũ trụ) - HD Thuyết minh 

Du hành trái đất cùng tàu con thoi Atlantis - HD Thuyết minh VTV


On Saturday, 7 February 2015, 21:37, "vneagle_11
 VATICAN

&
Việt Cộng 

Micae Lê Văn Ấn  

Xin phân biệt Vatican là một "Quốc Gia", đúng hơn là một "tập đoàn phi quốc gia" khác với Tòa thánh Công Giáo Roma là tâm điểm của Giáo Hội Công Giáo. Cũng vậy, Việt Cộng khác với Việt Nam vì Việt Cộng là một thành viên nhỏ bé của Đệ Tam Quốc Tế Cộng Sản hay nói theo thời hiện đại VC là một đảng Cộng Sản thống thuộc Trung Cộng, còn dân tộc Việt Nam bị áp đặt dưới sự cai trị của VC bằng bạo lực, ngược lại với ý chí của người Việt Nam.

Có người so sánh "vụ việc bang giao giữa Vatican và Việt Cộng" chẳng khác gì cuộc chạy đua giữa con rùa và con thỏ khi người ta căn cứ vào cả hàng chục lần Vatican đón tiếp những nhân vật chóp bu của Việt Cộng, kể cả Tổng Bí Thư đảng Cộng Sản mà Đức Giáo Hoàng chưa bao giờ đặt chân được đến đất nước Việt Nam, nơi có 8%  người Công Giáo. Con thỏ đã chạy một đoạn đường xa gấp 10 lần con rùa. Con thỏ đã can thiệp hữu hiệu vào việc bổ nhiệm, phong chức hàng giáo phẩm Công Giáo Việt Nam, trắng trợn nhứt là việc cách chức Tổng Giám Mục Hà Nội Giuse Ngô Quang Kiệt và đưa Giám Mục Phêrô Nguyễn Văn Nhơn, nay là Hồng y ra Hà Nội thay thế làm cho giáo dân Tổng Giáo Phận Hà Nội như sét đánh mang tai, ngơ ngác một thời gian dài. Đó là chưa kể những lần một tên chóp bu VC nào được Đức Giáo Hoàng tiếp kiến thì y như chúng được "renew giấy phép của Vatican" để về tạo nên một vụ đàn áp mới cho Công Giáo VN. Dù trên thực tế, Vatican và VC không thỏa thuận như vậy, nhưng VC làm ra vẻ như vậy để đàn áp Công Giáo Việt Nam, để chia rẽ giáo dân VN và Vatican, để thế giới thấy Vatican tán đồng lập trường của VC.

Kết quả cao nhứt mà Vatican đạt được là có một Đặc sứ Lưu động không thường trực, ngoài lãnh thổ Việt  Nam, còn Việt Cộng thì tòa đại sứ của chúng ở Ý được coi như kiêm luôn tòa đại sứ VC tại Vatican. Nhìn về hàng giáo phẩm Công Giáo Việt Nam, Đức Tổng Giam Mục Nguyễn Văn Đọc, Đức Hồng y về hưu Phạm Minh Mẫn..., đều có những câu tuyên bố có lợi cho Việt Cộng. Riêng Giám Mục Nguyễn Văn Khảm lại công khai dùng tòa giảng để cổ động Cánh Chung Luận của Cộng Sản tức là Thiên đường Cộng Sản và gần như phủ nhận "Ngày phán xét chung" của Công Giáo, dù hàng ngày ngài vẫn đọc "... ngày sau bởi trời lại xuống phán xét kẻ sống và kẻ chết". Ngài Giám Mục này lại đánh lạc hướng ý nghĩa Ngày Phán Xét chung.
Riêng Đức đương kim Hồng Y Nguyễn Văn Nhơn trước khi được ra Hà Nội củng đã hơn một lần chầu chực VC Nguyễn Tấn Dũng tại Dalat và địa vị của ngài mọi người gần như đoán trước được là "người của Nhà Nước". Nhìn hình ảnh Đức Cha Nhơn dắt máy chục trẻ em kinh thượng đón chào Ngài Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng ai ai cũng thấy nãn quá chừng.
Giám Mục Nguyễn Huy Chương đã bị giáo dân phản đối khi đặt ảnh Hồ Chí Minh trong cuộc rước kiệu Đức Mẹ, nhưng Hội Đồng Giám Mục chỉ cho Ngài Giám Mục này đổi vùng lên Đalat.
Xem qua như vậy, chúng ta thấy con thỏ đã bỏ con rùa một đoạn quá xa mà con thỏ chưa nghỉ để "ăn cỏ" hay nó vừa ăn cỏ vừa chạy, như máy bay tối tân được tiếp xăng trên không, không cần phải hạ xuống phi trường! Phải chăng, VC đã "nắm" được Hội Đồng Giám Mục Công Giáo Việt Nam", chưa thể trả lời câu hỏi này.

Vụ việc Tòa Khâm Sứ cũ tại Hà Nội là một vết thương không bao giờ thành sẹo đối với giáo dân Công Giáo Việt Nam, khi Vatican đã làm theo lời cầu cứu của Việt Cộng là cách chức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt và đem một Giám mục từ Đalat ra nhậm chức  tại Hà Nội. Sự kiện này làm cho giáo dân Công Giáo VN thấy Vatican đứng về phía VC vô than.

Người ta tự hỏi con thỏ Việt Cộng đã chạy quá xa mà chưa nghỉ chân, tại sao nó lại để cho các linh mục Dòng Chúa Cứu Thế công khai "đấu tranh" như không có Việt Cộng?
Không phải chỉ tại Hà Nội hay tại Saigon mà cả 2 nơi, không chỉ nói lên những sự thật đáng ghê tởm của VC mà còn công khai "cám ơn thương phế binh VNCH".
Tại sao Việt Cộng không thừa thắng xông lên để "nhổ cỏ phải nhổ tận rễ"?
Có phải các linh mục DCCT đấu tranh cuội như một số các nhà đấu tranh cuội khác? Thưa không.
Vì các ngài đã có những ý hướng đấu tranh rất sâu sắc, rất tinh vi và chỉ có "mặt ăn không có mặt huề" với Việt Cộng. Vậy tại sao VC chỉ "trông chừng" và để các linh mục Dòng Chúa Cứu Thế "lộng hành" như vậy?

Ở Hà Nội, tuy đức TGM Ngô Quang Kiệt đã bị cách chức, buộc phải "nghỉ hưu" và từ đó đến nay vì Đức Vâng Lời, ngài an phận thủ thường (nhưng chắc chắn là gia tăng hãm mình và cầu nguyện nhiều) và không tuyên bố một chữ về những chuyện đã qua, nhưng các từng lớp giáo dân đã từng đấu tranh vụ Đất Tòa Khâm Sứ cũ vẫn còn, ngài tuy ở không xa, không gần, nhưng đang là linh hồn là trái tim và là kẻ bất khuất trong hàng giáo sĩ và giáo dân Tổng Giáo Phận Hà Nội nói riêng và toàn thể Việt Nam nói chung. Tư tưởng, thái độ và hành động của TGM Ngô Quang Kiệt vừa khôn ngoan, vừa thâm thúy và bất tử trong lòng mọi người yêu công lý. Chính Dòng Chúa Cứu Thế Hà Nội là nơi chẳng những giữ lửa cuộc đấu tranh giành đất Tòa Khâm Sứ củ mà còn phát huy, phát triển ngọn lửa đó cháy ngầm có, bùng phát có khắp miền Bắc và cả 2 miền kia của nước Việt Nam.

Bang giao với Việt Cộng Vatican được những lợi ích gì? Những bất động sản của Vatican vẫn bất động. Trong khi "Nhà Nước ta" đang trên đường phát triển giáo dục (!) mà Vatican liên tục xin mở một vài cơ sở giáo dục từ tiểu học, trung học và cả đại học "Nhà Nước vẫn làm lơ", tổ chức y tế, xã hội v.v... vẫn dậm chân tại chỗ. Sau mỗi lần có "lãnh đạo cấp cao" VC thăm Vatican, được Đức Giáo Hoàng tiếp kiến, v.v... vấn đề bang giao lại được nhắc đến như một điệp khúc của bài hát con cá sống vì nước "có tiến triển, có tiến bộ, còn vài trở ngại nhỏ nhưng vẫn hy vọng" nhưng không bao giờ được giải quyết. Ngày nay, du khách đi từ Nam ra Bắc thấy thánh đường, tu viện mọc nhan nhãn khắp nơi, nguy nga đồ sộ, nhưng nếu "đi sâu" vào lòng những ngôi thánh đường, những kiến trúc đó thì chỉ có lợi cho VC. Nghe thực rất mâu thuẩn và là luận điệu của những tên "chống cha, chống Chúa" nhưng đó là sự thật. Đó là công nghiệp phần nhiều do dollar hải ngoại gởi về, địa phương chỉ là phụ và góp công tích cực, nhưng những kiến trúc này là những băng đờ rôn quảng cáo cho "tự do tín ngưỡng" của nhà nước ta đó. Lợi hại gấp nghìn lần một màn quảng cáo cho Nhà Nước.

Tháng vừa qua, DCCT Saigon đã tổ chức "Cám Ơn Anh" những thương phế binh VNCH. Thương phế binh là những người đã cầm súng chiến đấu tiêu diệt Cộng Sản Bắc Việt. Những vết thương, những tật nguyền trên thân xác họ là những dấu tích, những huy chương diệt Cộng của họ, những chiến tích này chắc chắn phải có ý nghĩa lợi ích cho dân tộc mà phần thiệt thòi về họ nên dân chúng mới phải cám ơn họ. Nói cách khác là họ có chính nghĩa khi chiến đấu, họ bảo vệ chính nghĩa dân tộc, mang lại an vui cho miền Nam mà chính VC miền Nam và VC miền Bắc đã và đang là thủ phạm tội ác cho cho dân tộc. DCCT đã tạt vào mặt đảng Cộng Sản VN một thau nước dơ mà chúng không thể tránh, không thể phản ứng.
Trong khi đó thì những linh mục DCCT vẫn đi khắp thế giới nói lên những sự thực tại miền Bắc trước kia và hôm nay.

Tại Huế, linh mục Phêrô Phan Văn Lợi, người bạn đấu tranh của linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lý vẫn có phương tiện truyền bá những tư tưởng công lý và hòa bình, chỉ trích thẳng thừng những sai trái của VC. Đấu lý thì chắc chắn VC thua, nhưng VC có bao giờ công khai đấu lý đâu, chúng chỉ làm chuyện mờ ám.

Có phải DCCT "đấu tranh" mặt nổi của Hội Đồng Giám Mục VN? Chắc chắn là không. Và câu hỏi tại sao VC "nới lỏng" DCCT như vậy? Câu trả lời là VC cũng rất muốn, muốn lắm nhưng đàn áp không có lợi. Vatican và VC cũng như giáo dân Việt  Nam biết rất rõ giới hạn cho phép giáo dân làm những gì liên quan đến chính trị. Là con chiên, giáo dân phải vâng lời Giáo Hội, là công dân giáo dân VN phải thi hành quyền chính trị của một công dân. Vatican có quyền bắt TGM Ngô Quang Kiệt nghỉ hưu, nhưng Vatican không thể cấm Giáo dân hoạt đông chính trị khi họ thi hành bổn phận công dân của họ. Hơn nữa, DCCT có hệ thống hàng dọc của họ mà Tổng Quyền của Dòng không cấm họ. Và một khi giáo dân làm việc của công dân thì Vatican không thể can thiệp, không thể ngăn cấm. Đó là lý do VC cũng như Vatican không muốn làm cớ cho ngọn lửa này bùng phát, Lenin nói một đóm lửa sẽ trở thành ngọn lửa và co thể thiêu đốt cả thế giới (?) Thánh tổ VC dạy như vậy thì VC phải lấy đó làm kim chỉ nam. Đức TGM Ngô Quang Kiệt phát động cuộc đấu tranh giành lại Tòa Khâm Sứ cũ, Vatican cách chức ngài, trừng phạt ngài, thay thế ngài, nhưng Đức Thánh Giáo Hoàng Giaon Phaolồ 2 đã từng lên tiếng nếu cần sẽ cỡi áo Giáo Hoàng về đấu tranh cho đất nước Ba Lan của ngài.

Vatican không thể ngăn cấm những việc làm "công dân" của người Việt Nam, nhất là khi những việc đó phù hợp với giáo lý công giáo. Việt Cọng cũng biết như vậy, nếu đàn áp những việc làm này thì chẳng khác gì quạt cho ngọn lửa đấu tranh bùng cháy chẳng những nơi những người công giáo mà cả dân tộc Việt Nam, chi bằng "đàn áp vừa phải" cắn chùng, cắn trộm được miếng nào hay miếng đó.

Mục tiêu nào VC cần tranh thủ khi bang giao với Vatican? Tranh thủ các giám mục Việt Nam về phe với chúng, dương danh với thế giới chúng được Vatican công nhận hay là chúng có chính nghĩ, cùng phe với Vatican và tiện thể đàn áp giáo dân Việt Nam vô tội vạ. Vatican và VC đang tranh thủ hàng giám mục, một khi được đại đa số giám mục theo chúng thì "công giáo tự trị, tách khỏi Vatican" là chuyện lớn thành nhỏ, chuyện nhỏ thành không có.
Vatican trông mong gì ở bang giao với VC? Mục đích đang nhắm tới là mong VC đáp lễ, mời Đức Giáo Hoàng thăm viếng giáo dân VN một lần. Mong Việt Cộng bải bỏ quyền chấp nhận mỗi khi Vatican phong Giám Mục VN, và cả xin phép phong chức linh mục, mở trường giáo dục, mở các cơ sở y tế, xã hội, có tiếng nói (báo chí) tại Việt Nam. Trước khi hàng giáo phẫm VN thiết lập Ủy Ban Công Lý và Hòa Bình và sau khi được thành lập cũng chẳng khác gì cả. Đức Giám Mục Giáo Phận Vinh giữ chức vụ này coi như cho có vị, vị giám mục này lại bị đồn thổi là ngài bị ảnh hưởng của "Thần Học Giải Phóng" mới làm thất vọng nhiều người.

Hai mục tiêu và các đối tượng đều không được 2 bên chấp nhận và như vậy những cuộc "đàm thoại", đối thoại chỉ là ai nói nấy nghe, cứ vạch đầu gối ra mà nói chuyện rồi đi đến kết luận "có tiến bộ, một ngày không xa" sẽ có bang giao v.v... Tắt một điều là giáo dân đừng trông chờ những cuộc đàm thoại này, có khi còn có hại cho giáo dân. Cùng đích của con thỏ VC nhắm tới là Công giáo VN tách rời La Mã.

Lực lượng thứ 3 giữa 2 "đối tác" chiến lược Vatican và VC là giáo dân Công giáo Việt Nam trong và ngoài nước. Đừng để 2 DCCT hoạt động đơn độc, các Dòng khác đâu? Đừng để DCCT mới cám ơn các thương phế binh VNCH đơn độc, vả chăng, lời cám ơn đích thực là chứng tỏ sự hy sinh của họ có kết quả, có thành tích là chính nghĩa sáng tỏ, là thù nghịch của chính nghĩa bị tiêu diệt. Đừng trông mong Vatican can thiệp và cũng đừng khiếp sợ sự đàn áp của VC. Giáo dân đã thấy các thương phế binh, hơn ngàn người từ nơi xa xôi về DCCT không phải vì bữa cơm quà cáp hay là những lời cám ơn... Không, họ đến để nhìn thấy công cuộc hy sinh của họ được nối tiếp. Và giáo dân hãy nối tiếp "Các con đừng sợ". Lời Chúa phán như vậy, Đức Thánh Giáo Hoàng Gioan Phao Lồ 2 đã lặp lại. Khi cha mẹ không thể lên tiếng thì con cái phải lên tiếng, khi cha mẹ không đấu tranh thì con cái phải đấu tranh, nước nâng thuyền nhưng nước lật thuyền, chiếc thuyền VC ngày hôm nay đã có quá nhiều chỗ mục, chỗ hỏng, bộ máy đã muốn nghỉ hưu rồi.

Vatican và VC càng xích lại gần nhau, giáo dân VC càng thiệt thòi. Đức đương kim Giáo Hoàng là một vị lãnh đạo sáng suốt, người của đám đông, nhưng hẳn cứ hành động như không có sự trợ lực của ngài, vì đây là Việt Nam chứ không phải Vatican, Đức Giáo Hoàng giúp thì càng tốt, không cũng đừng trách móc mà phải tự nhủ vấn đề VN chỉ có người Việt Nam là chủ chốt. Cùng đích của "sống Phúc Âm giữa lòng dân tộc" là đem chân lý và công bằng vào lòng dân tộc. Phải vậy không thưa hàng giám mục VC, thưa các giáo sĩ VN và thưa giáo dân VN? Mười người trong gia đình mà 9 người không làm việc nghĩa, còn một người thì người đó không bắt chước 9 người kia mà nghỉ làm việc, trái lại người đó phải làm việc gấp 10 lần mới đủ lương thực cho gia đình, Mặc Tử nói như vậy có đúng không, thưa quý vị.

Micae Lê Văn Ấn








__._,_.___

Posted by: hung vu