Popular Posts

Thursday, May 3, 2012

... 30.04.1975 ...Chuyện đời của người Thương phế binh VNCH không giấy chứng nhận


 
... 30.04.1975 ...
Chuyện đời của người Thương phế binh  
VNCH không giấy chứng nhận

Phóng sự : Trần Tiến Dũng

 

Dù biết trước ít thông tin về trường hợp của người thương phế binh VNCH Phạm Lý, nhưng khi gặp gỡ và đối diện với một vết thương thân thể và tinh thần, cũng vừa là chiến tích và chứng tích của ông, chúng tôi nhận thấy rằng, trường hợp của ông và những người thương phế binh VNCH còn sống ở Việt Nam, nỗi đau của vết thương cũ vẫn còn nguyên đó để gánh chịu những cơn đau lớn hơn, dai dẳng hơn ngay trong từng ngày gắng gượng sống sót.

 

"Không được thừa nhận"

Ông Phạm Lý và người vợ lòng lành Trần Thị Ngọc Thủy

Ông Phạm Lý và người vợ lòng lành Trần Thị Ngọc Thủy

Ông Phạm Lý kể, “Tôi bị thương vì đạn cối 81 ở Gò Công vào tháng 1 năm 1975, bệnh viện Quân Dân Y, tiểu khu Gò Công cưa một chân tôi, rồi nhiễm trùng lại cưa, rồi cũng nhiễm trùng nên tôi được chuyển về Tổng Y Viện Cộng Hòa.”

“Trước ngày 30 tháng 4 năm 1975, vết thương tôi vẫn chưa lành nhưng vì Việt Cộng sắp vào nên bố tôi lên đưa tôi về nhà. Ðưa về nhưng cả nhà không biết đào đâu ra bác sĩ chữa trị, đào đâu ra thuốc men, có chết cũng đành chịu.”

Rồi ông Phạm Lý đưa cánh tay rắn rỏi nhờ chống nạng lên quẹt ngang mắt như không muốn cho chúng tôi nhìn thấy đôi mắt phẫn nộ của ông. Ông cười cười chua chát kể tiếp, “Khi tôi đến điểm chỉ định trình diện, lúc thấy cái chân bị cưa của tôi máu còn chảy ròng ròng, cán bộ Việt cộng khoát tay cho về. Nhờ vậy mà không phải học tập cải tạo ngày nào, cũng là may.”

Dù trong lúc trò chuyện, chúng tôi và ông cùng không nói ra nhưng ai cũng biết, với trường hợp thương phế binh của ông cũng như nhiều trường hợp lính VNCH khác bị thương hoặc hy sinh trong những ngày cận kề biến cố 30 tháng 4 là không có bất cứ giấy tờ chứng nhận nào, hoặc sự bù đắp nào.

Ông Phạm Lý lại kể, “Những ngày tháng đen tối đó, tôi không muốn sống nữa, không phải vì đói khổ dù có khi thời đó, chuyện đói khổ quá sức chịu đựng cả đối với người lành chứ nói gì tới người ôm vết thương không lành như tôi. Tôi tự tử mấy lần, nhưng Chúa không cho phép. Những lúc sống không được chết không xong, trong đầu tôi chỉ có mỗi ý nghĩ. ‘Sao lý tưởng quốc gia mình phụng sự lại sụp đổ nhanh thế, đang mạnh thế kia mà. Thật không chịu đựng nổi, những lúc ấy lại chỉ muốn tự tử.’”

Thấy chúng tôi tò mò nên ông Phạm Lý vạch cho xem những vết cắt động mạch mong được chảy máu đến chết của ông. Ông cho biết, có lúc đi ăn xin, có lúc đi đổ cơm heo bị ngược đãi, khinh thường... Ðể vượt qua hết tất cả những cảnh khổ đó, trong đầu ông chỉ có mỗi một thứ để bám víu đó là chuyện tự tử, không ngờ chính điều đó lại giúp ông có can đảm sống.

 

Mối tình qua miếng cánh gà

Lúc ông Phạm Lý tiếp chuyện chúng tôi, có một người phụ nữ luôn lặng lẽ ngồi phía sau ông. Chúng tôi đoán đó là vợ ông nên hướng về bà hỏi, “Vì sao bà lại chọn một người thương phế binh VNCH, một người mà nếu hiểu theo kiểu người được thời được thế là không đáng tồn tại.”

Người phụ nữ có gương mặt hiền hậu của một giáo dân ngoan đạo chỉ cười nhẹ nhàng nói, “Em không biết, chỉ thấy cảm thương anh ấy thôi.”

Vợ Ông Phạm Lý, bà Trần Thị Ngọc Thủy, cũng là một giáo dân người Bắc di cư như chồng. Lúc biết ông Phạm Lý, bà có gánh hàng xôi bán ở góc phố.

Nói về người vợ, ông Phạm Lý xúc động kể, “Vào năm bi đát nhất đời tôi, trong một dịp dự đám cưới, cô ấy là người duy nhất trong bàn tiệc chú ý đến tôi. Thời đó một miếng thịt là quí lắm, dù trong bàn tiệc cũng vậy, ai cũng tranh muốn ăn, cô ấy tranh gắp cho tôi một miếng cánh gà chiên nước mắm. Tôi cảm động lắm, tôi dò tìm địa chỉ cô ấy, và gởi cho cô ấy bức thư tỏ tình, trong đó tôi viết: ‘Anh sẽ tới nhà thăm gia đình em, nếu em đồng ý thì em ra rót nước, nếu không đồng ý thì đừng ra, anh sẽ không bao giờ đến nữa’. Hôm ấy tôi như được cứu sống khi cô ấy ra rót nước.”

Chị Ngọc thật thà nói, “Cảm thương anh ấy có lẽ vì tôi cũng có người anh trai, anh tôi tên Trần Vạn là trung úy Biệt Ðộng Quân hy sinh vào đầu tháng 4 năm 1975 ở Long Thành, chỉ gia đình là lặng lẽ khóc. Những người lính hy sinh vì nước trước anh tôi coi thế mà vinh danh hơn.” Qua lời kể của bà Ngọc về gia đình, phần nào đó chúng tôi hình dung ra được do đâu mà trái tim người phụ nữ Việt Nam này lại lòng lành trước số phận một người thương phế binh VNCH bị hắt hủi.

Những giấy tờ chứng nhận quân nhân VNCH mà ông Phạm Lý còn giữ.

 

Gánh nặng tương lai quá sức

Những giấy tờ chứng nhận quân nhân VNCH mà ông Phạm Lý còn giữ. (Hình: Trần Tiến Dũng/Người Việt)
Sinh kế chính của gia đình ông Phạm Lý hiện nay đều trong cậy vào việc cho thuê ngay chính căn nhà nhỏ. Căn nhà này thật ra là một góc căn nhà chung của các anh chị em thuộc gia đình bên vợ. Trong căn nhà nhỏ như một căn phòng này là những bàn ghế học trò, quạt máy, bảng đen được kê sẵn.

Ông Lý cho biết, ông cho các cô giáo dạy thêm mướn, mỗi lớp ông được trả 350 ngàn đồng Việt Nam (khoảng 17 đô la/tháng) và có 5 lớp đang thuê nhà ông. Chúng tôi biết rằng, sau khi trừ tiền điện, nước, thu nhập gộp lại từ việc cho thuê nhà dạy học, gia đình ông chỉ kiếm được khoảng một triệu rưỡi.

Sống giữa Sài Gòn mà với thu nhập chính chỉ có bao nhiêu đó đủ biết gia đình người thương phế binh này phải sống chật vật ra sao.

Ông lý nói, “Trước đây tôi còn khỏe, chống nạng đi bán vé số xa, kiếm thêm cũng được, nay thì đau bệnh hành hạ, may mà nhờ đứa con gái đi dạy học thêm cũng đỡ đần được phần nào.”

Ông Lý và bà Ngọc sống với nhau có hai đứa con, cô gái lớn là sinh viên năm cuối ngành Anh văn trường Ðại Học Khoa Học Xã Hội và Nhân Văn (Văn Khoa cũ). Cậu con trai út vừa thi đại học xong và đạt điểm khá cao (24.5) coi như đủ điểm vào Ðại Học Bách Khoa (trường Phú Thọ cũ).

Khoe với chúng tôi, ông Lý cầm phiếu báo danh của đứa con trai, còn bà Ngọc thì cầm tờ bào có đăng tên con trai bà thi đạt điểm cao, nhưng dù tự hào về con cả hai vẫn không dấu được nỗi lo.

Qua câu chuyện, chúng tôi biết ông Phạm Lý vẫn tin rằng, với đôi tay chống nạng, với ý chí vì gia đình, ông có thể gắng gượng chống chỏi được. Nhưng ai cũng biết rằng ở Việt Nam hiện nay, việc tăng tiền viện phí và tiền học phí là hai nỗi ám ảnh kinh hoàng thì liệu những ngày tới đây, người thương phế binh VNCH nay ốm mai đau này phải xoay sở ra sao trước gánh nặng quá sức.

 

Trần Tiến Dũng