Popular Posts

Monday, May 14, 2012

Từ Cải Cách đến Cưỡng Chế

Từ Cải Cách đến Cưỡng Chế

 

Nguyễn Bá Chổi (Danlambao) - Tôi sinh ra dưới ngôi sao xấu nên phải chứng kiến triền miên những bất hạnh xảy đến vơi đất nước và dân tộc mình. Chẳng hạn như trận dịch hạch Cải Cách Ruộng Đất trên Miền Bắc thập niên 50 của thế kỷ trước, lúc tôi vừa có trí khôn, và tai ương Cưỡng Chế Ruộng Đất đang xảy ra khắp nước, ở tuổi cuối đời. Cả hai tai họa đều do con người tạo nên, và đều có cái tên viết tắt là CCRĐ; chỉ khác ở chỗ CCRĐ xưa và CCRĐ nay ở tầm cở mức độ “hoành tráng”.

 

Tôi còn nhớ như in ánh mắt kinh hãi của mẹ tôi cái buổi tối bên ngoài trời mưa phùn gió rét, đang ngồi bên bếp bị du kích xông vào nhà thúc ép đi xem buổi đấu tố ông Lý Thưởng là người bà con mẹ tôi gọi bằng cậu. Mẹ tôi nghe đến hai chữ đấu tố là kinh hoàng vi mới đây dì Bang ngoài Hà Tĩnh bị đấu tố giết chết. Cảnh đấu tố diễn ra sao thì ngày nay ai cũng đã biết được phần nào sự dã man khủng khiếp của nó rồi. Điều tôi muốn đề cập nơi đây là sự thay đổi quá dễ dàng của lòng dạ con người.

 

Làng Yên Phú bên bờ La Giang không giàu như cái tên gọi, nhưng từ khi có trí khôn, tôi biết được dân làng sống với nhau rất yên hoà và thuận thảo. Vậy mà chẳng bao lâu sau ngày có đám người lạ mặt đầu nón cối chân dép râu, bên hông mang kè kè cái xắc cốt về “phát động phong trào quần chúng đấu tranh”, họ trở ra e dè với nhau rồi có những kẻ đối xử với nhau thậm tệ hơn loài thú... Những người bần cùng nhất làng được đoàn cán bộ Cải cách ưu ái chiếu cố. Chẳng hạn bà X ... là chỗ đi lại thân tình với gia đình tôi một hôm khoe với mẹ tôi bà được học tập để đấu tố địa chủ. Mẹ tôi sửng sốt bàng hoàng song không dám ngỏ lời khuyên can. Bà X khoe tiếp là, sau khi đấu tố bà sẽ được chia phần “quả thực” là tài sản tịch thu của địa chủ. (Nhưng rồi đấu tố xong, chờ mãi không thấy gì, bà lại đến xầm xì với mẹ tôi lòng ăn năn việc bà làm).

 

Đó là Cải Cách... những năm xưa, người dân bần cùng hiền lành chất phác chỉ vì một lời hứa lèo mà đã thay lòng đổi dạ, quên mất mình là ai để đứng khua tay múa chân chỉ vào mặt người từng giúp mình trong lúc hoạn nạn hỏi “mày có biết tao là ai không...” rồi kể ra một lô tội lỗi do đoàn cán bộ mớm cho và tập đi dượt lại nhiều đêm nơi trụ sở xã.

 

Trong Cưỡng Chế thời hiện đại thì “hoành tráng” hơn nhiều. Đất đai, ruộng vườn, nhà thờ chùa chiền nghĩa trang hay bất cứ thứ gì muốn tiếm đoạt hôm nay, người ta không cần mượn tay nhân dân bần cố nữa, mà đường chính chính là Công An nhân dân, Quân Đội nhân dân, lại còn cả Côn Đồ nhân dân và Chó nghiệp vụ nhân dân. Hàng hàng lớp lớp trước sau trong ngoài.

Khác với CCRĐ xưa “đấu sĩ” trang bị... tay không, chỉ mới được hứa lèo phần “quả thực” mà đã làm như vậy. CCRĐ nay, các lực lượng “cưỡng sĩ” được hứa thật, phần “quả thực” - chưa nói đến các món thuộc “bí mật quốc phòng” không thể tiết lộ - đã nắm trên tay như cơm hộp, nước ngọt Coca Cola, nước say Heineken; lại mặc đồng phục, trang bị dùi cui lựu đạn, súng dài súng ngắn, xe trục xe ủi, thì bọn “địa chủ” như cụ già kia chúng đánh cho nằm xỉu bên lề đường; chị phụ nữ gầy còm nọ bị lôi đi như quân Du Dêu điệu Chúa Giê Su đi đóng đinh; hai nhà báo chính thống, chúng cũng khện nhừ tử, lại còn dắt về đồn là chuyện không gì phải ngạc nhiên. 

 

Trong Cải Cách Ruộng Đất, các “đấu sĩ” thay phiên nhau từng người một, đứng trước mặt địa chủ đang bị quỳ trước toà án nhân dân kể tội, mạnh lắm là nhui đầu hay đá điạ chủ vài cái; chứ không có quyền đánh gục “đối thủ” tại trận. Trong Cưỡng Chế thì “cưỡng sĩ” một lúc vài ba ngàn quân ào ào xông tới; kết quả như mọi người thấy nơi video clip đang được phổ biến khắp toàn cầu.

 

Cải Cách Ruộng Đất xưa xuất phát từ chính sách chủ trương của nhà nước. Cưỡng Chế Ruộng Đất nay là do cái gật đầu của kẻ đứng đầu công ty nọ, công ty kia thuộc tư nhân. Nhưng ngọn cờ Cưỡng Chế Ruộng Đất ngày nay phất cao hơn, phấp phới hơn ngọn cờ Cải Cách Ruộng Đất 60 năm về trước, khi Việt Nam ta mới giải phóng được một nửa nước. Sở dĩ được như vậy là nhờ sự kết hợp kỳ tài giữa nhà nước với một bộ phận nhân dân ưu tú. Cứ cái đà kết hợp nhuần nhuyễn như thế này, làm cho khí thế vụ cưỡng chế sau cao hơn vụ cưỡng chế trước, chắc chắn chẳng bao lâu nữa con cháu ta khỏi phải bận tâm về chuyện tái cải cách ruộng đất nữa. Bởi vì khi đó, ruộng đất Việt Nam ta đã được bê-tông hoá, nhựa đường hoá, sân Gôn hoá, cây cảnh hóa, khu sinh thái hoá, sòng bài hoá, khách sạn hoá, vân vân hoá... và nhất là “bạn” hoá từ đất liền đến biển đảo .

 

Từ Cải Cách Ruộng Đất đến Cưỡng Chế, lòng người dân quê từ chỗ mộc mạc hiền lành chất phác qua truyền thống bao đời bỗng chốc biến thành dạ thú, ngày một ác độc hơn, bầy đàn hơn. Những anh Công an, chú Bộ đội, cậu Dân phòng trong lực lượng Cưỡng Chế kia, và nhất là những kẻ quyền lực đứng sau lưng, từ đâu sinh ra vậy? 

 

Nhớ lại ánh mắt mẹ tôi thời Cải Cách Ruộng Đất khi bị du kích đến bắt đi xem đấu tố, tôi bất chợt nghe tiếng thét của bà cụ Lê Hiền Đức khi người đảng viên CS kỳ cựu này đứng trên cao chứng kiến toàn cảnh Cưỡng Chế đất của đồng bào huyện Văn Giang tỉnh Hưng Yên vừa rồi. Và bên tai tôi văng vẳng tiếng hát Việt Khang, “Việt Nam tôi đâu?”

 

Vì ai nên nỗi!

 

Nguyễn Bá Chổi

danlambaovn.blogspot.com